Chương 282

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 282

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ách a?” Mạc Hoa Khôi trợn tròn mắt, thế nhưng ‘đông’ một tiếng té xỉu ở trên mặt đất.

“Uy, Hoa Khôi, sao anh lại ngất đi thế này?” Thu Tiểu Quân thấy thế, vội vàng nâng hắn dậy, nhẹ nhàng lay lay khuôn mặt tuấn tú, “Hoa Khôi, tỉnh, tỉnh, anh đừng làm em sợ.” Lay một hồi cũng không thấy Mạc Hoa Khôi tỉnh lại, cô gấp đến độ mắt ướt nhèm, lập tức đem toàn bộ tức giận cùng oán khí trên người phát ra, hung tợn trừng mắt Renault, quát lên: “Đáng chết, đều là do ngươi, ta không phải đã nói với ngươi, ngoại trừ ta, không được bất luận cùng ai nói chuyện sao? Xem đây, ngươi vừa mở miệng nói chuyện, đem Hoa Khôi dọa ngất đi, ngươi vừa lòng chưa?”

“A, chủ nhân, sao ngươi lại trách ta được?” Renault cũng không cảm thấy chính mình có sai, nó ngoẹo đầu, lộ ra biểu tình không cho là đúng, “Đây chỉ có thể trách hắn định lực quá thấp, lá gan quá nhỏ.”

Thu Tiểu Quân tức giận đến sắc mặt xanh mét, “Ách, đáng chết Renault, ngươi câm miệng cho ta.”

“Được rồi, được rồi, ta câm miệng ta câm miệng.” Thấy sắc mặt cô khó coi như vậy, Renault lúc này mới có chút sợ, câm miệng lại, lui về phía sau vài bước.

Xác định là con hổ con Renault mở miệng nói, Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Thiếu Đình đều cảm thấy không thể tưởng tượng được, sắc mặt trắng bệch, một thân đầy mồ hôi lạnh.

“Tiểu Quân, trên thế giới này như thế nào lại có một con hổ biết nói?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn về phía Renault, không dám tin tưởng hỏi.

“Tiểu Quân, nó cư nhiên có thể nói?” Mạc Thiếu Đình cũng nhìn Renault, thân thể có chút run rẩy, “Trời ạ, nó, nó rốt cuộc là cái, cái quái vật gì?”

Lúc này, Mạc Hoa Khôi đã tỉnh, mở mắt ra thấy được Thu Tiểu Quân, cũng thấy được Renault, thân mình run lên, mặt trắng bệch ôm chặt lấy Thu Tiểu Quân, run run hỏi: “Bảo bối, mau, mau đem con quái vật biết nói chuyện kia đuổi đi.”

Nhìn đến một màn như vậy, ngồi ở một bên Jack cùng Angel có chút nghẹn cười.

“Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Thiếu Đình, nó kêu Renault, nó tuy rằng có thể nói, nhưng mà tâm nó không hư, các người cũng không cần sợ hãi như vậy.” Jack như người hòa giải, nghẹn cười nói với bọn họ.

“Jack, anh cũng biết rằng, động vật sẽ không nói tiếng người, nó, nó là con hổ, nó nói được tiếng người, vậy, vậy nó chính là quái thai, chúng ta không thể sợ hãi sao?” Mạc Hoa Khôi trong lòng ngực Thu Tiểu Quân nói, hắn vẫn còn sợ hãi.

“Đúng vậy.” Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Thiếu Đình liên tục gật đầu, khuôn mặt hai người vẫn như cũ có chút trắng bệch, lộ ra sợ hãi.

“……” Jack hết chỗ nói.

“Uy, Hoa Khôi, Thiếu Đình, Kiện Vũ, em và Jack không phải người các anh đều không sợ, hiện tại lại sợ một con hổ con có thể nói tiếng người sao?” Vừa xấu hổ vừa áp lực, Thu Tiểu Quân nhìn bọn họ ba người cùng lộ ra vẻ sợ hãi, đau đầu hỏi, “Các anh làm ơn, cho em chút tiền đồ, được không?”

“Chủ nhân, Jack cũng giống ngươi, không phải người?” Renault nghe được một câu, cổ co rụt lại, hơi sợ hãi nhìn về phía Jack.

Angel nhìn đến biểu tình sợ hãi của nó, trong lòng thật muốn cười phá ra, vứt cho nó một cái mị nhãn, cười cười: “Ha ha, chú hổ thân ái, đúng là như vậy, ta, chủ nhân của ngươi, Jack, chúng ta đều không phải là ngươi, chúng ta đều là quỷ hút máu.”

Nói xong, cô há miệng to ra, lộ ra răng nanh làm người sợ hãi, cùng lúc đó, đôi mắt cũng biến thành màu đỏ rực, hoàn toàn là bộ dáng máu me.

“……” Renault sợ tới mức không dám lên tiếng, nghĩ đến lần đó thiếu chút nữa bị Angel cắn chết, cho tới bây giờ còn lòng còn sợ hãi.

“Bảo bối, sao, sao cô ấy cũng là quỷ hút máu à?” Mạc Thiếu Đình cùng Mạc Hoa Khôi nhìn thấy Angel lộ nguyên hình, đại kinh thất sắc, trăm miệng hỏi ra.

“Trên thế giới này, rốt cuộc có bao nhiêu quỷ hút máu?” Âu Dương Kiện Vũ nhìn Jack cùng Angel, vẻ mặt chấn động hỏi.

Thu Tiểu Quân không biết nên như thế nào trả lời, cắn cắn khóe miệng, lộ ra biểu tình có điểm bất đắc dĩ.

Về sự tình quỷ hút máu, Angel rõ ràng nhất, cô cười cười: “Theo tôi thống kê trên thế giới này có khoảng hơn một trăm quỷ hút máu, trong đó một nửa là nữ một nửa là nam. Sao, các người còn vấn đề gì muốn hỏi không?”

Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi ba người nhìn nhau, cùng lắc đầu.

“Phanh đương ~”

Liền ngay lúc này, truyền đến tiếng cửa sập làm cả bọn kinh hách nhảy dựng, quay đầu nhìn lại, liền thấy Bạch Vân đạo sĩ cùng Cao Bát Đạt, Mạc Thanh Nhã cùng một người da đen mặc áo gió đen, ở phía sau bọn họ còn có vài phóng viên với máy quay phim.

Nhìn thấy bọn họ, Thu Tiểu Quân cùng Jack đều biết rõ không ổn, vội vàng đứng lên, chuẩn bị chiến đấu. Hổ con Renault còn chưa từng nhìn thấy náo nhiệt như vậy, ngồi xổm trên sô pha, nghi hoặc nhìn tới những người khách không mời mà đến ở cửa.

Angel không đem đám người Bạch Vân đạo sĩ cùng Cao Bát Đạt để vào mắt, chỉ thấy vị da đen kia, sắc mặt liền thay đổi, trở nên trắng bệch, kéo tay Jack cùng Thu Tiểu Quân, liên tục thối lui, thật sợ hãi: “Jack, Tiểu Quân, chúng ta phải lập tức trốn.”

Jack giật nhẹ khóe miệng, khinh bỉ nhìn cô một cái, hỏi: “Angel, cô đây là sợ bọn họ?”

“Trên thế giới này tôi không sợ ai cả, ngoài vị da đen kia thôi.” Angel mặt càng nhợt nhạt.

“Vì sao?” Thu Tiểu Quân không hiểu chút nào, “Anh ta rốt cuộc là ai?”

“Anh ta là thợ săn quỷ hút máu xuất sắc nhất trên thế giới này, là khắc tinh của quỷ hút máu chúng ta. Toàn bộ quỷ hút máu chúng ta không phải là đối thủ của anh ta, chúng ta lưu lại đây, đơn giản là chịu chết.”

“……” Nghe lời này, Thu Tiểu Quân nói không ra lời, Jack cũng thế, biết được vị da đen kia lợi hại, hai người sắc mặt đều nổi lên một ít biến hóa, hơi hơi trắng bệch.

Thợ săn quỷ hút máu? Người đã từng muốn hút máu mình, cắn chết mình Angel cũng sợ anh ta? Renault nhìn thấy Angel bộ dáng sợ hãi đối với người da đen kia, mạc danh có điểm vui sướng khi người gặp họa, đồng thời cũng có điểm sợ hãi, vội vàng phủ phục xuống, tận lực bò thấp đến phía sau Thu Tiểu Quân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận