Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm ngày hôm sau, những tia nắng len lỏi vào phòng chiếu lên người Mạn Nhu đang nằm dài lười biếng trên giường ngáp một cái thật to, thì bỗng nhiên trong đầu cô tự dưng nhớ tới những hình ảnh dâm đãng cuồng nhiệt của đêm hôm qua. Cô tức khắc thấy hai má mình nóng bừng đỏ ửng mặt lên tận mang tai, xấu hổ nhắm chặt mắt không dám tưởng tượng ra cái bộ dạng dâm phụ của chính mình khi bị khoái cảm tình dục khống chế hoàn toàn, rên rỉ đòi hỏi khác hẳn với cái biểu tình thành thạo, nhẫn nại đầy bản lĩnh của Cao Nghị khi kiềm chế dục vọng. Da mặt Mạn Nhu càng lúc càng nóng lên ran rát, vội vàng luống cuống duỗi tay kéo chăn che kín mặt rồi chui tọt rúc đầu vào trong đống chăn dày y hệt như một con đà điểu giấu đầu, trong thâm tâm hoàn toàn trốn tránh không muốn đối mặt với hiện thực đầy xấu hổ ấy. Cô nằm cuộn tròn ai oán thầm nghĩ cắn môi: Tất cả cớ sự nông nỗi này đều là do kỹ thuật điêu luyện của nam chủ thật sự quá tốt, cư nhiên mới chỉ dùng đến ngón tay thô ráp mà đã có thể dâm đãng đem cô thao đến cao trào phun nước lênh láng, khoái cảm mãnh liệt so với việc tự mình dùng ngón tay thọc vào âm đạo thủ dâm thoải mái và sung sướng gấp cả trăm ngàn lần. Trong đầu Mạn Nhu không khỏi dấy lên một sự tò mò vô ngần, rốt cuộc thì cái tên nam chủ này đã từng học lỏm được những kỹ thuật làm tình thượng thừa này ở đâu, từ người đàn bà nào mà ra nông nỗi này chứ?. Rõ rành rành trong cốt truyện nguyên tác từng miêu tả, trước cái ngày bị ép kết hôn Cao Nghị hoàn toàn vẫn còn là một trai tân xử nam chính hiệu. Thế nhưng từ cái đêm tân hôn đầu tiên khi cô xuyên qua, bằng chính cơ thể mẫn cảm này liền có thể tự mình trải nghiệm ra được sự thật rằng nam chủ đích thị là hàng to xài tốt, nhấp cái nào là lút cán chết người cái đó. Hay chăng đây là thứ kỹ năng chăn gối thiên phú trời ban cho nam chính?.
Mạn Nhu nằm dài ở trên giường lăn lộn suy nghĩ miên man đủ điều, thân thể bứt rứt nhịn không được mà trằn trọc lăn lội qua lại rồi lại uể oải ngáp một cái thật dài. Cô nhíu mày buồn bực lầm bầm nói nhỏ: Quái lạ, hôm nay sao cơ thể lại dễ buồn ngủ rũ rượi như vậy cơ chứ?. Rõ ràng so với tối hôm qua thức đêm thì hôm nay đã được ưu ái ngủ rất sớm rồi mà. Chẳng lẽ là do cái cơ thể yếu ớt này đã bị tàn phá quen với cái giờ giấc sinh hoạt nghỉ ngơi quái đản sau những trận bị Cao Nghị điên cuồng thao làm cày cấy nguyên cả đêm?. Nếu sự thật đúng là vậy thì quả thật là tương lai quá đáng sợ rồi. Nghĩ tới đây, cô không tự chủ mà rùng mình một cái lạnh toát, trong đầu liền nhớ tới cái khung cảnh tối hôm qua được anh ôn nhu săn sóc từng chút một, ngay cả sau khi cô rên rỉ cao trào xịt đầy nước ra nệm cũng không có thô bạo cưỡng chế làm càn xằng bậy, ngược lại còn âu yếm ôm cô nằm ngủ ở cái chỗ ướt dầm dề dơ dáy.
Cứ nghĩ đến sự ân cần sủng ái đến mù quáng ấy, trong lòng Mạn Nhu lại dâng lên vô cùng cảm động và ngập tràn vui vẻ, trong đầu lóe lên quyết định tối nay nhất định sẽ tự tay xuống bếp làm một bàn đồ ăn thật ngon và bổ dưỡng để khao thưởng cho anh chồng hoàn mỹ. Mạn Nhu tủm tỉm cười xoa xoa gương mặt ửng hồng rồi lấy sức bật dậy rời khỏi chiếc giường. Nguyên một buổi sáng cô cặm cụi thu dọn phòng óc gọn gàng, lau chùi sạch bong những nơi dính chút bụi bẩn, mãi đến giữa trưa ăn cơm thì dạ dày lại biểu tình ăn uống không tốt lắm, chỉ gắng gượng uống được phân nửa bát canh trứng nhạt nhẽo đã thấy no ứ ự, thế là buổi chiều cô lại lủi thủi mang theo tâm trạng bất an đeo túi ra ngoài mua đồ ăn. Cô sợ hãi lại xui xẻo lần nữa gặp phải ả nữ chủ giả tạo Tào Tiểu Hà, cũng đồng thời nơm nớp lo sợ chuyện Thiên Đạo sẽ thay đổi thất thường mà giáng sấm sét trừng phạt, cho nên chỉ dám liệt kê sẵn những vật cần thiết ra giấy, chạy đến siêu thị cắm đầu cắm cổ mua đồ thật nhanh rồi quay trở về ngay lập tức. Dọc theo đường đi cô lúc nào cũng giữ thái độ rất chi là cẩn thận dè dặt, đôi mắt đảo lia lịa không dám nhìn loạn lung tung, hết sức chuyên chú cúi gằm mặt đi thẳng một đường đến siêu thị.
Trên chặng đường quay về nhà, chóp mũi Mạn Nhu bất ngờ ngửi được một mùi hương bánh ngọt ngào xộc thẳng vào vô cùng mê người, cô đưa mắt nhìn theo hướng có mùi hương bay truyền đến thì thấy có mấy vị quân tẩu xách giỏ đang đi thong thả phía trước vừa đi vừa vui vẻ nói chuyện phiếm. Bọn họ dăm ba câu nhắc tới một tiệm bánh ngọt mới toanh vừa khai trương ở ngay kế bên con ngõ cửa sau của siêu thị, nghe đồn hương vị đã ngon lại còn đa dạng mẫu mã, quan trọng nhất là giá cả vô cùng phải chăng hợp túi tiền. Nghe bảo mỗi ngày bọn họ đều xếp hàng mua về làm điểm tâm ngọt, cả đám ông chồng cộc cằn lẫn mấy đứa con nheo nhóc đều tranh nhau thích ăn. Mạn Nhu nghe thấy vậy trong lòng cũng có chút động lòng thèm thuồng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại đến việc muốn tạt qua mua bánh ngọt thì phải cuốc bộ đi vòng vèo, đường xá lại quá dài rất tốn thời gian. Trong lòng cô lại sợ hãi trên đường nhỡ xảy ra việc ngoài ý muốn xui xẻo nên đành cắn răng nuốt nước bọt nhịn xuống cảm giác thèm ăn, rảo bước nhanh cắm đầu về nhà.
Màn đêm buông xuống, buổi tối, thời điểm Cao Nghị mồ hôi nhễ nhại trở về trên tay anh cầm xách theo lỉnh kỉnh rất nhiều túi to túi nhỏ, Mạn Nhu tò mò chạy ra đón hỏi: “Đây là cái gì vậy anh?”. Cao Nghị tươi cười đem tất cả đồ vật lỉnh kỉnh để trên bàn trà, lau mồ hôi nói: “Anh thấy mấy ngày nay em nôn nghén ăn uống không tốt, sau khi ở bãi tập huấn luyện xong anh tạt ngang ra siêu thị mua chút trái cây tươi, điểm tâm ngọt linh tinh, em mau ăn thử xem có vừa miệng thích không? Nếu ăn ngon thích thì lần sau anh sẽ mua thêm nhiều cho em ăn đã thèm!”. Mạn Nhu vui vẻ hai mắt sáng rỡ tiến đến rướn người nhón chân hôn cái chụt lên khuôn mặt cương nghị của anh, cọ cọ làm nũng ngọt xớt nói: “Ông xã là số một, anh đối xử với em thật là tốt.”. Cô háo hức đi tới trước bàn trà mở túi xốp ra xem, bên trong phải đến hơn phân nửa đều là trái cây tươi mọng nước, nhìn sơ qua phỏng chừng có tận tám loại đắt tiền. Ở cái thời đại vật chất thiếu thốn này, giá cả trái cây ngon lành như vậy không hề rẻ mạt chút nào, chắc chắn Cao Nghị đã cắn răng tốn không ít tiền móc hầu bao ra mua. Lọt thỏm bên cạnh mấy túi trái cây còn có một cái túi giấy nhỏ xinh xắn, Mạn Nhu đoán hẳn là hộp điểm tâm ngọt, cô dễ dàng ngửi được hương vị chua chua ngọt ngọt thơm nức mũi lan tỏa ngập tràn trong không gian phòng khách, nhịn không được thèm thuồng liền mở nắp hộp ra. Bên trong chiếc hộp vuông vức là mười miếng bánh táo chua ngọt được tạo hình trang trí vô cùng tinh xảo đẹp mắt. Mạn Nhu thèm rỏ dãi nuốt nước bọt ực một cái, tay cầm một miếng nhỏ đưa lên cắn ăn, quả nhiên hương vị đích xác không tồi, cốt bánh mềm mại tan trong miệng hòa quyện vị chua ngọt kích thích đầu lưỡi vị giác.
Lúc này, cô mới để ý bên trên nắp chiếc hộp bìa cứng có in lấp lóng tên cửa cửa hàng “Một hộp điểm tâm ngọt”, cái tên đơn giản lại rất dễ nhớ, và chết tiệt thay đây chính xác là cái tiệm bánh ngọt chết tiệt vừa mới khai trương mà cô tình cờ nghe lỏm được mấy bà quân tẩu tám chuyện lúc chiều. Cao Nghị thấy cô ăn ngon miệng lại bốc ăn thêm một miếng nữa thì ánh mắt tràn ngập cưng chiều cười nói: “Nếu em ăn mà thích như vậy, ngày mai anh lại sẽ lóc cóc ra đó mua thêm nhiều cái ngon hơn nữa tẩm bổ cho em.”. Mạn Nhu sung sướng vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, hôm nay cô đã lười biếng mua khá nhiều đồ ăn, tính toán mấy ngày sau đều không thèm lết xác ra ngoài nữa, nay lại có Cao Nghị cam tâm tình nguyện đi mua bánh dâng tận miệng cho cô, thì cuộc đời này còn có gì tuyệt vời bằng nữa. Nhưng mà, đời đâu như là mơ, nếu cô mà biết được chủ cái tiệm bánh ngọt này rốt cuộc là con hồ ly tinh nào, chắc chắn cô sẽ nổi trận lôi đình mà cấm tiệt không bao giờ cho anh lết xác đến đó bất cứ lần nào nữa. Chỉ tiếc thay, trên đời này làm gì có bán hai chữ “sớm biết”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận