Chương 251

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 251

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

* Hồng Thất Công: vua ăn mày, theo truyện của Kim Dung

“Boer tiền bối, này, người này là ai vậy?” Thu Tiểu Hi tránh ở sau lưng Boer, có chút sợ hãi hỏi.

“Là một người điên anh không quen biết.” Boer cố chịu đựng xúc động muốn khóc, lạnh giọng nói, sau đó nhanh chóng kéo tay cô hướng đến chiếc xe màu đỏ của mình.

Cha hắn lập tức đuổi kịp, đập nát bình rượu trong tay, ôm chặt lấy cánh tay hắn, “Con, cái tên bất hiếu này, cư nhiên nói không quen biết ta, nói ta là người điên… Con nhìn cho rõ đây, ta chính là cha của con, không có ta sẽ không có con, con không nhận ra ta, coi chừng có ngày bị xe đâm chết…”

Người này thật chính là cha hắn hay sao? Thử hỏi trên thế gian này có người cha nào sẽ mắng con mình đến như vậy?

Lời cha hắn nói, không thể nghi ngờ như từng cây kim đâm vào tim hắn, hắn vẫn cảm giác được rất đau, rất khổ sở, đôi mắt dần dần hơi ướt, vì không muốn Thu Tiểu Hi hoài nghi cái gì, hắn âm thầm khẽ cắn môi, đột nhiên dùng sức đẩy người cha tửu quỷ ngã trên mặt đất, “Tránh ra, người điên này.”

“Ách a ~” Cha hắn đã hơi lớn tuổi, lại uống rượu không ít, bị hắn dùng sức đẩy như vậy liền ngã ra trên mặt đất không ngồi dậy nổi, chỉ có thể tiếp tục mắng hắn, “Đồ bất hiếu, ngươi là đứa bất hiếu, thật tiện, lúc trước mẹ kỹ nữ của ngươi có thai, ta nên một chân đá vào bụng cô ta, làm cho ngươi chết luôn ở trong bụng…”

Nghe một chút, đây là nói cái gì? Boer nghe được, quả thực là muốn giết người.

Có người cha như vậy, mình còn quản hắn chết sống hay sao? Không cần, hoàn toàn không cần.

Hắn làm lơ người cha bị mình đẩy ngã lăn ra, kéo tay Thu Tiểu Hi nhanh chóng ngồi vào xe, không đợi Thu Tiểu Hi thắt đai an toàn đã đột nhiên dẫm lên chân ga phóng đi, làm Thu Tiểu Hi thật hoảng sợ.

Thu Tiểu Quân đi theo bọn họ phía sau, thấy Boer bị mắng, sau đó đẩy ngã người này trên mặt đất, cô đều thấy rõ ràng.

“Ách a ~ đồ bất hiếu, ách ô ô ~ quá thương tâm ~ ách a ~ a ~ đau quá ~ ra tay thật quá độc ác, cư nhiên tưởng giết cha.” Người đàn ông như bị thương chỗ eo, không động đậy nổi thân mình, vừa khóc vừa hùng hùng hổ hổ chỉ hướng Boer rời đi.

“Tiểu Hi, anh nhớ tới có chuyện quan trọng phải làm, tối mai anh đi xem phim với em được không?” Chạy được một đoạn ngắn, Boer dừng xe, nhìn con đường phía trước mặt, xin lỗi nói với Thu Tiểu Hi.

“Có thể.” Vừa rồi trải qua nháo sự kia, Thu Tiểu Hi cũng không còn tâm tình xem phim, cô biết hắn dừng lại là không tính toán đưa mình về, cô liền mở cửa xe thức thời đi xuống, gọi một chiếc taxi.

Thu Tiểu Quân cũng không biết ông già kia cùng Boer có quan hệ gì, chỉ nghe ông ta mắng Boer đến quá khó nghe, trong lòng không tránh được có chút phản cảm, cô muốn đuổi theo Boer cùng em gái nhưng lại nghe tiếng rên của ông ta, thấy ông là người có tuổi, cô không đành lòng để ông ta nằm trên mặt đất lạnh lẽo, nghĩ nghĩ, xoay người hiện thân đi tới trước mặt ông, thật cẩn thận nâng ông ta dậy, “Ông ơi, ông có bị thương ở đâu không?”

Ông lão nước mắt dâng tràn, “Tiểu thư xinh đẹp ơi, ách ô ô… tôi nói cho cô nghe, cái tên ca sĩ đóng phim Boer kia là con trai của ta, là con trai ruột của ta.”

Không thể nào? Nếu hắn là cha của Boer, lấy thân phận hiện tại của Boer, Boer sẽ mặc kệ ông ta, để ông ta giống một tên ăn mày sao?

Thu Tiểu Quân đầy mặt nghi ngờ.

Đúng lúc này, cô không nghĩ tới cái người luôn miệng nói không quen biết ông già, nói ông là người điên, Boer lái xe quay trở lại.

“Cô tại sao cũng ở chỗ này?” Boer xuống xe, nhìn cô đang đỡ cha hắn, sắc mặt đen thui, “Cô… vẫn luôn đi theo tôi và em gái cô?”

“… Không có, tôi, tôi đêm nay cũng vừa vặn đến đây dùng cơm, ra tới liền thấy vị này ngã trên mặt đất.” Thu Tiểu Quân không nghĩ tới hắn sẽ quay trở lại, nhìn khuôn mặt hắn sửng sốt một giây rồi mới vội vàng phủ nhận, “Tôi thật ra muốn hỏi cậu, cậu như thế nào lại quay trở lại đây?”

“……” Boer không biết nên giải thích như thế nào, nhìn cha mình đang chảy nước mắt mà quên cả mắng chửi, sau đó hắn lập tức ngồi trở lại trong xe.

Hắn vì sao quay trở lại nhanh như vậy? Chẳng lẽ hắn chột dạ, người đàn ông mình nâng dậy này thật là cha của hắn?

Nhìn thấy cử chỉ cùng phản ứng dị thường của hắn, Thu Tiểu Quân lập tức hoài nghi.

Lúc này, ông già thấy hắn một lần nữa ngồi vào trong xe chuẩn bị rời đi, lại khóc lóc mắng lên, “Ách ô… con trai minh tinh của ta không cần người cha này nữa, ô ô, đồ không lương tâm, ách ô ô…”

Ách, bọn họ hai người rốt cuộc có phải cha con hay không? Con trai đối với cha mình lạnh lùng như thế, cha lại mắng con như vậy, bọn họ hai người là có thâm cừu đại hận sao?

Giờ này khắc này, Thu Tiểu Quân thật muốn làm rõ ràng quan hệ của hai người bọn họ, lúc Boer sắp chạy đi, cô buông người đàn ông ra, tốc độ như tia chớp ngồi vào ghế phụ trên xe Boer.

Tốc độ cô ấy sao lại mau như thế?

Boer thật hoài nghi có phải hay không mình đã nhìn lầm rồi, hai tay nắm chặt tay lái, xoay đầu không thể tưởng tượng nhìn Thu Tiểu Quân ngồi ở bên cạnh mình, “Cô…… Cô……”

“Cô cô cô cái gì?” Thu Tiểu Quân nhìn lại người đàn ông ở bên ngoài xe, cau mày giương cằm nhìn hắn, “Thành thật nói cho tôi biết, ông ấy có phải cha cậu hay không?”

Nghe nhắc tới người cha tửu quỷ bài bạc của mình, Boer mình đầy hỏa khí, “Chuyện này không liên quan đến cô. Lập tức cút xuống xe cho tôi, đừng tưởng cô là bạn gái của Mạc tổng thì tôi sẽ đối với cô khách khí.”

“Cậu không trả lời vấn đề của tôi, tôi liền không xuống xe.” Cô mới là không sợ hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận