Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời hứa mùa hạ
Thế là, Tạ Thâm dứt khoát đưa tay gỡ từng ngón tay nhỏ bé của cô ra khỏi áo mình, đẩy cô lùi lại một bước.
Kỷ Gia Phù ngơ ngác, biểu cảm hụt hẫng hiện rõ mồn một như một chú cáo nhỏ đang vồ mồi thì con mồi đột nhiên mọc cánh bay mất. Cô mở to mắt nhìn anh, không thể tin nổi người đàn ông đang cương cứng đến mức hằn rõ hình dáng dưới đũng quần lại có thể buông mình ra một cách dễ dàng như vậy. Anh không hề vật lộn, không hề mất khống chế, mọi thứ nhanh chóng quay về vạch xuất phát tĩnh lặng như trước khi cuộc săn bắt đầu.
Sự bạo gan dâm đãng ban nãy bỗng chốc hóa thành nỗi xấu hổ tột cùng. Kỷ Gia Phù vô thức đưa tay siết chặt lấy vạt chiếc áo khoác đen đang khoác trên người để che đi bầu ngực vẫn còn nhói đau vì cú bóp tàn nhẫn của anh ban nãy. Cơn đau râm ran giờ đây lại giống như một cái tát giáng thẳng vào sự ảo tưởng tự mãn của cô.
Đôi mắt cô nhanh chóng đỏ hoe, những giọt nước mắt ủy khuất trào ra. Thật không hổ danh là người có năng khiếu diễn xuất bẩm sinh, nước mắt cứ thế tuôn như mưa. Cô lắp bắp, giọng nghẹn ngào hờn dỗi: “Sao… sao thầy lại muốn tiếp tục đóng vai người tốt nữa rồi…”
“Tôi không phải là một người tốt, nhưng ở đây, tôi vẫn là thầy giáo của em.” Tạ Thâm lạnh nhạt nói, bước vòng qua bàn làm việc, kéo ghế ngồi xuống và gập mạnh chiếc laptop chứa hồ sơ xin từ chức lại. Âm thanh “cạch” vang lên khô khốc. “Hôm nay em đã quá hỗn xược, làm càn đủ rồi. Tốt nhất em nên về ký túc xá ngay đi.” Dù giọng nói vô cảm, nhưng dương vật anh vẫn đang gồng lên biểu tình dữ dội dưới lớp quần tây.
Một diễn viên giỏi luôn biết cách chớp lấy thời cơ và đảo ngược tình thế. Nước mắt Kỷ Gia Phù ngay lập tức ngừng rơi. Cô thong thả cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi, cố tình chừa lại hai cúc trên cùng. Rồi cô nhoài người chống hai tay lên mặt bàn, cúi gập người xuống rất thấp, ghé sát vào khuôn mặt Tạ Thâm đang được hắt sáng bởi ánh sáng xanh mờ ảo từ màn hình máy tính ngủ đông. Ở góc độ này, cảnh xuân kiều diễm từ khe ngực trắng ngần dưới cổ áo trễ nải bày ra trọn vẹn trước mắt anh.
“Thầy ơi…” Cơ thể đang thực hiện động tác quyến rũ trắng trợn, nhưng giọng điệu và ánh mắt lại toát lên vẻ ngây thơ, rụt rè như nai con: “Vậy đợi đến mùa hạ, đợi em thi đại học xong, tốt nghiệp rồi… thầy không còn là thầy giáo của em nữa. Đến lúc đó, chúng ta có thể tha hồ hỗn xược, tha hồ làm càn có được không ạ?”
Chân mày Tạ Thâm nhíu chặt lại. Thế giới nội tâm của anh từ trước đến nay chỉ là những mảng màu đơn điệu đen, xám, và trắng nhạt. Nó chưa bao giờ bị xâm lăng bởi thứ màu sắc rực rỡ, nhục dục và đầy sức sống như nhan sắc của cô gái này. Giống như một kẻ bị nhốt trong hầm tối quá lâu, nay đột ngột phải nhìn thẳng vào ánh mặt trời phản chiếu trên nền tuyết trắng, chói lòa đến mức làm đau mắt. Anh cảm thấy thái dương giật giật đau nhức. Màu son đỏ trên môi cô thực sự quá khêu gợi.
“Lúc đó, hành động của em sẽ không bị tính là hỗn xược nữa.” Anh trầm giọng đáp, vẫn cố duy trì nét mặt lạnh băng, dù vật cứng giữa háng đang phản bội lại hoàn toàn sự đạo mạo ấy. “Nhưng, tôi còn phải xem xét biểu hiện ngoan ngoãn của em trong khoảng thời gian này, và cả kết quả thi đại học của em nữa, em gái.”
“Lúc đó, sẽ không tính là hỗn xược.”
Câu nói tưởng chừng khô khan, không mang cảm xúc ấy lại như một luồng điện xẹt qua người Kỷ Gia Phù, làm nửa thân dưới của cô tê dại, dâm thủy lại ứa ra ướt át. Khóe môi cô nở một nụ cười cực kỳ kiều diễm, sự ngây thơ của một nữ sinh và sự lẳng lơ khao khát nhục dục của một người đàn bà đan xen vào nhau, tạo ra một nét quyến rũ đến mụ mị.
“Em sẽ biểu hiện thật tốt, thưa thầy.”
Cô xoay người định rời đi, nhưng đôi chân vẫn lưu luyến không nỡ bước. Vừa đến gần cửa, cô đột ngột quay đầu lại, mím môi thì thầm nhắc nhở đầy ẩn ý: “Thầy nhất định phải gỡ tài khoản của em ra khỏi danh sách đen đấy nhé…”
Tạ Thâm bình thản nhìn cô. Bầu không khí xung quanh cô gái này dường như luôn bốc lên những bong bóng màu hồng phấn, chứa đựng hàng loạt những biểu tượng cảm xúc nhõng nhẽo, làm nũng quen thuộc. Nhưng rồi, câu nói chốt hạ cuối cùng của cô đã đập vỡ nát toàn bộ sự bình tĩnh giả tạo của anh.
Cô khẽ chớp mắt, liếm nhẹ môi, giọng thì thầm nhỏ xíu nhưng đủ để anh nghe rõ từng chữ: “Nhưng mà thầy ơi… thực ra em đang rất thèm được chui xuống gầm bàn làm việc của thầy để khẩu giao cho thầy…”
“Đi ra ngoài ngay.”
Tạ Thâm bật dậy như lò xo. Anh lao đến mở toang cánh cửa, túm lấy cổ áo đồng phục của Kỷ Gia Phù và xách cô ném ra hành lang một cách không thương tiếc, đóng sầm cửa lại.
Dù bụng đang đói meo vì bỏ bữa trưa, nhưng tâm trạng Kỷ Gia Phù lúc này đang hưng phấn tột độ. Cô bước đi lạch bạch trên dãy hành lang lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, mỗi bước đi là một nhịp điệu chiến thắng. Hành lang trường học mùa xuân tĩnh mịch bỗng chốc như nở rộ muôn vàn bông hoa rực rỡ. Cô đã thắng!
Ngay khi vừa xuống đến sân trường, cô lôi điện thoại ra nhắn một tin: “Thầy ơi, vậy bây giờ thầy chính thức là bạn trai của em rồi đúng không?!!!”
“Bzzzz.” Điện thoại trong túi quần Tạ Thâm rung lên bần bật khi anh đang đi bộ trên hành lang hướng về lớp Một. Mở màn hình ra, đọc được dòng tin nhắn với ba dấu chấm than phóng đại ấy, anh suýt nữa thì bước hụt chân ngã nhào. Anh đột nhiên cảm thấy hối hận vì đã không nhờ giáo viên Toán đổi tiết dạy thêm một lần nữa.
Anh cau mày gõ nhanh một dòng hồi đáp lạnh lùng: “Đã vào giờ học Tiếng Anh thì cấm tuyệt đối sử dụng điện thoại.”
Kỷ Gia Phù đọc được dòng tin nhắn ấy đúng lúc bóng dáng cao lớn của Tạ Thâm bước qua cửa lớp. Anh tiến thẳng lên bục giảng, sắc mặt lạnh tanh như băng ngàn năm, không thèm liếc nhìn về phía cô lấy một cái. Anh thậm chí còn bỏ qua luôn thủ tục “Vào học” để lớp trưởng hô đứng dậy chào. Anh đập mạnh cuốn sách giáo khoa xuống bàn giáo viên, gằn giọng: “Cả lớp gấp hết sách vở lại. Nghe viết từ vựng.”
Đám học sinh bên dưới hoang mang nhìn nhau. Thầy Thâm – người luôn nổi tiếng là có cảm xúc ổn định nhất trường – hôm nay bị làm sao vậy? Cớ sao vừa vào lớp đã tỏa ra sát khí hằm hằm đòi kiểm tra bài cũ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận