Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự xuất hiện của nữ chủ khiến Mạn Nhu chỉ cảm thấy mọi thứ thật sự không thể hiểu nổi. Bị nữ chủ làm cho tâm trí rối loạn, cõi lòng Mạn Nhu trùng xuống, tâm tình cũng theo đó mà tụt dốc thê thảm. Cô mang theo tâm trạng rầu rĩ không vui lững thững đi siêu thị mua đồ ăn, sau đó trở về nhà lầm lì tùy tiện nấu làm vài món qua loa rồi mệt mỏi chống cằm nhìn chằm chằm vào đống sách vở phát ngốc. Thời điểm Cao Nghị một thân bám đầy bụi bặm quân trường về đến nhà, cô cũng không còn tâm trí đâu mà đi đến ôn nhu tươi cười nghênh đón, cởi áo cho anh như trước. Cao Nghị thấy thế nhịn không được mà nhíu chặt hàng lông mày nam tính, nhưng anh cũng chưa vội nói gì, thẳng đến khi hai người mặt đối mặt ngồi vào bàn cơm, anh chỉ mặt vô biểu tình lặng lẽ nhìn đống đồ ăn. Nam nhân thầm nghĩ trong đầu: Cho nhiều muối quá, mặn đắng cả lưỡi, nhìn bộ dáng thất thần thơ thẩn này của bà xã, khẳng định không phải là do cơ thể không khỏe như lời cô ấy nói mà chắc chắn là trong lòng đang có việc gì đó bất an. Dù vậy, Cao Nghị vẫn không nói tiếng nào, lẳng lặng mà đem toàn bộ đống đồ ăn nhiều muối mặn chát trước mặt nuốt sạch vào bụng, sau đó vô cùng tự giác đứng dậy đi rửa chén rồi mới chậm rãi tiến đến sofa ngồi xuống, vươn cánh tay rắn chắc đem Mạn Nhu đang tinh thần sa sút ôm gọn vào trong lồng ngực ấm áp.
“Em đến bệnh viện quân y khám chưa? Bác sĩ nói như thế nào?”
Mạn Nhu nghe giọng nam trầm ấm vang lên bên tai thì ngạc nhiên một chút, sau đó mới sực nhớ ra là lúc trước cô đã lừa gạt lấy cớ bệnh để trốn tránh anh nên khẽ xấu hổ mỉm cười nói: “Cũng không nghiêm trọng như vậy đâu, không cần đến bệnh viện, em ngủ một giấc sẽ ổn.”.
Cao Nghị vòng tay siết chặt eo cô hơn, bình tĩnh tiếp tục nói: “Khoảng hai ngày nữa bộ đội sẽ phát lương, em có muốn mua cái gì thì lấy tiền đó đi mua đi cho khuây khỏa.”. Mạn Nhu ngoan ngoãn lắc lắc đầu: “Tháng trước anh đưa tiền cho em còn chưa xài hết, với lại tiền ba mẹ cho lúc kết hôn làm vốn vẫn còn nhiều lắm, đủ trong nhà dùng thoải mái, tiền lương tháng này anh cứ cầm lấy mua đồ cần thiết cho anh đi.”. Cao Nghị thấp giọng ừ một tiếng, thầm nghĩ: Xem ra là trong lòng bà xã thực sự có vấn đề tâm lý nghiêm trọng rồi, ngay cả việc tiêu tiền của phụ nữ cũng không còn hứng thú nữa. Rõ ràng tháng trước lúc anh đưa tiền lương cho cô, cô cầm lấy còn rất vui vẻ kích động, mắt sáng rỡ. Cao Nghị trầm ngâm hồi tưởng lại khoảng thời gian chung sống êm đềm này, so với lúc anh còn độc thân tự do thì thoải mái và hạnh phúc hơn biết bao nhiêu lần. Mỗi khi về nhà có đồ ăn nóng hổi ngon lành để ăn, ngày nghỉ cũng không cần phải động tay quét dọn vì bà xã đã tần tảo thu thập mọi thứ tươm tất gọn gàng. Quan trọng và thỏa mãn nhất chính là sinh hoạt trên giường cùng bà xã ngày càng trở nên hài hòa dâm đãng, những đêm điên cuồng ân ái thao lộng hoa huyệt ướt át làm tâm trạng anh gần đây lúc nào cũng tốt lên không ít, ngay cả đám tân binh đàn em cũng dễ dàng cảm nhận rõ sự vui vẻ của đội trưởng. Hiện tại, bà xã nhỏ có tâm sự nặng nề, thân làm chồng anh tuyệt đối cũng không thể nhắm mắt bỏ mặc.
Cao Nghị ôm cô tự hỏi hồi lâu, đột nhiên nhớ tới từ khi kết hôn đến nay anh vì bận rộn quân tình mà chưa từng đưa cô về thăm nhà. Trước kia lúc còn sống độc thân, anh luôn cảm thấy không về cũng chẳng sao cả, một năm về một lần báo hiếu là được. Nhưng Mạn Nhu là nương tử kiều diễm do một tay ba mẹ vợ nâng niu nuôi dưỡng mà lớn lên, lại phải chịu khổ ở quân đội heo hút với anh lâu như vậy, khẳng định ở trong lòng là rất nhớ nhà, nhớ cha mẹ. Chậc, tại sao một người chồng như anh lại có thể vô tâm quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ! Cao Nghị tự trách liền vỗ tay lên ót một cái, tiếng vang thanh thúy bẹp một phát khiến cho Mạn Nhu giật mình chú ý: “Làm sao vậy? Có muỗi sao?”. Cao Nghị ôm cô càng chặt hơn, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, dịu dàng nói: “Ngày mai anh sẽ đi gặp lãnh đạo nộp đơn xin nghỉ phép vài ngày, đến lúc được phê duyệt, chúng ta sẽ về nhà thăm cha mẹ hai bên, em thấy được không?”. Mạn Nhu ngẩng mặt lên, cảm thấy rất ngoài ý muốn: “Tại sao anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này?”.
Cao Nghị nâng bàn tay tinh tế mềm mại của cô lên vuốt ve, nhẹ nhàng thưởng thức từng ngón tay ngọc ngà: “Chúng ta kết hôn cũng đã hơn hai tháng rồi, chức nghiệp của anh đặc thù, lúc trước kết hôn lại quá mức vội vàng, cho nên đã quên mang em về nhà gặp gỡ người thân họ hàng, anh làm chồng như vậy thật sự là không có trách nhiệm. Sau khi gặp người nhà anh xong, chúng ta sẽ qua thăm hỏi cha mẹ em, còn có cả anh chị em của em nữa. Em cứ tự do lấy tiền mua lễ vật thật hậu hĩnh, đến lúc đó chúng ta cùng nhau mang qua.”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận