Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A ~~~~!!!!!! Sâu quá… Còn muốn… Em còn muốn… Hạ tiên sinh…” Bách Hành Chi lắc đầu khóc nấc ɖâʍ kêu.

Hạ Thần Diệp há miệng nhắm ngay cẳng chân của Bách Hành Chi ʍút̼ mạnh một cái để lại dấu hôn đỏ ửng, cự điểu cứ rút ra toàn bộ rồi lại thọc vào nguyên căn hết lần này đến lần khác, đây là lần đầu tiên Bách Hành Chi cảm thụ qua tư thế bị đâm lút cán như muốn xỏ xuyên người ta kiểu này, tay cậu vùng vẫy trong không khí, ƈúƈ ɦσα ngập nước cứ mỗi nhịp cắm xuống đều bị làm đến sủi bọt mép.

“Kêu ông xã!” Hạ Thần Diệp gầm nhẹ nói.

Bách Hành Chi không chút do dự, ngay lập tức mở miệng hét lớn, “Ông xã…… Ông xã bự quá…… Ân ân a a a a a a!!! Phải bị ông xã làm, làm đến chết ô ô ô!!!!!”

Hạ Thần Diệp chịch đến đỏ mắt, dọng thẳng ƈôи ȶɦịt đến lút cán, hắn cúi xuống dùng miệng ngăn lại Bách Hành Chi khóc kêu, ƈôи ȶɦịt ra vào ở nhục huyệt nhanh tới nỗi tạo ra dư ảnh, tao huyệt lúc này bị làm đến mất khống chế phun ra đại lượng nước ɖâʍ làm văng tung tóe khắp nơi, cả người cậu run rẩy co giật, bởi vì chưa từng chịu qua kɧօáϊ cảm mãnh liệt như thế này mà đem lưng Hạ Thần Diệp cào ra vài vệt máu, đột nhiên đôi mắt cậu trừng lớn, nhục huyệt mãnh liệt co chặt, ngón chân cuộn tròn, cả người giật nảy về phía sau hét lên một tiếng tuyệt vọng.

“A a a a a ông xã!! Ông xã em muốn ra!!! Không cần làm nữa !!! Chịu không nổi ông xã a a a a!!!!”

Bách Hành Chi bắn ra từng đợt tϊиɦ ɖϊƈh ͙ , Hạ Thần Diệp cũng bị dáng vẻ ɖâʍ đãng lúc cao trào của cậu kϊƈɦ thích chịu không nổi, ở ƈúƈ ɦσα đầy nước vẫn còn run rẩy mà gia tăng tốc độ hung hăng thọc vào rút ra, sau đó liền thúc mạnh bắn ra một dòng tϊиɦ ɖϊƈh ͙ đậm đặc nóng hổi.

“Phụt… Phụt…” ƈúƈ ɦσα bị rót đầy, Bách Hành Chi tựa như giống cái lúc giao phối, chỉ có thể nằm banh lỗ bị ép bơm một đống lớn tϊиɦ ɖϊƈh ͙ .

“Nóng…. Ông xã nóng quá…. Ngô a không cần bắn nữa…”

Dù cao trào qua đi, cứ mười giây Bách Hành Chi lại co giật một lần, thật lâu sau cũng không thể hoàn hồn.

“Bảo bối,” Hạ Thần Diệp một thân ướt đẫm mồ hôi ôn nhu cọ cọ người yêu vẫn đang còn thất thần, “Về sau mỗi một ngày, tôi đều sẽ làm em sướиɠ đến kêu không được.”

*****************************

7 giờ sáng.

Bách Hành Chi và Hạ Thần Diệp vốn đều là người có công việc, theo lý mà nói thì thời gian thức dậy cũng không khác nhau là mấy, nhưng riêng Bách Hành Chi đã có thói quen dậy sớm để chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn nên so với Hạ Thần Diệp thức sớm hơn một chút.

Cậu cảm giác cả người không phải đang nằm trên giường nệm mềm mại mà là bề mặt gì đó cưng cứng, lại còn nhấp nhô phập phồng lên xuống, cậu mơ mơ màng màng mở nửa con mắt, đập ngay vào mắt là một khuôn ngực rộng lớn.

“……!!!!”

Bách Hành Chi mở to hai mắt, tối qua uống rất nhiều rượu còn bị bỏ thuốc, vốn tưởng rằng sang ngày hôm sau tỉnh lại sẽ quên hết sạch sành sanh. Cơ mà sự thật là… không có, tối hôm qua cậu nói gì với Hạ tiên sinh, Hạ tiên sinh đáp lời như thế nào, thế mà một chữ cậu cũng không hề quên…

Má ơi xấu hổ chết con huhu…

Cả người Bách Hành Chi tựa vào lồng ngực Hạ Thần Diệp một chút cũng không dám động đậy, một tầng ửng đỏ lan khắp toàn thân, nhớ đến tối qua bị người bỏ thuốc, bộ dáng dục cầu bất mãn làm thế nào cũng không thấy đủ, một mực quấn lấy Hạ tiên sinh đòi hỏi hết lần này đến lần khác, tư thế nào có thể đạt khoái cảm nhiều nhất thì chơi cái đó, tinh dịch rót vào lỗ đít đầy ứ đến độ tràn ra bên ngoài, sau đó còn không cho Hạ tiên sinh môi lưỡi tách rời…

Mình thật là… quá mức dâm đãng. Bách Hành chi cắn cắn môi, hậu tri hậu giác (*) phát hiện bản thân có bao nhiêu dâm loạn.

(*) một lúc sau mới nhận ra

Hạ Thần Diệp hình như vẫn đang ngủ say, từ góc độ này, Bách Hành Chi có thể nhìn đến đường cong xương quai hàm sắc bén của hắn, sóng mũi cao thẳng, trên cổ cùng ngực xuất hiện chi chít dấu hôn, Bách Hành Chi lặng lẽ rướn người đến gần nhìn rõ hắn, Hạ Thần Diệp lúc ngủ không còn khí tức băng lãnh của ngày thường, mái tóc vàng vốn luôn được vuốt lên gọn gàng nay lại lòa xòa trước trán, che khuất mắt trái, thoạt nhìn vừa anh tuấn vừa ôn nhu.

Ngắm tới ngắm lui đều cảm thấy vô cùng siêu cấp đẹp trai. Bách Hành Chi si ngốc nhìn hắn, tim bất tri bất giác đập nhanh hơn, cậu thẹn thùng muốn rời đi, nhưng hiện tại lại đang cùng Hạ Thần Diệp da thịt cận kề, một chút cử động cũng không dám, sợ đánh thức đối phương. Cậu chậm rãi nhích lên từng chút một như con ốc sên, sau đó đỏ mặt kề sát lại gần nhìn kĩ nam nhân, hô hấp cả hai đều phả lên mặt đối phương, “lông mi Hạ tiên sinh thật dài a”, Bách Hành Chi âm thầm nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận