Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ôi!?” Đột nhiên Hạ Thần Diệp chớp mắt xoay người đè cậu xuống dưới. “Không được nhúc nhích.” Vừa mới ngủ dậy nên giọng nói so với bình thường càng thêm trầm thấp, chui vào tai Bách Hành Chi làm cậu một trận run rẩy.

Thân thể bọn họ dán chặt vào nhau, kiểu ôm của Hạ Thần Diệp vừa bá đạo vừa chuyên chế (*) khiến Bách Hành Chi không thể cử động, chỉ có thể bị người ta ôm vào trong ngực như cái gối ôm.

(*) sự khống chế, ép buộc đối với một sự vật, sự việc.

“Em… Em đánh thức anh…” Bách Hành Chi có điểm ngượng ngùng nhỏ giọng nói.

Hạ Thần Diệp dúi đầu vào cần cổ Bách Hành chi, rầu rĩ nói: “Tim em đập lớn quá!” /cứu em Chi =)))))))))/ “……” Người nào đó mặt đỏ bừng bừng.

Bách Hành Chi cảm thấy Hạ tiên sinh lúc ngủ như con chó săn thích cọ cọ chủ nhân, nhất quyết phải ngửi được mùi yêu thích mới bằng lòng bỏ qua. Cậu thử duỗi tay sờ mái tóc vàng của Hạ Thần Diệp, Bách Hành Chi to gan khẽ vuốt tóc hắn, đầu ngón tay truyền tới xúc cảm mềm mại lạnh lẽo thật sự rất dễ chịu. Hạ Thần Diệp bị vuốt đến thoải mái, thừa dịp Bách Hành Chi không để ý mà trượt xuống ngậm núm vú phấn nộn vào miệng cuồng nhiệt liếm mút.

“Hạ! Hạ tiên sinh!” Bách Hành Chi sợ tới mức ôm lấy đầu của hắn.

Hạ Thần Diệp ngậm núm vú, nghi ngờ nói:

“Em còn gọi tôi là gì?”

“…” Bách Hành Chi xấu hổ mông đều ửng đỏ, thân thể hơi hơi phát run, “Ông xã… Không cần hút nơi đó…”

Tối hôm qua Hạ Thần Diệp cùng cậu quấn quít trên xe vô tình phát hiện chỉ cần nhẹ nhàng cọ xát đầu vú của Bách thỏ con một chút, tiểu huyệt của bé thỏ liền khít lại ngay lập tức, nếu là dùng lực mạnh mẽ niết lộng hoặc liếm cắn, thỏ con nhất định sẽ giống như sắp cao trào mà dâm kêu, đây quả thực là phúc lợi ngoài ý muốn.

Bách Hành Chi thấy trước mắt một màn mút liếm tình sắc như vậy, thân thể sau một hồi cũng bị tác động bắt đầu phát nứng, lỗ dâm lại ngứa ngáy, bên trong “phụt phụt” chảy ra chiến tích còn sót lại tối qua của Hạ tiểu công.

“Ong… Ong…”

Lúc này đột nhiên di động của Hạ Thần Diệp rung mấy tiếng. Bách Hành Chi vội đẩy nhẹ hắn, muốn hắn mau đi nghe điện thoại.

Hạ Thần Diệp chồm người lên, thân mật cọ cọ chóp mũi Bách Hành Chi, sau đó duỗi cánh tay dài lấy điện thoại, không kiên nhẫn ấn nghe, “Có chuyện gì?” Ngô Hoán vừa nghe thấy giọng điệu này, đệt mợ người anh em, vừa mới có bồ đúng là thay đổi! Khẳng định vẫn còn đang lăn lộn trên giường! Ngô Hoán ở bên kia nhe răng nhếch mép, tức giận nói:

“Tối hôm qua ông giúp cậu giải quyết mọi chuyện ổn thỏa, thế nào, không có gì muốn giải thích về người đẹp đang ôm trong lòng hả?

Hạ Thần Diệp cầm điện thoại trườn xuống ngực Bách Hành Chi, lại một lần nữa há miệng ngậm lấy đầu vú cậu, dùng hàm răng cẩn thận day nghiền.

Côn thịt nhỏ của Bách Hành Chi lập tức rỉ vài giọt nước, cậu thống khổ chống cự dùng tay che miệng, liều mạng không để tiếng rên rỉ lọt ra ngoài.

Ngô Hoán nói: “Cái thằng khốn tối qua là ngựa quen đường cũ, đã cường bạo qua không ít người, nhà cũng có chút thế lực nên có thể dẹp xuống, cơ mà ông đây là ai chứ? Người của anh em ông đây mà cũng dám đụng vào, tôi đương nhiên là tìm người “ân cần” dạy dỗ rồi tống nó vào cục ngồi ngốc trong đó.”

Hạ Thần Diệp đang tận hưởng cảm giác nhai nuốt đầu vú phấn nộn trong miệng, nhìn núm vú nhỏ ướt đẫm nước bọt khiến hắn lại muốn làm thêm một hiệp.

“Tối hôm qua gấp quá, không kịp xử lí thằng rác rưởi kia,” Lúc hắn nói đến đây, ngữ khí băng lãnh đến cực điểm, sau đó liền trở về như bình thường “Cám ơn cậu.”

Đại thiếu gia nhà họ Ngô lập tức bày ra điệu bộ ôi giời dăm ba chút chuyện cỏn con, vô cùng đắc ý, sau đó lại vô sỉ nói:

“Vậy không quấy rầy cậu cùng người đẹp ân ái, bye bye!” Cúp máy, Hạ Thần Diệp không chần chừ quăng điện thoại xuống thảm, bắt đầu tập trung bắt nạt Bách thỏ con.

Bách Hành Chi chịu đựng khoái cảm lấn át, giọng nói có điểm đứt quãng:

“Người kia… là ai a? Ưm… a a cắn nhẹ chút… Hắn làm sao có thể giải quyết tên biến thái a…ưm… kia?”

Hạ Thần Diệp hung hăng mút đầu vú trong miệng, mút đến nỗi Bách Hành Chi khóc nức nở mới chịu ngẩng đầu lên, nhìn cậu trả lời: “Là anh em chơi từ nhỏ đến lớn, Ngô Hoán.”

Bách Hành Chi thở hổn hển hỏi, “…Nhà hắn thế lực rất lớn sao?”

Hạ Thần Diệp giương cao khóe miệng, nụ cười làm Bách Hành Chi xem đến ngây người, này trong tích tắc có thể gây sát thương đến hàng triệu cô gái a.

“Bảo bối, đừng có ở trước mặt tôi mà nói về thằng khác được không?” Hạ Thần Diệp giống như chó săn cọ tới cọ lui, tự mình chạy tới liếm người.

Năng lực suy nghĩ của Bách Hành Chi lại một lần nữa biến mất không còn một mảnh, hai người ôm nhau, cự điểu lại lần nữa cắm mạnh vào huyệt động, phun ra một đống tinh dịch đậm đặc chất lượng, Hạ Thần Diệp ra vào từng đợt mạnh mẽ dứt khoát chơi đến thỏa mãn, một lần nữa cùng nhau trầm luân trên giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận