Chương 253

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 253

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô là nữ quỷ, thân thể không ấm áp chút nào, nhưng Boer lại cảm thấy tâm mình thật ấm, “Ách ô ô ~ ách ô ~” Hắn khóc lóc một hồi lâu, sau đó như một đứa trẻ nghẹn ngào ngủ thiếp đi.

Hắn ngủ rồi, có nên đánh thức hắn sao?

Thu Tiểu Quân nhìn hắn đã ngủ, trên mặt còn vệt nước mắt trên khuôn mặt tuấn tú thật chọc người trìu mến, do dự có nên đánh thức hắn hay không, cuối cùng vẫn chọn để hắn yên, vẫy tay gọi người phục vụ, nhỏ giọng hỏi: “Ở đây có cung cấp phòng nghỉ cho khách không?”

Người phục vụ nhìn Boer ngủ trong lòng ngực Thu Tiểu Quân, hơi hơi mỉm cười gật đầu, “Có, nhưng chỉ có một phòng.”

Phòng nghỉ ở lầu hai quán bar, dưới con mắt kinh ngạc của người phục vụ, Thu Tiểu Quân dễ như trở bàn tay đem Boer thân cao một mét tám ôm tới trong phòng.

Phòng không lớn, bố trí cũng không xa hoa nhưng lại thập phần sạch sẽ, cho người ta một cảm giác tươi mát.

Thu Tiểu Quân bế Boer lên giường, cẩn thận cởi giày vớ và áo khoác của hắn ra, sau đó tìm khăn rửa mặt và rửa tay cho hắn, lại đắp chăn, ngay sau đó đi tới bên cửa sổ, mở ra nhìn phong cảnh bên ngoài.

Đêm đã khuya, ngoài cửa sổ duỗi tay ra cũng không thấy năm ngón tay mình, cho dù phong cảnh bên ngoài đẹp như thế nào, mắt thường cũng nhìn không ra.

Nhưng Thu Tiểu Quân không phải người thường, cô là nữ quỷ, cho dù là đêm đen cô cũng thấy được cảnh đẹp.

Cô có thể thấy ngoài cửa sổ là một mảnh rừng tươi tốt, gió đêm đưa đến hương vị của rừng rậm, cùng với hương vị bùn đất thanh thanh.

Kỳ thật, lúc cô ôm Boer đến giường, hắn đã tỉnh.

Hắn không biết vì sao muốn giả bộ ngủ, có lẽ còn say, hay cũng có lẽ là thật mỏi mệt, không nghĩ đến mở mắt ra.

Lúc cô thật cẩn thận cởi giày cùng vớ và áo khoác cho hắn, ôn nhu rửa tay rửa mặt và đắp chăn, trong lòng hắn mạc danh thật ấm áp. Cảm giác này hắn chưa bao giờ từng được cảm thụ.

Lúc Thu Tiểu Quân đi đến bên cửa sổ, đưa lưng về phía hắn, lúc này hắn mới lặng lẽ mở mắt ra, nhìn bóng dáng hoàn mỹ của Thu Tiểu Quân, đột nhiên có ý nghĩ đến ôm lấy cô.

“Tích tích tích……” Bỗng nhiên, di động Thu Tiểu Quân vang lên.

Hắn sợ cô quay đầu lại sẽ nhìn tới mình, vội vàng chột dạ nhắm mắt lại, giả vờ ngủ say.

Thu Tiểu Quân cũng xác thật quay đầu nhìn hắn nằm trên giường, cô sợ đánh thức hắn, thật mau bấm nghe điện thoại, thanh âm nho nhỏ, nhu nhu, đặc biệt dễ nghe, “A lô…”

“Bảo bối, em còn chưa ngủ à?” Đầu kia là thanh âm Mạc Thiếu Đình.

“Chưa.”

“Đã trễ thế này sao còn chưa ngủ?”

“Không phải anh cũng chưa ngủ sao?” Cô hơi hơi dẩu miệng nói, “Còn có nha, nếu em ngủ thì đâu trả lời điện thoại anh được.”

Câu nói sau kia thật xuôi tai, Mạc Thiếu Đình thật cao hứng cười ra hai tiếng, “Ha hả… có nhớ anh không?”

“Có.” Cô khẳng định nói, “Còn anh, có nhớ em không?”

“Còn phải hỏi, anh mỗi ngày, mỗi thời mỗi khắc, mỗi phút mỗi giây đều nghĩ đến em, nhớ em đến đầu tóc bạc trắng cả.”

“Ha hả, đàn ông các anh lúc nào cũng đầy lời ngon tiếng ngọt.”

“Ha ha, bảo bối, ngày mai chúng ta hẹn hò đi.” Mạc Thiếu Đình chuyển đề tài, vào chủ đề chính.

Thanh âm hắn lộ ra vẻ khẩn trương, Thu Tiểu Quân nghe được hắn thập phần chờ mong, cho nên cô cũng không đành lòng quyết tuyệt, nhẹ nhàng cười nói: “Được, anh nói địa chỉ đi, ngày mai chúng ta đi đâu hẹn hò?”

“Ngày mai chúng ta đi……”

Boer tỉnh, những lời cô nói vào điện thoại hắn đều nghe được rõ ràng, tâm hắn vì cô mà cảm nhận được ấm áp, dần dần trở nên lạnh lẽo, thậm chí ê ẩm, toan toan… Thu Tiểu Quân, em là đang nói chuyện với Mạc Hoa Khôi sao? Các người thật yêu nhau, ai cũng không thể cướp em ra khỏi anh ta sao?

Qua hồi lâu, Thu Tiểu Quân mới kết thúc trò chuyện, quay đầu lại nhìn về phía hắn, thấy hắn vẫn chưa tỉnh, cô lại tiếp tục đứng bên cửa sổ, ôm cánh tay lẳng lặng nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.

Cô hơi động thân, Boer lại lặng lẽ mở mắt, thấy cô ôm chặt cánh tay, dường như thật lạnh, không muốn giả bộ ngủ nữa, hắn nhẹ nhàng đứng dậy, cầm lấy áo khoác của mình đi đến phía sau Thu Tiểu Quân, phủ áo khoác lên vai cô, nhìn bóng đêm đen ngoài cửa sổ, nói: “Bên ngoài đen như mực, có gì đẹp đâu mà nhìn.”

Thu Tiểu Quân giống như đang nghĩ đến chuyện khác không nghe được tiếng hắn đến gần, cho đến khi hắn khoác áo lên người mình, cô mới phát hiện hắn đứng phía sau, cô quay người, có chút kinh ngạc nhìn hắn, “Cậu tỉnh rồi?”

“Vô nghĩa, tôi không tỉnh còn có thể cùng nói chuyện với cô?” Boer liếc nhìn cô một cái, cố ý dùng ngữ khí ác liệt hỏi lại.

“……” Hắn nói cũng có lý, Thu Tiểu Quân không còn lời gì để nói.

“Cô đi ngủ đi.” Trầm mặc một hồi, Boer có điểm mất tự nhiên nói, trong lòng trộm muốn cùng cô đơn độc thêm một chút thời gian, “Hiện tại đã khuya, tới buổi sáng tôi sẽ đưa cô về.”

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, đạm cười nói: “Cậu đi ngủ đi, tôi không mệt.”

Hắn nhíu nhíu mày, “Không, cô đi ngủ đi, tôi đã tỉnh, không muốn ngủ tiếp.”

“Chính là tôi……”

“Cô không đi ngủ, là sợ cô ngủ rồi tôi sẽ xâm phạm cô hay sao?” Hắn có điểm không kiên nhẫn, cũng có chút bực bội, vội vàng ngắt lời Thu Tiểu Quân.

“Ha hả a, đương nhiên không phải.” Thu Tiểu Quân cười rộ lên.

“Nếu là như thế, vậy cô cứ yên tâm đi ngủ đi.”

“Ai, được rồi, tôi nói không lại cậu, tôi đi ngủ đây.” Đẩy tới đưa lui không thú vị, Thu Tiểu Quân cũng không muốn cãi cọ thêm với hắn.

Cô đi vòng qua hắn, đi đến cái giường chỉ rộng một mét hai kia, đi vài bước mới phát hiện mình vẫn còn khoác áo khoác của hắn, cô xoay người lại đi đến bên người Boer, khoác trở lại áo khoác cho hắn, mỉm cười nói, “Nơi này xa chỗ náo nhiệt, ban đêm có điểm lạnh, mặc áo khoác vào đi.” Nói xong cô mới đi trở lại giường, cởi giày ra đắp chăn lên, nhắm mắt lại chậm rãi đi vào giấc ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận