Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bé cưng, tự lôi ra, đút ông xã ăn chuối dầm.”

“Không được không được……” Thỏ con đáng thương khóc lóc lắc đầu.

“Lôi ra ngoài!” Hạ Thần Diệp cứng rắn nhắm ngay nhục động đánh lên một chưởng.

“Ô ân……”

Bách Hành Chi khóc thút thít, hừ hừ ngâm kêu, thít chặt ƈúƈ ɦσα, cố gắng đẩy ra chuối nhuyễn. “Ưm a…… A…… A……” Cậu ngửa đầu, nỗ lực khắc chế nỗi xấu hổ co rút lại ƈúƈ ɦσα, mà Hạ Thần Diệp như một tên nghiện, liên tục ɭϊếʍ láp miệng lỗ, chờ đợi chuối dầm thơm ngọt.

Chuối bùn vừa xuất hiện đã bị Hạ Thần Diệp ăn sạch sẽ, chờ đến khi thỏ con đẩy chuối ra hết, hắn cầm bình sữa bò cắm vào ɖâʍ huyệt còn đang mấp máy, nốc hết nguyên chai!

“Ân ha!! A a a!! Ông xã!! Tiểu huyệt sẽ hỏng mất!! Ô ô ô sẽ, sẽ hỏng! A a a!!!”

Hạ Thần Diệp nâng ʍôиɠ cậu lên, ngay khi sữa bò rỉ ra lại lấy ƈôи ȶɦịt lấp kín, sau đó thừa dịp tiểu huyệt đang mất khống chế co rút kịch liệt lại điên cuồng thọc vào rút ra, sữa bò văng tung tóe khắp nơi, Hạ Thần Diệp thò tay lấy thêm một ít mật ong, đưa đến bên miệng Bách Hành Chi, Bách Hành Chi lập tức ngậm lấy ngón tay hắn, ɭϊếʍ ʍút̼ ngon lành.

Sau khi Hạ Thần Diệp cuồng cắm hơn trăm ngàn lần, ƈúƈ ɦσα nhỏ đáng thương bị ȶɦασ phun bọt sữa, bên trong huyệt động không ngừng phát ra tiếng òm ọp òm ọp, sữa trắng ngâm bên trong tràn ra cửa động ngày càng nhiều, không biết còn tưởng Hạ Thần Diệp bỏ sữa tắm vào bên trong, đang dùng côn thịt tẩy rửa tiểu huyệt, làm miệng huyệt sùi bọt mép.

Hạ Thần nảy sinh ác độc, cuối cùng bế bé thỏ đang phát nứиɠ phát rồ, để cậu dùng toàn bộ sức lực ngồi lên chú em siêu to khổng lồ của mình, bắn ra một nùi tϊиɦ ɖϊƈh ͙ !

“Áaaaaaaa!!!!!” Thỏ con run rẩy cùng lúc đạt tới cao trào, côn thịt nhỏ cũng theo đó bắn ra từng đợt.

i người đối diện nhau thở dồn dập, Bách Hành Chi bày ra bộ dáng đã bị chơi hỏng, cằm dính đầy nước miếng, đôi mắt mê ly ướt dầm dề, lông mi xinh đẹp cũng ướt nước.

“Ông xã……” Bách con thỏ dúi đầu trong ngực Hạ Thần Diệp cọ tới cọ lui, “Côn thịt ông xã vừa bự vừa cứng, chơi em thật sướиɠ…”

Con mẹ nó! Con thỏ này không muốn sống nữa rồi!!!

Thế cho nên thỏ con còn đang chưa hiểu mô tê gì đã bị ƈôи ȶɦịt bự của nam nhân đút vào ȶɦασ tung lỗ, nguyên buổi trưa, trong biệt thự của Hạ Thần Diệp không ngừng vang vọng tiếng ɖâʍ kêu khó diễn tả thành lời…. /đúng chuẩn ngây thơ vô số tội =)))/

*************************

Sáng sớm, Hạ Thần Diệp lái xe chở Bách thỏ con về nhà của cậu thu dọn đồ đạc, trong lúc Bách

Hành Chi thu dọn túi lớn túi nhỏ, Hạ Thần Diệp đi dạo một vòng quanh nhà, xem thử bảo bối nhà

mình ngày thường sinh hoạt như thế nào.

Đương lúc Bách Hành Chi đang ở trong phòng chọn lọc lại những quyển sách yêu thích, tủ đầu

giường đều tùy tiện mở tung, Hạ Thần Diệp đi vào.

Xem hắn phát hiện cái gì này.

Hạ Thần Diệp híp mắt, lấy ra một cây dương cụ thô đen từ trong ngăn tủ, vẻ mặt bất thiện hỏi:

“Bảo bối, đây là cái gì?”

Bách Hành Chi từ trong chồng sách ngẩng đầu lên, thấy rõ đồ vật nằm trong tay Hạ tiên sinh, mặt

bỗng chốc đỏ bừng.

“Cái, cái này…..” Bách Hành Chi ấp a ấp úng lấy việc dọn sách che dấu sự luống cuống, “Đây là…..

chính là những lúc muốn anh…… thì dùng tạm……”

Hạ Thần Diệp đánh giá căn dương cụ thô đen này một lượt từ trêи xuống dưới, trong đôi mắt lục bích tràn ngập sự khinh bỉ, hắn dường như vô lý đến mức ăn giấm với một cây ƈôи ȶɦịt giả.

Khi không có hắn, bảo bối dùng cái thứ rác rưởi này tự an ủi cái ʍôиɠ nhỏ đáng yêu? Lần đầu tiên của bảo bối là để cái thứ này khai bao sao? Vừa nhỏ vừa ngắn như vậy?

Hạ Thần Diệp vô cùng quyết đoán dứt khoát ném cái thứ vô bổ này vào thùng rác, Bách Hành Chi đi theo phía sau, dè dặt nắm góc áo sơ mi của hắn, “Ông xã giận em hả…..?” Vừa nhìn thấy khuôn mặt đáng yêu như thế này thì ai có thể tức giận được đây. Hạ Thần Diệp trong lòng nghĩ là vậy, nhưng nét mặt vẫn rất khó chịu, hắn nâng cằm Bách Hành Chi lên, nói với cậu: “Sau này những lúc không có ông xã ở cạnh, chỉ có thể dùng đồ anh mua cho em.”

Bách Hành Chi ngoan ngoãn gật đầu cái rụp, dòng chữ ‘Hạ tiên sinh anh cứ yên tâm tin tưởng em’ đều hiện hết lên trong mắt cậu.

Ngón tay Hạ Thần Diệp lung tung cọ xát bờ môi cậu, tiếp đó hắn cúi xuống thủ thỉ ở bên tai:

“Ông xã sẽ đặt làm món đồ chơi giống y đúc của ông xã về cho em, ngay cả đường gân và quy đầu cũng đều giống hệt.”

Bách Hành Chi túm chặt âu phục của Hạ Thần Diệp, hơi thở phả bên tai làm thân thể cậu hơi hơi phát run, toàn bộ lỗ tai đều phiếm hồng, “Em, em biết rồi…..”

Hạ Thần Diệp cắn một cái lên vành tai cậu, “Nhưng mà đúng là ông xã thật sự không vui.”

Bách Hành Chi gần như sắp khóc, “Em, em biết lỗi rồi, ông xã đừng không vui mà…..!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận