Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

quẳng luôn tiệm bánh ngọt của mình tới tận mây xanh rồi.

Toàn thể nhân viên phục vụ vẻ mặt hoang mang đứng trước cửa tiệm, cuối cùng đành phải gọi điện

thoại cho ông chủ Bách. Đáng tiếc thay, điện thoại của ông chủ nào đó đã sớm hết pin, còn người ta thì đang nằm trêи giường của người yêu ngủ đến không biết trời trăng mây sao, mãi cho đến bốn giờ rưỡi chiều mới tỉnh lại.

Vừa tỉnh dậy, cả người cậu liền truyền đến cảm giác đau nhức không chịu được, nhất là phần eo như sắp gãy tới nơi, mất vài phút cho đầu óc tỉnh táo, cậu rốt cuộc cũng nhớ tới bản thân vẫn đang là ông chủ tiệm bánh…

Mấy đứa nhân viên trong tiệm hầu hết vẫn còn là sinh viên, hôm nay được nghỉ chắc là vô cùng vui vẻ ha… /hic nghỉ trong hoang mang đó =)))))/ Quần áo Bách Hành Chi mặc tối hôm qua đã bị xé thành từng mảnh, cậu khoác tạm cái chăn mỏng, cúi người nhặt lên một mảnh vải, mơ hồ có thể nhận ra đây là phần ngực áo, còn quần thì không biết đã bị ném đi đâu luôn.Cậu day day môi dưới, xấu hổ quá đi, chẳng lẽ cậu phải tя ͢ ầи ͙ȶя ͢ υồиɠ đi tìm Hạ tiên sinh sao?!

Thư phòng của Hạ Thần Diệp nằm ở tầng 1, mà phòng ngủ chính thì ở tầng 2, Bách Hành Chi ngồi trong phòng không có lấy một bóng người gọi thử một tiếng:

“Hạ tiên sinh…?” Cậu xấu hổ thay đổi cách gọi, “Ông… Ông xã ơi…”

Không có tiếng đáp lại, trong lòng mạc danh cảm thấy mất mát, cậu khẽ cắn môi, quấn chăn quanh người mình thành một cục, chỉ thò mỗi phần chân và phần đầu ra bên ngoài, sau đó một thân cồng kềnh đẩy cửa ra ngoài đi tìm ông xã.

Bách Hành Chi gian nan đi xuống cầu thang, cứ mỗi bậc một bước, cách 10 bậc thang lại gọi “Hạ tiên sinh!” một lần.

Hạ Thần Diệp đang tập trung xử lí công việc, đột nhiên nghe thấp thoáng giọng nói của Hành Chi, hắn lập tức đứng lên mở cửa đi ra ngoài.

“Bảo bối?” Bách Hành Chi vừa nhìn thấy nam nhân đứng dưới kia, trong nháy mắt liền một trận kϊƈɦ động, chân bỗng nhiên bước hụt một cái! Cậu y chang cuộn giấy vệ sinh lăn mấy vòng xuống dưới, cho đến khi rơi xuống bậc thang cuối cùng, tấm chăn mỏng đang quấn trêи người cậu hoàn toàn mở tung ra, thân thể mềm mịn thơm tho không một chút che đậy cứ thế hiện ra trước mặt Hạ Thần Diệp

“Hành Chi!!”

Hạ Thần Diệp bị dọa sợ thần hồn nát thần tín, vội chạy nhanh đến đỡ Bách Hành Chi đang té ngã chổng vó lên trời, tuy biết rằng lúc này rất rất không nên, nhưng mà người anh em bên dưới lại đột nhiên dồi dào sung sức, má nó phản xạ nhanh đến nỗi hắn tự thấy mình đúng là một tên ɖâʍ ma. Bách Hành Chi được chăn mỏng bảo hộ an toàn, không một chút xây xước, chỉ là vừa bị lăn mấy vòng thành thử ra đầu óc có chút ong ong, cậu choáng váng quỳ rạp trêи sàn nhà, không phát hiện cặp ʍôиɠ vểnh của mình đang dang rộng trực diện trước mặt Hạ Thần Diệp, mà dưới tầm mắt của ác ma họ Hạ kia, có thể hoàn toàn nhìn đến ƈúƈ ɦσα hồng rực bị thao chín nằm giữa hai gò ʍôиɠ to trắng nõn vô cùng rõ ràng, miệng lỗ mở rộng đối diện với ông xã nhà mình, nhìn thế nào cũng giống như đang mời gọi.

Bách Hành Chi vừa kịp phản ứng lại được, liền vội vàng đổi tư thế che ʍôиɠ, “Em, em thức dậy thấy không có anh ở đó cho nên muốn đi tìm…”

Hạ Thần Diệp đã nhịn đến gân xanh trướng bạo, hắn ngồi xổm xuống bế cả người lẫn chăn ôm vào trong lòng đi về phía phòng làm việc, vừa đi vừa cẩn thẩn kiểm tra thân thể của Bách Hành Chi, “Có chỗ nào bị thương không?”

Bách Hành Chi lắc lắc cái đầu, nhu thuận nằm trong lòng hắn.

Hạ Thần Diệp ngồi trêи ghế, lấy chăn đắp lên người Bách Hành Chi sợ cậu bị cảm lạnh, sau đó cười xấu xa bắt lấy khuôn mặt đỏ như gấc của Bách Hành Chi, thấp giọng nói:

“Mới như vậy đã không nỡ xa ông xã rồi sao? Không thấy liền chạy đi tìm.”

Cằm bị niết thoải mái, cậu hoàn toàn không có cách nào giảm bớt sắc đỏ trêи khuôn mặt, đành lựa chọn biến thành con đà điểu, dúi đầu trong ngực Hạ Thần Diệp không chịu ngẩng lên, đợi cả buổi mới nghe được cậu ‘ừm’ nhẹ một tiếng.

Ánh mắt Hạ Thần Diệp âm trầm, hắn thở mạnh vuốt ve mái tóc nâu nhạt của Bách Hành Chi, “Bảo bối, đừng trêu chọc tôi, tôi sợ làm hỏng em mất.” Bách Hành Chi vừa nghe xong câu này, tay vô thức nắm chặt áo ngủ Hạ Thần Diệp, vừa rồi còn chưa phát hiện, bây giờ cẩn thận cảm nhận một chút, cặp ʍôиɠ của mình đang ngồi đè lên một con quái vật thô cứng khổng lồ, cách một lớp quần ngủ mỏng của Hạ Thần Diệp, cậu vẫn có thể cảm thụ được nhiệt đồ nóng hổi phát ra từ nó.

Bách Hành Chi vặn vẹo cọ xát hạ thân, hậu huyệt đằng sau cũng đã bắt đầu rục rịch co rút. Cậu túm lấy áo ngủ của Hạ Thần Diệp, bên tai đỏ bừng ngẩng đầu lên đối diện hắn, nhỏ nhẹ nói:

“Em… Em thích anh chơi em… Có chơi… chơi hỏng cũng không sao…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận