Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Thần Diệp cầm ly sữa bò lên, miệng kề sát bên tai thỏ nhỏ ái muội nói:

“Bé cưng, em đút sữa cho ông xã được không?”

… Bây giờ cho dù anh muốn em hái sao em cũng sẽ đi luôn á!!! Mặt cậu đỏ lựng, cầm chặt ly sữa trong tay, đưa đến bên miệng ông xã.

Ai ngờ Hạ Thần Diệp quay mặt đi, cười khanh khách nói: “Dùng miệng đút.”

Bùm! Đỉnh đầu Bách Hành Chi bốc khói!!!!

“Em, em… Anh, em…” Bách Hành Chi cầm ly sữa, nội tâm một trận giao chiến kịch liệt. Thôi kệ, chơi luôn!

Cậu như bị trúng tà nhắm hai mắt lại uống vào một ngụm sữa đầy, sau đó ngoan ngoãn ngửa đầu, dâng miệng của mình cho Hạ đại ác ma, có điều hắn quá cao, cậu cố cách mấy cũng không thể với tới.

“Ưm ưʍ…” Bách Hành Chi ngửa đầu mặt hồng thấu “ưm” mấy tiếng, giống như đang gọi ông xã.

Trong lòng Hạ Thần Diệp tràn đầy sủng nịch, giữ chặt đầu Bách Hành Chi, cúi người hôn cậu.

Cả hai trao đổi sữa bò trong miệng, Hạ Thần Diệp hút lấy rồi lại mớm trở về, kết quả là gần như toàn bộ sữa bò đều được con thỏ nhỏ nuốt xuống, hai người cũng không chê bẩn, cứ như vậy từng ngụm sữa đùn đẩy qua lại, có một chút chảy ra từ khóe miệng Bách Hành Chi, thuận theo một đường từ cần cổ lọt vào bên trong áo sơ mi.

Hạ Thần Diệp về sau càng hôn càng dùng sức, đầu lưỡi của Bách thỏ con bị gặm cắn đến tê liệt, đầu óc choáng váng, sống chết túm chặt lấy góc áo Hạ tiên sinh không buông, như thể bắt được cọng rơm cứu mạng.

Một bữa sáng ăn đến tràn ngập hơi thở tình sắc, trong không khí đều nồng nặc hương vị tình yêu.

“Bảo bối, từ giờ dọn về đây sống cùng tôi có được không?

Giây phút nghe được lời Hạ Thần Diệp, Bách Hành Chi vô cùng kinh ngạc, nhưng mà trong lòng thì

— hạnh phúc phát điên!

Có thể sống chung với Hạ tiên sinh… Cùng nhau, ở chung một nhà…

Trêи sô pha, Bách Hành Chi nằm trong ngực Hạ Thần Diệp ngủ trưa, vừa tỉnh lại liền nghe thấy Hạ

Thần Diệp nói như vậy.

“Thật, thật tốt,” Bách Hành Chi đáp, “Nhưng mà em có nhiều đồ lắm, mấy dụng cụ làm bánh đều ở

hết bên kia.” Cằm Hạ Thần Diệp tựa trêи đỉnh đầu Bách Hành Chi, nói:

“Ông xã chở em về nhà thu dọn những vật dụng yêu thích, còn đồ dùng hằng ngày, quần áo và dụng cụ làm bánh đã đều chuẩn bị hết cho em, ngày mai sẽ có người đưa đến.”

“A!” Bách Hành Chi ngẩng đầu nhìn hắn, “Cái anh này! Đều đã lên kế hoạch còn không nói cho em!” Hạ Thần Diện xoay người lại đối diện nhìn cậu, cười khanh khách cúi xuống hôn lên cái miệng nhỏ đang bất mãn.

Bách Hành Chi được hôn mà mặt đỏ bừng, môi nhỏ mê người lấp lánh nước bọt, đôi mắt hồng ướt át giống bị người khi dễ, phía dưới Hạ Thần Diệp liền căng cứng, thở mạnh một hơi, quyết định cho chú em ra trận bắt nạt cậu.

Côn thịt Hạ Thần Diệp chen vào kẽ ʍôиɠ Bách Hành Chi cọ xát lên xuống, eo nhỏ của thỏ con lập tức mềm nhũn “Ông xã……” Bách Hành Chi túm chặt quần Hạ Thần Diệp.

Hạ Thần Diệp ngậm lấy vành tai đáng yêu của thỏ con, thấp giọng nói bên tai cậu:

“Ông xã muốn ăn đồ ngọt.”

Bách Hành Chi xoay người lại, ý loạn tình mê, hơi thở nhuốm màu tình ɖu ͙ ƈ nhưng mà lời nói lại vô cùng nghiêm túc:

“Ha a….. Vậy ông xã…… muốn ăn cái gì? Để em làm nhé?” Hạ Thần Diệp tiện tay cầm lấy Ipad bên cạnh, mở ra app recipe, nhanh chóng nhìn lướt qua, click vào một món đồ ngọt.

Bách Hành Chi sáp lại gần nhìn một cái, miệng mấp máy mấy chữ, “Chuối dầm sữa…?” Lời vừa dứt, Hạ Thần Diệp liền một hơi bế thỏ con vào phòng ăn.

Thả người đẹp lên bàn, Hạ Thần Diệp nhanh chóng lột sạch thỏ nhỏ không chừa một mảnh, đẩy ngã cậu, đè con thỏ xuống cuồng hôn, hôn đến thỏ nhỏ kẹp chặt hai chân phát ɖâʍ rục rịch chảy nước.

“Ông xã……” Bách Hành Chi nằm ở trêи bàn, ngượng ngùng che lại tiểu côn thịt đã ngạnh lên, “Như thế này làm sao em làm đồ ngọt được….”

Hạ Thần Diệp gập hai chân cậu thành chữ M, “Bảo bối tự mình ôm lấy chân, cho dù thế nào cũng không buông ra được không?” Bách Hành Chi nghe lời ngoan ngoãn gật đầu, xấu hổ ôm lấy chân, nhục động phấn nộn phô bày ra trong không khí còn đang mấp máy đóng mở. Hạ Thần Diệp cúi người, lè lưỡi ɭϊếʍ hai quả bóng nho nhỏ, sau đó há miệng ngậm vào dùng sức hút mạnh, ɭϊếʍ ʍút̼ đến nỗi tiểu Bách thỏ hét ra tiếng, hai chân theo bản năng muốn kẹp chặt, nhưng nghĩ tới Hạ tiên sinh đã dặn, dù thế nào cũng không được bỏ tay ra, tự cùng chính mình đấu tranh tư tưởng.

Hạ Thần Diệp từ tinh hoàn ɭϊếʍ lên trêи, ngậm toàn bộ chym nhỏ xinh xắn trắng nõn vào trong miệng, thắt lại khoang miệng mạnh mẽ phun ra nuốt vào.

“Không được…… Ông xã…….. Không được!!!!” Bách Hách Chi khóc nức nở, thắt lưng vặn vẹo đến chóng mặt, “Sướиɠ quá!!! Ưmm aaaa!!! A!!! Bắn……Sẽ bắn mất!!! Ông xã!!!”

Hạ Thần Diệp điên cuồng ʍút̼ lấy toàn bộ ớt nhỏ, Bách Hành Chi cảm giác như tiểu côn thịt của mình đều phải bị hắn nuốt vào, bị kϊƈɦ thích đến lên đỉnh, cậu thét chói tai lắc đầu kịch liệt, bắn ‘phụt phụt’ tới tấp vào miệng Hạ Thần Diệp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận