Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi hai người ăn bữa cơm chiều phong phú ngon lành, Mạn Nhu chu đáo thu dọn bát đũa. Cao Nghị tắm rửa xong xuôi, thân trên để trần lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc màu đồng hun, anh nhàn nhã dựa lưng vào đầu giường, trên tay lại cầm một quyển sách toán học cao trung dày cộp chăm chú xem. Mạn Nhu dùng chiếc khăn lông mềm mại lau mái tóc dài vẫn còn ướt sũng vừa gội xong, mang theo mùi hương bồ kết thoang thoảng đi vào phòng ngủ. Thấy cảnh tượng nam nhân dũng mãnh trên chiến trường nay lại nhíu mày trước những con số, cô có chút buồn cười, bước tới mép giường tò mò hỏi: “Ông xã, sao tự nhiên hôm nay anh lại lấy sách toán làm thú vui tiêu khiển trước khi ngủ vậy? Hay là lúc trước đi học anh rất thích học môn số học?”.
Khuôn mặt góc cạnh của Cao Nghị thoáng qua một tia không được tự nhiên, anh ho nhẹ một tiếng, lúng túng đặt quyển sách toán xuống chiếc tủ đầu giường: “Chỉ là… anh tùy tiện lật xem một chút mà thôi, anh… Thật ra anh chưa học tới cao trung.”. Mạn Nhu nghe vậy thì sửng sốt một chút, bàn tay đang lau tóc khẽ khựng lại, cô thế nào lại quên mất đi cái chi tiết thiết lập này. Trong cốt truyện nguyên tác, bởi vì tính cách thời niên thiếu vô cùng quậy phá, ngỗ ngược, sau khi nam chủ vừa mới tốt nghiệp sơ trung liền bị người cha nghiêm khắc đóng gói tống cổ đưa thẳng đến bộ đội để huấn luyện kỷ luật. Kết quả là dưới môi trường quân ngũ khắc nghiệt, anh đã lột xác bỏ hết thói hư tật xấu, rèn giũa thành một lưỡi dao sắc bén, cứ vậy mà lủi thủi ở một mình trong quân đội lăn xả hơn mười năm trời.
Mạn Nhu hiểu ý không chọc vào lòng tự ái của đàn ông, cô nhẹ nhàng đặt chiếc khăn lông lên tủ đầu giường, cầm lấy quyển sách toán học rồi tự nhiên ngồi xuống kề sát bên cạnh Cao Nghị. Hơi thở thơm tho của người phụ nữ vừa tắm xong phả vào không khí, cô chớp mắt tò mò hỏi: “Ở quân đội rốt cuộc là làm cái gì vậy anh?”. Cao Nghị quay sang, ánh mắt thâm thúy tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào cô, giọng khàn khàn: “Em… quan tâm đến chuyện của anh sao?”. Mạn Nhu đương nhiên gật đầu, mái tóc mây xõa tung trên vai: “Chồng em ở bộ đội tham gia quân ngũ, mỗi ngày đều ở thao trường dãi nắng dầm mưa vất vả huấn luyện, hiện tại em cũng đang lấy danh nghĩa người nhà ở trong ký túc xá của bộ đội, nhưng nói ra thật xấu hổ, em lại chẳng hiểu biết gì nhiều về bộ đội của anh hết.”.
Cao Nghị nhướng mày, bàn tay to lớn vươn ra vuốt ve lọn tóc ẩm của cô: “Cả ngày em đều lủi thủi ngây ngốc trong phòng, trừ lúc ra ngoài mua đồ ăn thì chẳng bao giờ bước chân đi nơi khác, anh còn tưởng em chán ghét không thích ở cái nơi này, cảm thấy nó vừa hoang vắng vừa nhàm chán nhạt nhẽo cơ.”. Cô bị nói trúng tim đen thì xấu hổ sờ sờ đuôi tóc, Cao Nghị lại thở dài một hơi, cưng chiều nói: “Sao lại không chịu lau khô tóc thế này, buổi tối sương xuống rất lạnh, để tóc ướt đi ngủ rất dễ bị cảm lạnh đau đầu đó.”. Anh tự tay cầm lấy chiếc khăn lông, dịu dàng bao trọn lấy mái tóc của Mạn Nhu mà tiếp tục lau khô. Động tác của đôi bàn tay vốn quen cầm súng nay lại cực kỳ cẩn thận, ôn nhu và lưu luyến đến lạ thường. Ánh mắt cô xuyên qua khe hở giữa những làn tóc đen nhánh lén nhìn sườn mặt cương nghị của anh, nhịn không được cãi lại mâm mê: “Đó là do ngày thường anh quá bận rộn sự vụ, mà em lại là một người phụ nữ ít ra ngoài, ở đây lạ nước lạ cái, cũng chẳng có ai chỉ cho em nơi nào để đi chơi giải khuây.”. Cao Nghị buồn cười véo nhẹ má cô: “Được rồi, là lỗi của anh, đợi anh có thời gian rảnh rỗi sẽ dẫn bà xã ra ngoài chơi cho biết đó biết đây.”.
Anh chợt trầm mặc một chút, không gian trong phòng tĩnh lặng chỉ còn nghe tiếng thở đều đặn, một lúc sau anh mới chần chừ lên tiếng, giọng nói trầm ổn: “Hôm nay lãnh đạo có gọi anh vào văn phòng nói chuyện… Có một việc là… Quân đội đang mở một đợt tiến cử đặc biệt cho những quân nhân có năng lực tác chiến xuất sắc. Không những phải được lãnh đạo trực tiếp đề cử mà còn phải vượt qua được đợt kiểm tra học lực gắt gao của trường quân sự thì mới có cơ hội thăng chức lớn, anh…”. Hai mắt Mạn Nhu lập tức sáng ngời như vì sao đêm. Trong cốt truyện, nam chủ đích xác đã mượn cơ hội này thăng chức như diều gặp gió thông qua kỳ thi của trường quân sự, hơn nữa thành tích lại vô cùng ưu tú phá vỡ kỷ lục. Như thế mới có thể tạo bước đệm vững chắc khiến cho anh hơn hai mươi năm sau khi đất nước hòa bình liền chễm chệ ngồi lên chiếc ghế quan chức lớn tột đỉnh trong quân đội. Mà giờ phút này, thái độ của Cao Nghị đối với chuyện thi cử thăng chức vẫn còn đầy sự tự ti và do dự, không ôm hy vọng gì lớn vì rào cản học vấn.
Mạn Nhu không bỏ lỡ cơ hội, liền nhích người lại gần cổ vũ ngay: “Ông xã, em biết anh rất thông minh, lại vô cùng cứng cỏi. Ở trong quân đội huấn luyện cực khổ bao nhiêu năm như vậy mà anh vẫn kiên trì vượt qua đến tận hôm nay. Không phải tự nhiên lãnh đạo lại tin tưởng đề cử anh sao, chẳng có lý do gì một người nam tử hán như anh lại phải gục ngã lùi bước trước một kỳ kiểm tra lý thuyết cả.”. Cô ôm lấy cánh tay anh, đôi gò bồng đảo mềm mại vô ý cọ cọ lên bắp tay anh: “Kiểm tra học lực cũng không có gì khó đâu, ông xã, bằng không anh cứ quyết tâm thử sức một lần đi. Trước tiên chúng ta cứ mài giũa học lại kiến thức trong sách giáo khoa là được. Mà em ở nhà mãi cuối cùng cũng có thể phát huy tác dụng của mình rồi. Anh đừng quên trước khi kết hôn em chính là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp đại học đó nha, dăm ba cái kiến thức cao trung này làm sao làm khó được em. Em sẽ là cô giáo nhỏ của anh. Anh trên chiến trường còn lợi hại hơn em vạn lần, ba cái chữ nghĩa này nhất định sẽ không có vấn đề gì làm khó được anh hết.”. Cao Nghị nhìn nụ cười xán lạn và ánh mắt trong veo đầy sự cổ vũ của cô, cõi lòng mềm nhũn, anh mỉm cười gật đầu: “Được rồi, nghe lời bà xã, để anh thử xem sao.”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận