Chương 245

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 245

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày nọ, Mạc Hoa Khôi gọi hắn vào văn phòng.

“Cậu đồng ý với bạn gái tôi sẽ ca hát và xem phim cùng em gái cô ấy, có phải không?” Mạc Hoa Khôi cao cao tại thượng, hỏi.

“Phải.” Boer không biểu tình gì, gật đầu.

“Nếu cậu đáp ứng những việc này của bạn gái tôi, tại sao lại không đáp ứng chuyện của tôi nói với cậu?”

Hắn nói chuyện gì với mình? Hắn muốn mình đáp ứng cái gì? Boer có chút khó hiểu, nghi hoặc nhìn.

Mạc Hoa Khôi dương môi cười, “Lần trước tôi nói muốn giới thiệu cho cậu một người bạn gái, người này chính là em gái của bạn gái tôi. Cậu nếu đáp ứng tôi, theo đuổi cô ấy, hơn nữa theo đuổi thành công, làm cô ấy yêu cậu, tôi tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu đâu.”

Boer cảm thấy hoang đường, nhíu mày: “Mạc tổng, loại chuyện nhàm chán này, anh vẫn là nên đi tìm người khác đi.”

Mạc Hoa Khôi sắc mặt có chút khó coi, “Không đáp ứng? Cậu, sẽ không sợ tôi lại lần nữa hạ lệnh phong sát cậu?”

“Tôi đương nhiên sợ.”

“Sợ mà cậu còn cự tuyệt yêu cầu của tôi?”

“Mỗi người đều có điểm mấu chốt của riêng mình, loại sự tình như theo đuổi bạn gái này, hiện tại tôi còn chưa nghĩ tới.” Nói xong, hắn xoay người đi ngay ra cửa.

Boer không nghĩ tới, mới vừa đi ra khỏi cửa công ty, vài tên hung thần ác sát đã tiến đến, không chút khách khí túm hắn đến một ngõ nhỏ gần đó, vừa vào tới một người đã đá ngay vào bụng hắn.

Những người này Boer biết, hắn kiệt lực chống đỡ, không tự tin nói: “Các người làm như vậy thật quá đáng.”

“Hừ, là chúng ta quá đáng, hay là cái người cha thiếu nợ không trả của cậu quá phận?” Một người đầu trọc trong số đó đen mặt hỏi, “Tôi nói cho cậu biết, nội trong một tuần, nếu cậu còn không trả tiền, tôi sẽ chặt đi hai tay của ông ta.”

Nghĩ đến người cha của mình, mắt Boer ướt ướt, “Trong một tuần làm sao tôi có thể có nhiều tiền như vậy?”

“Tôi không cần biết, dù sao nếu không trả nổi, ba cậu chờ bị tàn phế đi.” Người đầu trọc tàn ác nói, nói xong giơ tay lên, đem thủ hạ rời khỏi ngõ nhỏ.

Nhìn những người này rời đi, trong mắt hắn ẩn ẩn lập lòe bi thương, tay ôm lấy bụng bị đá, chậm rãi ngồi xuống mặt đất, chôn đầu vào trong đầu gối.

Qua một hồi lâu, hắn ngẩng đầu lên, giơ tay lau sạch một giọt nước mắt, sau đó đột nhiên đứng dậy bước nhanh ra khỏi ngõ nhỏ, ngoài dự đoán mọi người đi về hướng công ty.

‘Tích tích tích tích tích tích……’

Mạc Hoa Khôi vừa khép văn kiện lại chuẩn bị rời văn phòng, điện thoại nội tuyến trên bàn vang lên. Hắn nhíu mày, ấn nút loa.

“Mạc tổng, Boer muốn gặp ngài.” Bí thư ở đầu kia điện thoại cung kính nói.

Boer? Hắn như thế nào lại tự giác tới tìm chính mình?

Mạc Hoa Khôi cảm thấy việc này rất có ý tứ, “Để cậu ta vào.”

Thật mau, Boer sắc mặt trắng bệch bước nhanh đến, đứng trước mặt Mạc Hoa Khôi nhanh nhẹn nói: “Mạc tổng, việc anh nói với tôi, tôi có thể đáp ứng. Nhưng anh phải cho tôi 500 vạn.”

“Ha hả……” Mạc Hoa Khôi sửng sốt một giây, nhìn Boer mặt tràn ngập trào phúng, nở nụ cười, “Bằng cái gì muốn tôi cho cậu 500 vạn? Cậu cho rằng, tôi chỉ có thể tìm cậu để theo đuổi em gái bạn gái tôi thôi sao?”

“Bằng việc tôi có thể trong một tháng làm cô gái đó yêu tôi.” Boer dương cằm lên, tự tin nói.

Em gái Tiểu Quân thích nghe hắn hát, cũng thích xem phim của hắn, theo lý mà nói, Tiểu Hi nhất định có không ít hảo cảm với hắn, nếu Boer thêm vào chút lửa, Tiểu Hi khẳng định sẽ dời đi tình cảm đối với chính mình mà chuyển sang thích Boer, có thể còn yêu cậu ta luôn.

Mạc Hoa Khôi nghĩ như thế, khóe miệng khẽ nhếch, sảng khoái cười: “Ha ha ha, được, tôi cho cậu 500 vạn, hy vọng cậu đừng làm tôi thất vọng.”

Mạc Hoa Khôi thật sự sảng khoái, cùng ngày liền viết ngay một chi phiếu 500 vạn cho Boer. Boer lấy được chi phiếu, đi đến kho hàng tìm được đám người đòi nợ kia, đám người đó lấy được tiền cũng lập tức thả cha hắn ra, một đám cao hứng rời khỏi kho hàng, để cho cha con họ đoàn tụ.

Con trai rốt cuộc đem tiền tới cứu mình ra, cha Boer tuổi quá nửa trăm vừa kích động lại cảm động, bước tập tễnh đến trước mặt Boer, rơi lệ mà nắm chặt cánh tay hắn, “Ách ô ô… con trai, con thật là con ngoan của ba, ách ô ô…”

Đúng vậy, Boer là một người con ngoan.

Nghe được những lời này, Boer đột nhiên có chút buồn cười, bởi vì mỗi khi ông ta thiếu nợ cờ bạc, mỗi lần mình giúp ông ta trả nợ, ông ta đều nói lời này.

Vì sao mình lại có một người cha mê cờ bạc đến như vậy? Mẹ mình một thân kỹ nữ đã chưa tính, trời cao còn cư nhiên cho hắn một người cha bài bạc như thế này, tựa hồ ông trời đối với hắn cũng quá không công bằng.

Nghĩ tới những chuyện này, hắn cảm thấy mình cũng thật bi ai, tuy rằng chính mình hiện tại đã là minh tinh chính, đông đảo fans hâm mộ, bề ngoài đẹp đẽ, nhưng mà, thời khắc mình sinh ra đã chú định so với người khác hạ tiện hơn một khoảng.

Chuyện nhà của mình, từ nhỏ đến nay hắn cũng không dám nói với bất kỳ người nào. Boer chôn dấu trong lòng, hy vọng bất luận kẻ nào cũng đừng biết đến, bằng không, thành tích mấy năm nay trong giới giải trí trong nháy mắt sẽ trở thành bọt biển.

“Ba, đây là lần cuối cùng con thế ba trả nợ, cũng là lần cuối cùng con… kêu tiếng ba.” Trầm mặc một lát, Boer chịu đựng nước mắt của cha mình trước mặt, tuyệt tình nói, “Về sau, chúng ta không hề có nửa điểm quan hệ nữa, ba có đi đánh bạc, thiếu nợ gì đó bị những người đó đánh chết, mắt con cũng sẽ không ướt một giọt.”

Nói xong những lời này, hắn dùng sức kéo tay mình ra khỏi tay ông lão, đi nhanh ra khỏi cửa.

Cha hắn không nghĩ tới hắn sẽ nói lời tuyệt tình này, sửng sốt nửa giây mới phản ứng lại, mắng to lên, “Con là cái đồ bất hiếu, cư nhiên cùng ta nói những lời này? Hả? Con quay trở lại đây… Cái đồ nhãi ranh vô lương tâm, con suy nghĩ một chút, không có ta làm sao có con? Cái đồ hỗn trướng này, cùng với người mẹ đê tiện của con thật tiện giống nhau, con không nhận cha, sớm hay muộn sẽ bị thiên lôi đánh, chết không tử tế…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận