Chương 279

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 279

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mỹ nữ, thật xin lỗi, chúng tôi có chuyện quan trọng muốn bàn, cô muốn tìm người nói chuyện phiếm mời đi bàn khác.” Mạc Hoa Khôi hơi hơi mỉm cười nói, lời nói nghe ra rất lễ phép, nhưng thanh âm lại có chút lạnh lùng.

Angel không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy, trong lòng có chút kinh ngạc, nghĩ nghĩ, thế nhưng mặc kệ bọn họ có đồng ý hay không, đặt mông ngồi xuống bên người bọn họ, “Ha ha, tôi hôm nay sẽ ăn vạ ở đây.”

Thấy cô da mặt dày như vậy, ba người liếc nhau một cái, mặt lộ ra biểu tình không kiên nhẫn.

Bỗng nhiên, Âu Dương Kiện Vũ từ trong ngực lấy ra bóp da, rút ra một xấp tiền ném tới trước mặt Angel, mặt vô biểu tình nói: “Bao nhiêu đó tiền đủ cho cô tiêu khiển cả buổi chiều nhàm chán này đi!”

“Anh cho tôi tiền? Anh coi tôi là cái gì?” Angel nhìn tiền trên bàn, cô mê người cười hỏi, sau đó nghĩ nghĩ, lại nhướng mày nói: “Cất tiền anh lại đi, muốn tôi đi vậy các anh cho tôi số điện thoại đi, bằng không, hôm nay cả ngày tôi sẽ đi theo các anh.”

Ách, trên thế giới này sao lại có người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy?

Ba người đàn ông đối với cô thật hết chỗ nói.

Mạc Thiếu Đình không vui liếc cô một cái, lấy di động ra, ra lệnh: “Tiểu Ngô, cậu và a K lập tức vào đây.”

Chỉ chốc lát, Tiểu Ngô cùng a K bước nhanh đi vào tiệm cà phê, đi đến bên người Mạc Thiếu Đình, cung kính khom khom lưng, chờ đợi hắn phân phó.

“Mang cô gái này đi.” Mạc Thiếu Đình nhìn Angel da mặt dày ngồi bên người mình, lạnh giọng ra lệnh.

“Vâng.” Hai người gật đầu, lập tức một trái một phải nâng Angel lên.

“Ai, các ngươi như thế nào lại đối với tôi như vậy?” Angel kinh hãi, lúc Tiểu Ngô và a K nâng cô lên đem đi ra ngoài, cô tức giận đến sắc mặt xanh mét, dùng sức một cái liền dễ như trở bàn tay tránh thoát tay Tiểu Ngô và a K, “Buông tay, tôi có chân, chính mình sẽ đi. Hừ!”

Tức giận nói xong, cô thật phẫn hận liếc Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi ba người, sau đó đi về hướng Thu Tiểu Quân. Thu Tiểu Quân sợ ba người nhìn thấy mình, lúc Angel đi tới, cô lập tức xoay người đưa lưng lại, ép đầu xuống thấp.

“Sắc mặt sao khó coi như vậy? Bị sập cửa vào mặt?” Lúc Angel ngồi xuống đối diện với mình, Thu Tiểu Quân nhìn gương mặt khó coi của Angel, nghẹn cười hỏi.

Angel vẻ mặt không vui nhìn cô bằng ánh mắt xem thường, “Uy, tôi hôm nay mới phát hiện cô rất xấu xa, cư nhiên biết rõ cố hỏi.”

“Ha hả a……” Thu Tiểu Quân chỉ cười không nói, cảm thấy, có đôi khi, chính mình xác thật có chút hư.

“Thu Tiểu Quân, cô cũng đừng cười tôi, tôi dám khẳng định, ba cái đại soái ca làm người cảnh đẹp ý vui sở dĩ cự tuyệt tôi, đối với tôi đại mỹ nữ đẹp như thiên tiên thế này mà không có hứng thú, là bởi vì bọn họ không thích phụ nữ, mà là thích đàn ông.”

Thu Tiểu Quân đầy mặt nghẹn cười, “Tôi không cho rằng bọn họ thích đàn ông.”

“Vì cái gì?” Angel nghi hoặc nhăn lại mi.

“Ha hả, tôi cảm thấy, nếu là tôi đi qua, bọn họ khẳng định sẽ rất vui mừng.” Thu Tiểu Quân khẳng định nói.

“Thu Tiểu Quân, không có người nói với cô, người có đôi khi không thể quá tự tin sao? Quá tự tin đôi khi sẽ bị hố.”

“Tôi không sợ bị hố.” Thu Tiểu Quân tràn ngập tự tin cười nói, “Như vậy đi, tôi đi qua đó, bọn họ nếu là phản ứng tôi, đối với tôi thật nhiệt tình, cho phép tôi cùng bọn họ ngồi uống cà phê, cô phải nhận thua, từ nay về sau phải gọi tôi là lão đại, thế nào?”

Nghe vậy, Angel nở nụ cười, dám khẳng định, Thu Tiểu Quân nhất định sẽ không thành công, “Ha hả a, được nha, bọn họ nếu là đối với cô có hứng thú, cho phép cô cùng bọn họ ngồi uống cà phê, nghe bọn họ nói chuyện phiếm, tôi về sau sẽ kêu cô là lão đại, cái gì cũng đều nghe theo cô.”

“Một lời đã định.” Thu Tiểu Quân tự tin tràn đầy.

Angel trên mặt mang theo ý cười, “Đương nhiên, đi đi, để tôi nhìn xem mị lực của cô rốt cuộc lớn như thế nào.” Angel trước sau tin tưởng, Thu Tiểu Quân qua đi cũng đồng dạng sẽ bị sập cửa vào mặt.

Thu Tiểu Quân mặt mang ý cười đứng lên, dáng người ưu nhã đi về hướng Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi ba người.

Như có tâm tính tự cảm ứng, lúc cô sắp đến gần bọn họ, ba người đều cùng ăn ý quay đầu, nhìn thấy Thu Tiểu Quân, ba người mỗi người một vẻ, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy kinh hỉ.

Lúc cô đến gần, Mạc Hoa Khôi vội vàng đứng lên, ân cần kéo ghế ra cho cô, “Bảo bối, ngồi ở đây.”

Khi Mạc Hoa Khôi kéo ghế ra cho cô, Âu Dương Kiện Vũ gọi người phục vụ đem cho cô một ly cà phê, Mạc Thiếu Đình thì vô cùng thâm tình nhìn Thu Tiểu Quân.

Cô hơi hơi mỉm cười, giống như một nữ vương ưu nhã ngồi xuống, nhìn khuôn mặt tuấn tú của bọn họ, nửa nói giỡn hỏi: “Thiếu Đình, Hoa Khôi, Kiện Vũ, ba người hôm nay cùng nhau xuất hiện ở chỗ này là đang thương lượng chuyện gì không thể cho em biết sao?”

“Đương nhiên không phải.” Mạc Thiếu Đình cười trả lời. “Bảo bối, chuyện mẫu hậu anh mang thai em cũng biết, mấy tháng sau anh sẽ có em trai, hoặc là em gái, hiện giờ anh tính toán từ bỏ quyền thừa kế vương vị, cho nên rủ Hoa Khôi cùng Kiện Vũ đến đây uống cà phê, hy vọng bọn họ hai người có thể giúp một chút để anh có chỗ đứng trong giới thương nghiệp.”

Thu Tiểu Quân biết hắn vì cái gì muốn từ bỏ quyền kế thừa vương vị, bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có thể an an ổn ổn cùng cô ở bên nhau.

Hắn hy sinh lớn như vậy, trong lòng cô vừa cảm thấy cảm động, đồng thời cũng vì hắn tiếc nuối, cô dám khẳng định, nếu về sau hắn trở thành quốc vương Vụ quốc nhất định sẽ là một quốc vương xuất sắc, cho nên cô không nói gì, chỉ hơi cúi đầu có chút thương cảm trầm mặc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận