Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những chuyện dơ bẩn đồi trụy lại càng gây nghiện, Đường Ti bắt đầu hồi tưởng lại cảm giác mê ly choáng váng, trong đầu không ngừng nổ tung những đóa pháo hoa say đắm.

Từ việc diễn cảnh nóng với Tạ Trác, đến việc kéo thêm hai người đàn ông khác cùng 3P, bây giờ nghĩ lại, cô lại cảm thấy dường như có một sự chuẩn bị tự nhiên dẫn đến điều đó.

“Vẻ mặt của em khiến anh cảm thấy không ổn”, giọng Lục Chẩn trầm thấp lạnh lùng vang lên lần nữa, kéo Đường Ti trở về thực tại, “Nói cho anh biết, hôm nay em đã làm gì?”

Đường Ti đối diện với ánh mắt dò xét của Lục Chẩn, một cảm giác chột dạ sâu sắc ập đến, cô mím môi lắc đầu.

Chuyện tình dục đồi trụy và bẩn thỉu, sao có thể kể cho người ngoài, nếu là người khác Đường Ti sẽ nói, nhưng người này là Lục Chẩn, cô chọn giữ lại một vài bí mật cho riêng mình.

Lục Chẩn nghiêng đầu, lần nữa dùng ánh mắt ám chỉ Đường Ti, nói ra đi.

Ánh mắt Đường Ti láo liên, không dám nhìn thẳng vào anh: “Cái đó… nửa đêm rồi, anh tìm em nhất định là có chuyện gì quan trọng. Mau nói đi, anh đừng có treo em lên lửng lơ nữa…”

Lục Chẩn bị dáng vẻ này của Đường Ti chọc cười khẽ, anh dịch sang một bên ghế sofa đôi, ra hiệu cho Đường Ti đến ngồi.

Đường Ti cúi đầu ngơ ngác một lúc, rồi đứng dậy vòng qua bàn trà đi tới, vừa định ngồi xuống bên cạnh Lục Chẩn, đã bị anh ta vòng tay ôm lấy eo, trực tiếp ngã vào lòng anh ta, nghiêng người ngồi lên đùi anh ta.

Đường Ti tắm xong mặc bộ đồ ngủ hai dây quần short đơn giản, không tính là quá hở hang nhưng những chỗ cần lộ ra đều lộ hết, cô ngồi trong lòng Lục Chẩn, vẫn còn hơi ngơ ngác: “Bác sĩ Lục?”

Tay Lục Chẩn nâng cằm Đường Ti, ngón trỏ và ngón cái vừa vặn véo chặt hai má hồng hào của cô, môi Đường Ti bị véo đến chu ra, Lục Chẩn cứ như vậy ở cự ly gần quan sát mọi chi tiết trên người cô, Đường Ti nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lục Chẩn sắp dán lên mặt mình, căng thẳng đến mức suýt ngừng thở.

“Da môi hơi rách một chút, chỗ này rất đỏ”, đầu ngón tay Lục Chẩn rơi xuống phía trong môi trên của Đường Ti, kiểm tra cánh môi cô.

Môi trên của Đường Ti bị đầu ngón tay Lục Chẩn véo lên, lộ ra hàm răng trắng, không biết tại sao theo động tác càng lúc càng tùy hứng khó đoán của Lục Chẩn, cô cũng càng lúc càng căng thẳng, hơi thở cố gắng kiềm chế trở nên gấp gáp.

Tay Lục Chẩn lại véo chặt cằm Đường Ti, xoay mặt cô sang trái sang phải, “Chỗ này không có dấu vết… vì ngày mai em còn phải đóng phim.”

Trong miệng Đường Ti nhanh chóng tiết ra nước bọt, trong căn phòng yên tĩnh tiếng cô nuốt nước bọt quá rõ ràng.

Tay Lục Chẩn bắt đầu di chuyển xuống dưới, lướt trên bờ vai trắng như tuyết của Đường Ti, cô như một chú sóc bị kích động chậm chạp nép vào lòng anh ta không dám động đậy, Lục Chẩn cũng thích thú kiểm tra cô như vậy.

Giữa người với người tồn tại những từ trường khác nhau, một người khi đối diện với những người khác nhau sẽ biểu lộ những tính cách khác nhau.

Lục Chẩn cảm thấy từ trường giữa anh và Đường Ti đã được định sẵn ngay từ đầu, bệnh nhân và bác sĩ, trở lại vai trò này khiến anh cảm thấy thoải mái và vui vẻ, anh thích kiểm tra cơ thể cô, kiểm tra tinh thần cô, nhìn thấy cô mọi thứ đều ổn, nhìn thấy cô vẫn nằm trong tầm kiểm soát của anh, được anh viết vào hồ sơ bệnh án, cứ như vậy mãi mãi là bệnh nhân của anh, người bệnh không thể rời xa anh.

Hơi thở của cả hai đều bắt đầu trở nên gấp gáp, dần dần tần suất giao hòa, không phân biệt được anh và em, tay Lục Chẩn nhẹ nhàng di chuyển vài vòng trên bờ vai trần của Đường Ti, rồi mạnh mẽ xâm nhập vào cổ áo vốn đã hé mở, lộ ra phần da thịt trắng nõn mềm mại nhấp nhô, đầu ngón tay và lòng bàn tay chai sạn mạnh mẽ xoa nắn bầu ngực, ma sát đầu nhũ hoa sưng đỏ bị hư hại, Đường Ti lập tức rụt vai lại, nhạy cảm phát ra tiếng hít vào.

Dưới lớp vải hiện lên hình dáng một bàn tay to lớn, đang mạnh mẽ chơi đùa vú của cô, kéo đầu nhũ hoa yếu ớt, Đường Ti khẽ rên rỉ, hơi nghiêng mặt đi, nhìn thấy đường quai hàm lạnh lùng tinh xảo của Lục Chẩn.

“Đau lắm sao?” Lục Chẩn hỏi cô.

Lục Chẩn càng tỏ ra lạnh nhạt xa cách, khí thế của Đường Ti càng yếu đi: “Cũng tạm…”

Lục Chẩn xé rách quần áo cô thành hai nửa, hai bầu vú trắng như tuyết không đợi được nữa mà bật ra, đầu nhũ hoa đỏ ửng vẫn chưa hết sưng, chỗ bị hư hại rõ ràng có thể thấy, bên cạnh thậm chí còn lưu lại một dấu răng, Đường Ti khẽ kêu một tiếng, hai tay theo bản năng muốn che ngực lại, Lục Chẩn nắm lấy cổ tay cô: “Đây mà gọi là cũng tạm?”

“Em…” Đường Ti từ cổ đến mang tai đều nóng bừng, cô chỉ có thể thừa nhận, “Không tốt lắm…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận