Chương 250

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 250

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu Hi, em đêm nay trang điểm đẹp như vậy, là muốn đi đâu hẹn hò sao?” Thu Tiểu Quân có chút tò mò.

“Em hôm nay muốn mời Boer đến nhà hàng Hoàng gia dùng bữa tối.” Thu Tiểu Hi cười nói.

Nghe được lời này, Thu Tiểu Quân trong lòng mừng thầm, nghĩ nghĩ, nhìn mặt Thu Tiểu Hi hỏi dò: “Tiểu Hi, em có phải thích Boer hơn thích Mạc tổng hay không?”

“Ha ha, chị, không phải.” Thu Tiểu Hi không chút do dự cười phủ nhận, “Em thích nhất vẫn là Mạc tổng, em thích Boer chỉ là hậu bối tôn kính cùng yêu thích tiền bối mà thôi.” Nói đến đây, cô lại cao hứng cười, “Chị, em đi đây.”

Nhìn Thu Tiểu Hi rời đi, mừng thầm trong lòng Thu Tiểu Quân đã lập tức tiêu tán, khuôn mặt lại ưu tư… Em gái tốt của chị, Boer kia rất không tồi, chị cũng có điểm thích thích cậu ta, em vì sao lại không thích?

Nhà hàng Hoàng gia…

“Boer tiền bối, anh muốn ăn gì?” Thu Tiểu Hi nhìn thực đơn rồi nhìn Boer ngồi đối diện.

“Em tùy tiện gọi đi, em gọi gì anh ăn cái đó.” Boer đạm cười.

“Vậy em gọi nhé.”

“Được.”

“Súp bào ngư, tôm hùm nướng tỏi, cần tây dầu hào… Thêm một chai rượu năm 82.” Thu Tiểu Hi có thẻ vàng của Thu Tiểu Quân trên tay, gọi đồ ăn cùng rượu không một chút nương tay.

Chỉ chốc lát, rượu và thức ăn đã được đem lên, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thật hòa hợp.

“Chị em cùng em thật không giống nhau.” Trong lúc vô ý, Boer nhớ tới Thu Tiểu Quân, nhìn khuôn mặt tương đối thanh thuần của Thu Tiểu Hi, nhàn nhạt nói.

Thu Tiểu Hi cười cười, nói: “Chúng em trước kia rất giống, sau lại chị bị tai nạn xe cộ bị hủy dung, sau đó lại chỉnh dung nên mới không còn giống nhau.”

“Cô ấy hiện tại là sau khi chỉnh dung?” Boer thập phần kinh ngạc.

“Đúng vậy.”

“A, trách không được…… Sẽ xinh đẹp như vậy.” Hắn ẩn ẩn trào phúng nói nhỏ một câu.

“Ha hả, Boer tiền bối, anh nói cái gì?” Thu Tiểu Hi nghe không rõ ràng.

“A, không nói cái gì.” Hắn cười cười, “Đúng rồi, anh nghe nói, em thích nghe anh ca, cũng thích xem phim của anh, phải không?”

“Ha hả ha hả, đúng đúng.” Thu Tiểu Hi liên tục gật đầu.

“Anh hôm nay có mang đàn ghi-ta tới, muốn hay không anh ở đây hát cho em nghe?”

“Oa a, Boer tiền bối, thật vậy chăng?” Thu Tiểu Hi quả thực thụ sủng nhược kinh, “Boer tiền bối, nghe được anh hát trực tiếp là ước mơ tha thiết của em.”

Boer chỉ cười không nói, gọi phục vụ lấy đàn ghi ta, đứng dậy ngồi ở bệ cửa sổ, bắt đầu gảy đàn, thanh âm và tình cảm vang lên… “Đây là một tiểu tình ca… hát lên tâm tình của mọi người… anh nghĩ anh rất vui sướng, có sự ấm áp của em…”

Lúc Boer đang hát bài “Tiểu tình ca” này, Thu Tiểu Quân lặng lẽ đi tới nhà hàng.

Cô một là lo lắng cho em gái, muốn giám sát xem Boer có làm đúng như đã hứa với mình hay không, cho nên cô ẩn thân tới, không sợ Boer cùng em gái sẽ phát hiện ra mình, nhìn tới em gái nghe hắn hát như si như say, cô cũng ngồi xuống thưởng thức.

“Nghe được không?” Hát xong một bài, Boer nhìn khuôn mặt Thu Tiểu Hi đang tràn ngập say mê, ôn nhu cười hỏi.

“Rất hay.” Thu Tiểu Hi vỗ tay, không chút do dự gật đầu, “Boer tiền bối, Tứ Đại Thiên Vương cũng hát không hay bằng anh.”

“Cảm ơn.” Hắn lễ phép nói, “Còn muốn nghe sao?”

“Còn, còn muốn nghe.”

Cô còn muốn nghe, hắn liền tiếp tục hát…

Hắn hát đến thật tuyệt vời, mỗi câu hát cơ hồ xướng lên tiếng lòng của mỗi người, đi sâu vào trong cốt tủy của mọi người.

Trong khoảng thời gian ngắn hắn có thể trở thành minh tinh chính, xem ra không phải là ngẫu nhiên.

Thu Tiểu Quân lẳng lặng nghe hắn hát, không hiểu sao tim lại có điểm ưu thương, cảm thấy tiếng ca của hắn có cất giấu gì đó người khác không hiểu biết được, chất chứa chút ưu thương.

Vài phút qua đi, hắn hoàn mỹ hát xong bài thứ hai, buông đàn ghi ta, đi đến trước mặt Thu Tiểu Hi, “Ăn no chưa?”

“Ăn no.” Thu Tiểu Hi gật đầu nói.

Hắn giơ tay nhìn xem đồng hồ, “Lúc này còn sớm, chúng ta cùng đi xem phim đi.”

“Hay quá.”

“Kia đi thôi.” Hắn tự nhiên kéo tay nàng, ưu nhã đi ra khỏi phòng thuê.

Soái ca mỹ nam mị lực, tổng hội có chút sát thương.

Bị hắn kéo lấy tay, mặt Thu Tiểu Hi ẩn ẩn đỏ.

Ẩn thân đi phía sau bọn họ, Thu Tiểu Quân tự nhiên thấy được hành động của Boer, trong lòng lại mừng thầm, cảm thấy có lẽ người này thích em gái mình.

Boer, có phải cậu thích em gái tôi không? A, thật hy vọng em tôi cũng thích cậu, hai người tạo thành một đôi, như vậy thì thật tốt quá, tôi sẽ có một người em rể tuấn mỹ, mà tôi và Hoa Khôi cũng sẽ không phiền não tới cảm tình của em gái nữa.

Đi ra khỏi phòng thuê tới đại sảnh, Boer mới buông tay Thu Tiểu Hi ra, đi đến chỗ tính tiền, móc trong bóp da ra cái thẻ.

Thu Tiểu Hi thấy thế, vội vàng tiến lên, “Boer tiền bối, đã nói là em mời anh bữa tối nay, hãy để em trả tiền.”

Hắn cười mê người, “Loại sự tình này, là đàn ông, sao lại có thể làm người phụ nữ mỹ lệ động lòng người trả tiền?”

Người phụ nữ mỹ lệ động lòng người?

Miệng hắn như thế nào lại nói ra được lời phụ nữ rất thích nghe như vậy?

Nghe hắn như vậy, trong lòng Thu Tiểu Hi thật ngọt ngào, khuôn mặt cũng đỏ hồng lên, phần thích trong lòng dường như biến thành một tầng ý nghĩa khác.

Trả tiền xong, Boer lại lần nữa tự nhiên kéo tay cô, trai tài gái sắc, đăng đăng đối đối đi ra khỏi nhà hàng.

Hắn vạn lần không ngờ, vừa mới đi ra khỏi cổng lớn liền thấy người cha ma bài bạc cùng tửu quỷ cầm một bình rượu hướng tới mình lảo đảo xiêu vẹo, nhanh chóng đi tới, trong miệng còn mắng không ngừng.

“Cái tên tiện loại này, đồ tiểu tử thúi, mang theo đứa con gái tới nơi cao cấp như vậy ăn chơi đàng điếm, để lão tử chết đói cũng mặc kệ, thật quá hỗn trướng…”

Mấy ngày không thấy, cha hắn trên mặt râu ria dơ dáy, thoạt nhìn thật giống Hồng Thất Công*, mang một đôi dép lê đi đến trước mặt Boer, vừa uống rượu vừa chỉ vào mặt Boer mà mắng to, càng mắng càng khó nghe, làm Thu Tiểu Hi bên cạnh sợ không ít.

Bình luận (0)

Để lại bình luận