Chương 5

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 5

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tài xế Tiểu Vương biểu tình có chút do dự, “Có biết, nhưng giờ này tiệm hoa hẳn là đều đã đóng cửa rồi a.”

Không biết có phải do tác dụng của cồn hay không mà giờ phút này Hạ Thần Diệp thực sự rất muốn nhìn thấy Bách Hành Chi, muốn nghe giọng nói của cậu, muốn nhìn cậu đỏ mặt, muốn nhìn thấy bộ dáng thẹn thùng của cậu.

Nhìn thời gian hiện tại là 10 giờ sắp 11 giờ, phỏng chừng tiệm bánh ngọt cũng đều đóng cửa.

Tài xế chỉ nghe được phía sau truyền đến thanh âm thanh lãnh.

“Đóng cửa… cũng đi.”

Bên này tâm tình Bách Hành Chi đã down đến cực điểm.

Cậu không nghĩ nam nhân lại có thể ảnh hưởng tới cậu nhiều đến như vậy, sức lực thu dọn cửa hàng đều không có, cảm xúc mất mát bao trùm cả người cơ hồ có thể lây nhiễm đến đám nhân viên trong cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng A: “Ông chủ đây là đang thất tình sao?

Nhân viên cửa hàng B: “Tớ thấy… anh ấy như vậy đã nửa tiếng rồi…”

Nhân viên cửa hàng A: “Thật là khủng khiếp……”

Bên ngoài tiệm bánh ngọt đột nhiên dừng một chiếc Maybach, nam nhân mặc tây trang vàng nhạt có điểm say loạng choạng đi đến.

Trong tiệm đã hết khách, chỉ còn lại 5 6 nhân viên phục vụ cùng Bách Hành Chi.

Nhân viên cửa hàng B: “Chời má! Là Maybach hàng thật giá thật!!”

Nhân viên cửa hàng A: “Nam nhân kia là minh tinh nào sao? Cậu gặp qua chưa?”

Nhân viên cửa hàng B: “Không quen biết… Chời má soái đến cay mắt!!”

Nhân viên cửa hàng A: “Oa hắn còn cầm hoa kìa!”

Dưới cái nhìn chăm chú của đông đảo quần chúng nhân viên, Hạ Thần Diệp trong tay cầm một bó hoa hồng đỏ say say đến gần tình nhân Bách thỏ con đang chưa biết gì.

Bách Hành Chi đang buồn muốn chết ngẩng đầu lên liền đối mặt cùng Hạ Thần Diệp.

“… Hạ…” Bách Hành Chi trong nháy mắt giống như bị tiêm máu gà (*), trái tim một lần nữa sống lại, đôi mắt không thể tin nổi trừng lớn.

(*) Chicken-blood therapy (鸡血疗法) – Liệu pháp máu gà: là một hình thức trị liệu giả y học phổ biến ở Trung Quốc trong Cách mạng Văn hóa ( trong những năm 1960). Liệu pháp này đơn giản là lấy máu từ một con gà trống và tiêm vào bệnh nhân. Lợi ích là làm cho bệnh nhân vô cùng hăng hái, khỏe mạnh hơn. (nguồn: Wikipedia) đọc cho biết thui nha mọi người =)))

Muốn… muốn chết máy…

Hạ Thần Diệp rốt cuộc như ý nguyện nhìn thấy được hình ảnh hắn muốn thấy, con thỏ cả mặt đỏ bừng khẩn trương đến lời nói cũng đều nói không nên lời.

Hạ tiên sinh lúc này tới là có ý gì? Hắn có phải hay không cũng! #@! @……#¥@ Não bộ Bách Hành Chi tuyên bố chính thức bốc khói.

Hạ Thần Diệp đưa hoa cho Bách Hành Chi, nam nhân uống say càng thêm mị lực, đôi mắt màu xanh lục thâm thúy ôn nhu nhìn chăm chú Bách Hành Chi, bỗng dưng mất thăng bằng, người đổ ập về phía cậu.

!!!!!!!

Bách Hành chi đột nhiên ôm lấy Hạ tiên sinh, một thân nồng nặc mùi rượu, xem ra Hạ tiên sinh uống rất nhiều

Tay phải Hạ Thần Diệp vòng ôm lấy eo con thỏ, nâng lên khuôn mặt của Bách Hành Chi lộ ra cần cổ, phả ra nhiệt khí làm Bách Hành Chi cơ hồ lâm vào choáng váng, hắn áp trán mình lên trán cậu, đôi mắt mê say đối diện với con ngươi mở to kinh ngạc của Bách Hành Chi.

“Đúng rồi… Thực xin lỗi, hôm nay… không có tới, mua đồ ngọt.” Thanh âm Hạ Thần Diệp trầm thấp làm Bách Hành Chi nghe được tay chân tê dại bủn rủn.

Bách Hành Chi hết sức khó khăn mà mở miệng, “Không… Không có gì, Hạ tiên sinh mau về nhà đi, anh uống thật nhiều rượu.”

Hai chân Hạ Thần Diệp đều đã đứng không vững, nhưng đôi mắt vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm Bách Hành Chi, “Được.”

Hạ Thần Diệp nâng cằm Bách Hành Chi lên, thừa dịp Bách Hành Chi còn đang đứng hình, nhắm lên môi nhỏ phấn nộn của cậu in lại một nụ hôn, lại như bình thường ôn nhu nói: “Ngày mai gặp.”

Sau đó liền như bộ dạng lúc hắn tới, loạng choạng rời đi.

Đám nhân viên cửa hàng chết đứng, ông chủ cửa hàng chết đứng.

*********************

Sáng sớm.

Hôm nay không đi làm.

Bởi vì.

Bách Hành Chi điên rồi.

Nam nhân kia ngày hôm qua có thật là Hạ Thần Diệp?

Anh ấy còn hôn mình? Làm gì lại hôn mình chứ?

Bách Hành Chi ngồi bất động trêи sô pha, mắt to mắt nhỏ nhìn chằm chằm bó hoa hồng đỏ được

đặt trêи bàn trà trước mặt.

Giống như… Là thật sự…

“A a a a a!!!!”

Bách Hành Chi cứ như thiếu nữ mười sáu đôi mươi ôm gối lăn qua lăn lại trêи sô pha — là sự thật!! Hạ tiên sinh thật sự hôn mình a!!! Hạ tiên sinh hình như cũng thích mình!!!

Bách Hành Chi cảm thấy thế giới nhỏ trong cậu bùng nổ một tràng pháo hoa ăn mừng thành công, từng chút một chạm nhẹ đến tâm. Cậu sờ sờ môi, xúc cảm Hạ tiên sinh hôn lạnh lạnh, mềm mại, đặc biệt thoải mái…

Bách Hành Chi đem cả người vùi vào trong gối, không cam lòng dùng sức hướng phía trong cọ cọ, thật muốn hôn hôn một lần nữa, mới một lần căn bản không có đủ, không đủ, không đủ a.

“A……” Đương Bách Hành Chi ngẩng đầu, mặt đã đỏ bừng, cảm giác cơ khát quen thuộc lại thổi quét toàn thân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận