Chương 10

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 10

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mạn Nhu lắc đầu quầy quậy, cố xóa bỏ xua tan những ý niệm đen tối, ướt át đang rần rần chạy trong não bộ rồi vơ lấy chiếc gối ôm chặt vào ngực, bắt đầu lục lọi nhớ tới mớ cốt truyện rác rưởi vừa được từ chỗ hệ thống nhồi sọ.
Dù thời gian tiếp thu truyền tải kịch bản cốt truyện chỉ vỏn vẹn có ba phút, nhưng nhiệm vụ của thế giới trong cốt truyện trên thực tế dòng thời gian lại vô cùng rất dài lâu. Nếu nói đến thời gian, ắt hẳn phải là kéo dài lay lắt đằng đẵng đến tận hai mươi ba mươi năm.
Tuy nhiên, bất quá nếu vắt kiệt nói đơn giản khái quát lại, kịch bản chỉ xoay quanh một câu ngắn gọn: Nữ chính trọng sinh, thay da đổi thịt triệt để, quyết tâm vác mặt đi theo đuổi cưa lại anh lính quân nhân năm xưa mình từng chê bôi bỏ trốn. Cốt truyện câu chuyện được lấy góc nhìn triển khai từ lăng kính của nữ chính – mang tên là Tào Tiểu Hà. Mở đầu cốt truyện truyện, nữ chính đã ở độ tuổi tứ tuần, ngũ tuần bốn mươi năm mươi tuổi, là một bà thím dì lao công già nua, rách rưới, cuộc sống nghèo túng đến mạt rệp.
Ở Trong nhà, mụ phải hầu hạ có một gã người chồng vừa lười biếng thối thây vừa vũ phu bạo lực tàn bạo. Hai vợ chồng vô sinh không có con cái, chân mới đặt ướt chân ráo lên thành phố lớn kiếm ăn nên cái gì cũng không có, trong tay không một đồng cắc cớ. Bọn họ đành chui rúc thuê tạm vào một căn tầng hầm ngầm hôi hám ở tại khu ổ chuột ở ngoại thành ở tạm. Chuỗi ngày hằng ngày của Tào Tiểu Hà là một địa ngục trần gian, ngày ngày đều bị chồng lôi ra đánh đập chửi rủa như súc vật, mắng, cuộc sống vô cùng khó khăn cùng cực.
Cho đến Có một ngày nọ, vận may mỉm cười, công ty môi giới sắp xếp phái mụ đến quét dọn vệ sinh cho một căn tòa biệt thự cao cấp xa hoa bậc nhất. Chủ nhân nữ của căn biệt thự tòa lâu đài ấy này chính là Cao phu nhân.
Dù Tuy hai người trạc đồng trang lứa tuổi nhau, nhưng nhìn Cao phu nhân lại mang vẻ đẹp rực rỡ, kiều diễm cực kỳ trẻ đẹp, làn da căng mọng phảng phất như mới chớm đầu ba mươi. Thần thái bà toát lên biểu tình tràn đầy vẻ cao quý, ôn nhu, nhìn lướt qua liền đã biết đây là đóa hoa được nâng niu, che chở lớn lên trong sự nuông chiều cùng nhung lụa từ tấm bé, tuyệt nhiên chưa từng chịu sự tàn phá của sóng gió xã hội cuộc đời vùi dập.
Cuộc sống của Cao phu nhân viên mãn đến đáng ghen tị: có hai đứa con ngoan ngoãn hiếu thuận đang xuất ngoại du học, lại còn có một người chồng có địa vị quyền cao chức trọng trong quân đội, tiền bạc tiêu xài xả láng chưa bao giờ lo lắng đến vấn đề tiền bạc cạn.
Nỗi phiền não lớn nhất duy nhất của bà, nghe thật phù phiếm, chính là người chồng thường xuyên đi công tác xa, rất ít bề khi về nhà, khiến cho Cao phu nhân thỉnh thoảng có chút cảm thấy trống vắng, cô đơn.
Hai con người, hai thái cực. Có thể nói, Cao phu nhân chính là tấm gương phiên bản phản chiếu trái ngược hoàn toàn mọi sự thất bại, thảm hại với của Tào Tiểu Hà, khiến cho mụ thèm khát, hâm mộ đến ứa nước dãi vô cùng.
Giai đoạn Khi đó, Tào Tiểu Hà chưa hề sinh tâm đố kỵ ghen ghét Cao phu nhân. Ngược lại, mụ còn biết ơn cảm kích vị phu nhân xinh đẹp này vì đã ban cho mụ cơ hội làm việc, trả tiền lương hậu hĩnh khá cao khiến cho mỗi ngày của mụ trở nên tốt hơn có cơm ăn áo mặc qua ngày.
Nhưng mà, bánh xe định mệnh sự tình đã xảy ra biến hóa rẽ ngoặt đầy nghiệt ngã nghiêng trời lệch đất vào cái ngày mụ chạm trán gặp được chồng của Cao phu nhân, khi ông từ doanh trại bộ đội trở về nghỉ lễ ăn Tết.
Từ đó, chính giây phút ấy, lòng mụ nổi lên sự đố kỵ và bắt đầu thù hận đến thấu xương tủy đối với người đàn bà đã cưu mang mình Cao phu nhân.
Bởi vì… vị tướng quân uy dũng, người chồng trong bộ độ là quan chức quyền uy lớn tột bậc kia của Cao phu nhân… lại chính là gã thanh niên thôn quê từng say đắm đã từng cùng mụ thân cận, từng mấp mé hứa hẹn trăm năm đối với mụ có vài phần hảo cảm, nhưng lại bị chính mụ khinh bỉ mâu thuẫn bài xích, ruồng rẫy, kiên quyết cự tuyệt không chịu gả!.
Ký ức ùa về. Năm Tào Tiểu Hà mười tám tuổi trăng tròn, cha mẹ đã sắp xếp ép duyên kết hôn mụ với một anh lính binh lính quê mùa, lớn hơn mụ khá nhiều tuổi. Lúc đó, Tào Tiểu Hà giận dữ đến phát điên tức giận, bởi vì trái tim mụ đang đập loạn nhịp yêu thầm vì gã lớp trưởng thư sinh, có thành tích học tập tốt nhất trong lớp, mụ mộng tưởng thậm chí còn nghĩ đến việc một tương lai xán lạn bên gã cả đời.
Mụ coi thường khinh bỉ thứ những lính tráng binh lính dốt nát, cục mịch, quanh năm chỉ biết ôm súng không đọc quá nhiều sách. Càng thêm phản cảm hơn khi giáp mặt anh lính binh lính kia, cái cách gã lính ấy nhìn mụ bằng đôi mắt sâu thẳm đó, rực lửa thèm khát nhìn cô ta như sắc lang khiến mụ rùng mình kinh tởm.
Thế là Cho nên, ngay trước thời điểm ngày cưới định sẵn cha mẹ hai bên đều đã định ngày kết hôn, mụ lén lút cuỗm tiền, lôi kéo gã lớp trưởng chạy trốn bỏ trốn khỏi làng.
Nhưng mà mộng tưởng lãng mạn vỡ vụn những ngày vui vẻ chẳng được bao lâu quá nhanh. Gã thư sinh lớp trưởng chỉ giỏi khua môi múa mép biết viết văn làm thơ phú, ra đời thực chẳng kiếm nổi cắc bạc lẻ một đồng tiền sinh hoạt nào để sinh nhai.
Hai năm lay lắt sống đầu đường xó chợ ở bên ngoài quá khổ sở, đói khát cùng cực, gã lớp trưởng hèn nhát không chịu nổi nhiệt nữa liền quyết định tàn nhẫn đá bay vứt bỏ Tào Tiểu Hà, một mình vác mặt về nhà quê nhận sai lỗi.
Tào Tiểu Hà bị vứt bỏ, đứng ngây dại hoàn toàn ngây ngốc giữa chợ đời. Tin tức dội về: bởi vì chuyện người cha ốm yếu ở nhà vì vụ đào hôn nhục nhã của mụ khiến cho thân thể vốn đã không tốt của cha cũng bị cô ta làm cho uất ức thổ huyết tức chết rồi. Cô ta Không còn đường dám về quê nhà, lại không bằng cấp trong tay, mụ đành lưu lạc chỉ có thể đến nơi khác làm cu li rửa bát làm công thuê nơi đất khách.
Tuổi trẻ non dại bồng bột, mụ nhanh chóng dễ dàng bị mờ mắt trước những cám dỗ thế giới bên ngoài phù hoa của chốn thị thành mê hoặc.
]Vì Để có tiền chưng diện, thỏa mãn hư vinh hằng ngày sống cuộc sống xa hoa, mụ nhắm mắt đưa chân cô ta đã bán thân kiếm tiền sinh hoạt, cặp kè với lũ đàn ông lắm tiền nhiều của.
Thanh xuân tàn tạ Mãi cho đến khi lớn tuổi, nhan sắc tụt dốc không còn thảm hại, đám đại gia ruồng bỏ mụ không có người nguyện ý bỏ tiền bao dưỡng cô ta. Tào Tiểu Hà mới ôm cầm chút số tiền bo rẻ mạt còn sót lại, nhắm mắt chọn đại tìm một gã người đàn ông có vẻ ngoài khù khờ thoạt nhìn thành thật để kết hôn gả cho làm bến đỗ. Nhưng ác mộng ập đến lại không ngờ rằng, gã người chồng hiền lành ấy thực chất kia tính tình hung ác là một con quỷ dữ bạo dâm, dễ nổi giận nóng tính. Gã vắt kiệt chẳng những tiêu hết từng đồng cắc tiền của mụ cô ta, hở ra là thượng cẳng chân hạ cẳng tay còn liên tục đánh đập, chửi mắng mụ thậm tệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận