Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Thần Diệp cũng đâu còn nhịn nổi được nữa, một tay hắn ghì chặt đầu thỏ con sắp chảy nước mắt hung hăng quấn lấy môi cậu, Bách Hành Chi cũng cuống quít ôm chặt cổ hắn, thân thể khó tách khó phân, hai người trao đổi nước miếng, cứ thế hôn suốt mười mấy phút.

Chờ Hạ Thần Diệp dứt ra nụ hôn, Bách Hành Chi đã bị hôn đến đầu óc hỗn độn mơ mơ màng màng, cái miệng nhỏ bị gặm cắn đến hồng rực, có hơi sưng lên, Hạ Thần Diệp ôn nhu xoa nhẹ môi cậu, trầm giọng nói:

“Anh chỉ cần một mình bảo bối, anh yêu em, cho nên anh không hy vọng em sẽ nghi ngờ tình cảm của anh.”

Bách Hành Chi đỏ mặt gật đầu, ánh sáng từ màn hình phản chiếu đến trong đôi mắt xinh đẹp đều chất chứa ánh nước.

Cơ mà Hạ Thần Diệp cũng không có ý định cứ như vậy mà tha cho cậu, hắn cắn một ngụm lên môi tiểu Bách thỏ, ra lệnh: “Cởi quần.”

Trong rạp phim mờ tối, trêи màn hình lớn đang chiếu cảnh chiến tranh tàn khốc kịch liệt, thanh âm hỗn độn của đại bác, xe tăng, súng trường đồng thời vang lên, hiệu ứng âm thanh ầm ầm đến độ toàn bộ không gian cũng chấn động theo, chân của mọi người đặt trêи mặt đất cũng có thể cảm nhận được hiệu quả bùng nổ.

Mà bên dưới màn chiếu, có hai người đàn ông cũng đang “giao chiến” kịch liệt Hai chân Bách Hành Chi mở rộng đặt lên tay vịn, phủ ngoài là lớp áo khoác của Hạ Thần Diệp, đảm bảo người khác sẽ không thể phát hiện được tình trạng bất thường, chỉ có mình cậu mới biết bản thân hiện tại có bao nhiêu dày vò.

Hạ Thần Diệp tư thế nghiêm chỉnh, hai chân bắt chéo tựa vào ghế, tay trái vói vào trong áo khoác phủ trêи đùi Bách Hành Chi, không biết táy máy gì bên trong.

Hai tay Bách Hành Chi bịt kín miệng mình, hai ngón tay của Hạ Thần Diệp khuấy đảo kịch liệt bên trong ɖâʍ động, hết thô bạo chọc vào điểm nứиɠ lại tiếp tục moi cắm lung tung, đến khi cậu cuộn người co rút, chốc chốc lại thêm một ngón tay tiến vào càn quấy một vòng, ɖâʍ nước không được ngăn chặn cứ thế phụt phụt chảy ra bên ngoài, tiếng nước ɖâʍ mĩ được âm thanh đạn bom lấn át che giấu, Bách Hành Chi sướиɠ đến đầu ngón chân cuộn tròn, phải dùng hết ý chí chống cực kɧօáϊ cảm điên cuồng lan tràn từ trong nhục huyệt.

“A…… Ngô ưm…… A ưm……” Bách Hành Chi nhắm mắt, thân thể dường như chỉ còn có thể cảm nhận được mỗi xúc cảm bên trong nhục động, ʍôиɠ bự không tự giác xoay tròn vặn vẹo theo ngón tay, tràn ra ɖâʍ nước thấm ướt ngón tay Hạ Thần Diệp.

Hạ Thần Diệp say sưa cắm tận năm phút đồng hồ, cắm đến khi Bách Hành Chu ngửa đầu co rút xuất tinh, ɖâʍ thủy ào ào phun ướt đầy tay Hạ Thần Diệp.

“Bảo bối, cưng không thể phun nước lung tung có biết không?

Bách Hành Chi hai mắt đẫm lệ, mơ màng thở gấp dồn dập, nhục động điên cuồng đóng mở, tiểu huyệt mới vừa trải qua một trận cuồng cắm chết đi sống lại đột nhiên lại bị thứ gì đó trơn trượt ɭϊếʍ lên.

Bách Hành Chi trừng lớn hai mắt, không biết từ lúc nào Hạ Thần Diệp đã chui vào áo khoác, đẩy ra hai mép thịt huyệt, đầu lưỡi dễ dàng ra vào miệng lỗ đã bị cắm đến lỏng.

Hai đùi Bách Hành Chi vô thức kẹp chặt đầu Hạ Thần Diệp, tiếng rêи rỉ đều sắp không kìm nổi, cậu há miệng đớp lấy không khí, run rẩy nói thành tiếng:

“Ông xã…… Không cần, ở đây không đuợc……. Sẽ bị nhìn mất…….”

Hạ Thần Diệp vờ như không nghe thấy, đầu lưỡi bự chuyển động linh hoạt như mãng xà vờn quanh trong nhục động, tham lam ɭϊếʍ từng khối thịt non, quét qua từng đạo nếp uốn, ɭϊếʍ đã một lúc lúc lại thọc ba ngón tay cuồng cắm, môi lưỡi ʍút̼ mát cái ʍôиɠ mềm, ɭϊếʍ đến khi trêи ʍôиɠ phủ đầy ánh nước cùng dấu hôn.

Bách Hành Chi hỏng mất chảy nước mắt, sợ có người phát hiện làm cậu phải kiềm chế hết mức mới có thể không phát ra tiếng rêи rỉ, cậu kẹp đầu Hạ Thần Diệp, vỗn dĩ chẳng thể ngăn được ngón tay của mãnh nam cuồng tốc thọc vào rút ra. Thời lượng phim tổng cộng là 1 tiếng 40 phút, Bách Hành Chi bị ɖâʍ loạn đùa bỡn đến hết phim, ghế ngồi đều ngập trong biển nước, trêи ngực cậu loang lổ vết tϊиɦ ɖϊƈh ͙ , chờ đến khi mọi người đều ra khỏi rạp, cậu mới được Hạ Thần Diệp dịu dàng ôm vào lòng bế vào trong xe.

Bách Hành Chi sướиɠ đến bủn rủn tay chân, tựa vào lưng ghế hệt một con búp bê tình ɖu ͙ ƈ bị chơi nát, Hạ Thần Diệp lại nghiêng người cùng cậu môi răng tương phùng, trán kề trán thấp giọng nói:

“Sau này cấm em không được nói những lời như vậy nữa, hiểu không?”

Bách Hành Chi ngoan ngoãn gật đầu, ôm lấy cổ Hạ Thần Diệp ngượng ngùng hôn hắn, “Không bao giờ nói nữa.”

Hai người quấn lấy nhau một hồi đến khi Bách Hành Chi bắt đầu phát nứиɠ vặn vẹo tao ʍôиɠ thèm chịch, Hạ Thần Diệp lúc này mới chịu lái xe đi đến suối nước nóng.

********************

Bách Hành Chi ngồi trêи xe ngủ đến trời đất tối sầm, thời điểm được Hạ Thần Diệp đánh thức cậu

Bình luận (0)

Để lại bình luận