Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần này Lục Chẩn khẽ thở dài: “… Anh có thể hiểu được em không thể tùy ý mơ về tương lai, nhưng anh không hiểu tại sao em lại mơ về những thứ khác…”

Đường Ti nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu: “Hả?”

Cô nhìn xuống theo tầm mắt của Lục Chẩn, chỉ thấy mình đang áp sát vào anh, hai chân giơ cao quấn quanh eo anh, mông mềm mại áp vào hông anh, quấn chặt lấy anh như bạch tuộc, cọ xát mạnh mẽ.

Lục Chẩn hỏi: “Vậy em mơ thấy điều gì? Cho nên mới luôn bám lấy anh?”

Đường Ti: “…”

Da đầu cô ngứa ran. “Em đã nói là em không mơ thấy gì cả. Anh có tin em không?”

Lục Chẩn cười khẽ hàm ý, dùng đôi tay to lớn nắm chặt hai chân Đường Ti, đẩy ra, sau đó đứng dậy khỏi giường: “Đừng cố chấp, anh sẽ không tức giận.”

Anh quay lưng lại với Đường Ti, mở tủ quần áo, lấy quần áo thường ngày ra và cởi bộ đồ ngủ ra. (ủa đang ở nhà bả hay ở nhà ổng v)

Tấm lưng trần hình tam giác ngược của người đàn ông bất ngờ bị phơi bày trước mắt Đường Ti. Cô sửng sốt một lúc, nhưng ánh mắt vẫn trung thực, không dời đi nơi khác. Thay vào đó, cô nhìn chằm chằm vào anh mà không chớp mắt, như thể cô muốn in sâu hình ảnh đó vào tâm trí mình, di chuyển từ những cơ lưng rộng dọc theo rãnh sống lưng gợi cảm. Đường Ti vì bận nhiều việc nên nói lắp bắp.

“Lần trước em ngủ với anh trai nhiều quá, thế thôi, em thực sự không mơ thấy anh đâu, bác sĩ Lục, em thề…”

Lúc Lục Chẩn đang mặc quần áo, tay dường như dừng lại một chút, sau đó tốc độ đột nhiên tăng lên rất nhiều.

Cơ thể của người đàn ông gợi cảm xuất hiện trong vài giây rồi biến mất khỏi tầm mắt cô. Đường Ti chỉ có thể im lặng nuốt nước bọt, thưởng thức.

Lục Chẩn mặc quần áo, quay đầu lại, liếc nhìn Đường Ti đang nằm trên giường, vẻ mặt u sầu, mong đợi điều gì đó: “Anh trai em có lẽ vẫn chưa đi, bây giờ em có thể ra ngoài ngủ với anh ta!”

Đường Ti: “…A?”

Lục Chẩn nhìn cô với ánh mắt khinh thường: “… Dù sao thì từ tối qua đến giờ em vẫn nhớ đúng không?”

Người đàn ông nói rồi bước ra khỏi phòng ngủ.

Chỉ còn lại giường của Đường Ti là trống trải và bừa bộn.

Cô có sao?

Là một nhà tâm lý học, Lục Chẩn hẳn phải rất tỉ mỉ trong quan sát của mình. Anh hiểu trái tim cô hơn chính cô vậy.

Có lẽ cô ấy thực sự chưa buông tay anh trai mình và thực sự ghét anh ấy vì đã yêu người khác.

Nhưng ngay cả khi đúng như vậy, cô ấy đã yêu quá sâu đậm, cô ấy đã làm gì sai?

Ngu Tinh Nhi đeo kính râm, một mình lái xe đến phòng tư vấn tâm lý của Lục Chẩn.

Sau khi đẩy cửa ra, cô gái ngồi trước máy tính ở quầy lễ tân, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và buộc tóc ra sau đầu, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Ngu Tinh Nhi.

Ngu Tinh Nhi nhìn chằm chằm Đường Ti dưới cặp kính râm đen, nhưng Đường Ti không ngước mắt lên. Cô vẫn cúi đầu và cầm bút làm bài kiểm tra tâm lý mà Lục Chẩn đưa cho.

Thật khó để lựa chọn, Đường Ti quá tận tâm.

Ngu Tinh Nhi nhìn chằm chằm Đường Ti, rõ ràng đang làm việc ở quầy lễ tân với vẻ nghi ngờ, đột nhiên nghe thấy Lục Chẩn nói: “Cô Ngu, đến đây.”

Giọng nói của Lục Chẩn đột nhiên khiến Ngu Tinh Nhi tỉnh táo lại, cô nhìn Lục Chẩn dưới cặp kính râm.

Cô cong môi lịch sự rồi đi theo Lục Chẩn vào văn phòng.

“Trông tâm trạng của cô có vẻ tốt hơn nhiều nhỉ?” Lục Chẩn nở nụ cười chuyên nghiệp thường ngày và mở miệng chào hỏi một cách vui vẻ.

Ngu Tinh Nhi tháo kính râm xuống, lắc đầu cười, lộ ra vẻ yếu đuối và bất lực hiếm thấy: “Cánh tay tôi bị thương, tôi bị đuổi khỏi đoàn làm phim, tôi tạm thời thất nghiệp, tương lai không chắc chắn. Nếu tôi nhìn với tâm trạng tốt, chắc chắn là dấu hiệu của sự điên rồ!”

Lời của tác giả:

Lục Chẩn: Tôi cảm thấy tốt… Tôi ghen… Tôi cảm thấy tốt… Tôi ghen…

Đường Ti: Tôi không biết. Tôi chỉ ăn khi tôi nên ăn, uống khi tôi nên uống, tỏ ra emo khi tôi nên emo và vui vẻ khi tôi nên vui vẻ.

Ngu Tinh Nhi để lộ toàn bộ khuôn mặt không trang điểm. So với vẻ kiêu ngạo và xa cách thường thấy, cô ấy trông xinh đẹp hơn nhiều khi không trang điểm. Dường như có một chút buồn bã và đau khổ giữa hai hàng lông mày của cô, mang lại cho cô thứ mà ngày nay mọi người thường gọi là “cảm giác mong manh”.

Lục Chẩn vẫn cười khẽ: “Cô còn có tâm tình nói đùa, chứng tỏ tình huống cũng không tệ lắm. Nếu cô mỗi ngày đều lo lắng tương lai, như vậy tương lai mỗi ngày đều sẽ tràn ngập bi thương!”

Ngu Tinh Nhi chỉ có thể mím môi và mỉm cười.

“Bác sĩ Lục…chúng ta là bạn rồi phải không?”

Sau khi hỏi xong, Ngu Tinh Nhi cúi đầu nhìn vết bỏng trên cánh tay mình, vẻ mặt có chút thất vọng: “Em nghĩ… anh sẽ cho em sự an ủi khác, không phải theo khuôn mẫu này…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận