Chương 257

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 257

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hì hì hì, nói tuổi ta ra sẽ hù chết ngươi a.”

“Sách, sẽ không đâu, nói nhanh lên, ngươi rốt cuộc bao lớn, bằng không, ta lại đem ngươi nhét vào trong bụng con đại mãng xà kia.”

“Ách a ~” Nó mở tròn xoe đôi mắt hổ, một bộ manh dạng sợ quá, “Đừng như vậy, ta không thích ở trong bụng xà sinh hoạt.”

“Vậy nhanh lên trả lời vấn đề của ta.”

“Ta năm nay chưa tới một ngàn tuổi, nhưng 800 tuổi thì dư.”

Thu Tiểu Quân đầu đầy hắc tuyến, “Ta thật sự tò mò, ngươi vì sao có thể nói?”

“Trư Bát Giới là heo còn có thể nói chuyện, ta như thế nào không nói được?” Nó không cho là đúng, nói, “Chuyện xưa của ta cũng không sai biệt lắm với Trư Bát Giới, hắn vốn là Thiên Bồng Nguyên Soái trên trời, bởi vì đùa giỡn Hằng Nga mà bị biếm heo. Ta cũng là một nguyên soái trên trời, bởi vì đùa giỡn với bảy cô con gái của Ngọc Đế mà bị biếm hổ mà thôi.”

“Trên trời thật sự có thần tiên?” Thu Tiểu Quân kinh ngạc.

“A, vấn đề này, ngươi tin liền có, không tin liền không có, dù sao nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí.”

|Cùng một sự việc mỗi người có một cách lý giải khác nhau, người bình thường thấy nó bình thường, người có trí tuệ lý giải theo cách trí tuệ|

“……” Cô thật vô ngữ.

Mạc Thiếu Đình ngoan ngoãn ngồi ở trên nhánh cây chờ, nhón chân hy vọng Thu Tiểu Quân mau sớm một chút trở lại, mười phút sau, rốt cuộc nhìn thấy thân ảnh của cô, cao hứng đến suýt nữa ngã xuống từ nhánh cây. “Bảo bối…”

Bỗng nhiên hắn thấy trong lòng ngực cô lại ôm một con hổ, tiếng cười đột nhiên im bặt, “Đây là… sao lại thế này?”

“Thiếu Đình, em đã trở về.” Thu Tiểu Quân ôm con hổ con bay lên không, ngồi kế bên người hắn.

“Em như thế nào lại ôm một con hổ trở lại đây?” Mạc Thiếu Đình nhìn cô ôm con hổ trong ngực, không hiểu.

“Nó bị thương, lại tìm không thấy mẹ, em quyết định đem nó mang về nhà, chờ nó lành thương lại, nó rất nghe lời, để nó làm sủng vật của chúng ta.”

“A?” Mạc Thiếu Đình sắc mặt trầm xuống, nhíu mày, “Bảo bối, làm như vậy không được đi?”

“Vì cái gì không được?”

“Chuyện xưa người nông phu và con rắn là một cảnh báo.” Vẻ mặt hắn đầy đề phòng nói, “Có những động vật, chúng ta cứu nó, nó rất có thể lấy oán trả ơn.”

Lúc này, con hổ đang không ngừng trợn trắng mắt.

Thu Tiểu Quân nhìn manh dạng lão tiểu hổ mắt trợn trắng, nhìn Mạc Thiếu Đình cười cười, “Ha ha, Thiếu Đình, chuyện nông phu cùng con rắn em có nghe, nhưng mà, em không phải nông phu, mà nó cũng không phải là xà.”

“Tiểu Quân, chính là…… Chính là……” Trong lòng hắn thực bất an.

Thu Tiểu Quân thò đầu qua, hôn hắn một cái thật mạnh, tự tin nói: “Thiếu Đình, anh yên tâm, con hổ này sẽ không xúc phạm đến em, em cam đoan nó cũng sẽ không làm phiền người khác.”

“…” Cô đã nói như vậy, Mạc Thiếu Đình cho dù trong lòng thấp thỏm bất an thế nào cũng không thể nói gì hơn.

Cứ như vậy, buổi tối hôm đó, Thu Tiểu Quân đem con hổ cứu được từ đại mãng xà mang về nhà, từ ngày đó, xác thực sinh hoạt của cô so với trước thú vị hơn rất nhiều.

“Renault, ngươi đừng lộn xộn, ngươi nhích tới nhích lui như vậy, ta làm sao xức thuốc lên mông cho ngươi được?” Thu Tiểu Quân cả giận.

“A, hì hì, lúc ngươi xức thuốc thật sự rất ngứa.” Renault lắc mông nói, “Ta hoài nghi, ngươi có phải ngụy trang, đáng lẽ xức thuốc, mà thực ra quấy rối tình dục với ta phải không.”

“……” Cô suýt nữa tức giận đến miệng sùi bọt mép.

Liền lúc này, Thu Tiểu Hi ôm một bó hoa hồng đỏ như lửa đã trở lại, ngoài ý muốn chính là, đi phía sau còn có một người đàn ông tuấn mỹ tóc vàng Boer.

“Chị, trong nhà sao lại có một con hổ con.” Thu Tiểu Hi mang Boer đi vào phòng khách, nhìn thấy mông Renault, kinh hoảng.

“Chị hôm nay đi vào rừng thật trùng hợp gặp nó bị thương, liền mang nó theo trở về.” Thu Tiểu Quân nhàn nhạt cười. “Tiểu Hi, em an tâm, nó sẽ không làm tổn thương con người.”

“Chị, nó còn nhỏ như vậy, em sẽ không sợ nó.” Thu Tiểu Hi để hoa hồng lên bàn, sau đó đi đến trước mặt Renault, vươn tay sờ sờ đầu nói, “Oa, chị, nó thật đáng yêu, ha ha, đầu lông xù xù, sờ lên thật thoải mái.”

Động vật khi còn nhỏ đều thật đáng yêu, giống như con người, bất quá lớn lên một chút sẽ không còn đáng yêu nữa, nhiều khi còn trở nên thật đáng giận.

Boer cũng đi qua, chưa bao giờ tiếp xúc gần với một con hổ như thế, rất hiếm lạ, cũng duỗi tay sờ sờ Renault, nhìn mặt Thu Tiểu Quân, cười nói: “Đem nó về làm sủng vật thật không tồi.”

Lúc này, bị Thu Tiểu Hi cùng Boer vuốt đầu, Renault tâm tình thật tệ, đôi mắt trừng trừng phình phình, lắc mông nhe răng nhìn Thu Tiểu Quân, như là có chuyện muốn nói.

Cũng may Thu Tiểu Quân nhìn ra được biểu tình của nó, nói với Thu Tiểu Hi cùng Boer: “Hai người nói chuyện đi, chị ôm nó đến phòng tắm tắm rửa.” Nói xong, liền bế Renault đi về phía phòng tắm.

Vào phòng tắm, đóng cửa lại xong, cô lập tức thả Renault xuống.

“Mommy, ta chán ghét người khác sờ đầu của ta, kiểu tóc của ta đều bị họ sờ đến rối.” Renault xuống đất, nâng chân trước lên sờ sờ đầu mình, buồn bực nói với Thu Tiểu Quân.

“Ngươi tốt nhất nói với em gái cùng cái tên đàn ông kia, về sau đừng sờ đầu ta nữa, bằng không, ta nổi giận lên sẽ cắn đứt tay bọn họ.”

“Ngươi dám!” Nghe được câu sau, đôi mắt Thu Tiểu Quân trừng còn to hơn nó rất nhiều, “Ngươi dám cắn đứt tay bọn họ, tổn thương họ, ta liền vặn gãy đầu của ngươi làm cầu đá, sau đó đem thân thể ngươi nhét vào trong bụng đại mãng xà kia, làm nó ăn ngươi rồi biến ngươi thành đại tiện.”

“A, trời đất, phụ nữ tàn nhẫn lên quả nhiên không bình thường.” Renault liên tục lui về phía sau, nhe răng, hơi sợ sợ nhìn Thu Tiểu Quân, bỗng nhiên, nhếch miệng cười lấy lòng: “Hì hì, mommy, ta sợ ngươi, ta vừa rồi chỉ là tùy tiện nói nói mà thôi, không phải thật, không phải thật, hì hì.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận