Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bất quá cô suy đoán lúc này anh đã đi công tác xa nhà để làm nhiệm vụ gấp gáp, chắc là lúc đi vội quá nên quên không mang theo chìa khóa. Nghĩ thông suốt như vậy, khuôn mặt tiều tụy của Mạn Nhu lập tức bừng sáng vui vẻ, khóe môi kéo lên nụ cười rạng rỡ, vội vã chạy lật đật đến tháo chốt mở cửa, giọng điệu hân hoan cười nói: “Ông xã, cuối cùng anh cũng về…”. Lời hân hoan còn chưa kịp thốt ra hết âm cuối đã bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, cô bị hai người đàn bà đang đứng trước cửa dọa cho sợ đến mức tức khắc cứng họng, nụ cười méo mó. Sắc mặt người đàn bà đứng tuổi đối diện tối sầm lại đầy vẻ ghét bỏ, tiếng nói the thé chua ngoa khó nghe lập tức xả vào mặt cô: “Cô nhìn lại bộ dạng mình xem! Đã là giữa giờ chiều thanh thiên bạch nhật rồi mà cô còn lười biếng mặc cái bộ áo ngủ xộc xệch, tóc tai thì bù xù rối nùi như tổ quạ, nhìn chẳng ra cái thể thống gì hết! Lỡ như người đến bấm chuông là bạn bè đồng đội của Cao Nghị hay mấy vị quân tẩu phu nhân khác tới chơi mà thấy cái bộ dạng dơ dáy lười nhác này của cô thì cái mặt mũi của Cao Nghị nhà tôi phải cất giấu để đi đâu cho hết nhục hả?”.
Dứt lời mắng chửi, người đối diện vô học vung tay thô bạo đẩy mạnh Mạn Nhu lùi ra sau, ngang ngược xông thẳng vào phòng khách, đảo mắt săm soi: “Nhà cửa phòng óc thì bừa bộn lộn xộn, vậy mà lúc nào cũng vểnh mặt lên dám tự hào xưng mình là nữ sinh viên tri thức, rõ ràng là cái thứ thiên kim đại tiểu thư phế vật thì có. Em trai Cao Nghị nhà tôi có đui mù mới cưới phải cái loại vợ như cô đúng là xui xẻo tám đời bát kiếp.”. Càng mắng càng hăng, ả ta liếc xéo: “Ngày thường nó ở trên quân đội lăn lộn thao trường huấn luyện đổ máu đã đủ vất vả cực nhọc rồi, về đến nhà đáng lẽ phải được vợ cơm bưng nước rót, vậy mà còn phải còng lưng ra hầu hạ chiếu cố cái loại đại tiểu thư rảnh rỗi như cô sao, đúng là thứ đàn bà vô dụng chướng mắt!”.
Bị chửi té tát không kịp vuốt mặt, Mạn Nhu trước mắt tối sầm. Nếu là một người ngoài đường nào đó khơi khơi xông vào, Mạn Nhu chắc chắn đã nổi cơn tam bành mà cầm chổi đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà. Nhưng kìm nén cơn giận, cô rùng mình vừa nhận ra, người đàn bà chua ngoa này không ai khác chính là người có cùng dòng máu huyết mạch với Cao Nghị, là chị gái ruột của anh. Tên là Cao Tình. Tuy rằng Mạn Nhu thừa biết tính tình bà cô này cay nghiệt không tốt lắm, nhưng ngặt nỗi Cao Nghị đối với người chị gái tần tảo này lại vô cùng kính trọng nghe lời, mà cha mẹ chồng ở nhà cũng đem người con gái này đặt lên trên đầu quả tim mà nhất mực yêu thương. Cho nên mặc dù đối phương xổ ra những lời mắng mỏ cay độc khó nghe chọc tức, Mạn Nhu cũng phải nuốt máu ngược vào tim không dám phản bác cãi lại nửa lời mà đành yên lặng cúi đầu nhịn nhục.
Nhưng điều làm Mạn Nhu sốc hơn là, cô nhìn thoáng qua đã thấy phía sau lưng Cao Tình, Tào Tiểu Hà đang thướt tha đứng ở cửa cười tủm tỉm ra vẻ vô tội, trong lòng cô lập tức lộp bộp một tiếng báo động, có dự cảm một trận cuồng phong sóng gió sắp ập đến. Quả nhiên, sau khi Cao Tình thỏa mãn chỉ trích xong, liền khoanh tay ung dung hất hàm nói: “Xem ra đứa em trai bảo bối của tôi sau khi dại dột kết hôn với cô đã phải cắn răng trải qua những chuỗi ngày tồi tệ không tốt đẹp gì, đã không được nhờ vả vợ ngược lại còn phải hạ mình giặt quần áo nấu cơm đút tận miệng cho vợ ăn. Tôi thân làm chị gái ruột không thể nào trơ mắt đứng nhìn cảnh chướng tai gai mắt này được nữa. Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ dọn nệm ở lại cái nơi này để tự tay giáo huấn cho cô biết thế nào là đạo lý làm vợ, hầu hạ chồng!”.
Trước mắt Mạn Nhu tối sầm xây xẩm mặt mày, nhưng những diễn biến làm cô tức giận nổ phổi còn dồn dập ở phía sau. Con ả Tào Tiểu Hà đóng kịch cười nói ngọt ngào: “Chị dâu, xin chào chị, không ngờ chúng ta nhanh như vậy lại gặp lại nhau.”. Mạn Nhu nhíu chặt mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta, Cao Tình lại vô lý không quen với thái độ lạnh nhạt của cô, lập tức chống nạnh quát lớn: “Sao? Cái thái độ lồi lõm của cô đây là có ý gì? Cô đang nhăn mặt tỏ thái độ hằn học cho ai xem hả? Nếu cô cảm thấy không phục cái sự an bài của tôi thì cứ mạnh dạn mở cái miệng ra mà nói, chúng ta đợi đến lúc Cao Nghị trở về phân xử trắng đen. Tôi là chị gái ruột thịt của nó thì không được quyền đến nhà tìm em trai bận rộn huấn luyện để trò chuyện thăm nom sao?”. Mạn Nhu đành phải đè nén phẫn nộ, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười tươi rói, nhẹ giọng xoa dịu: “Chị à, em đâu có ý như vậy, chỉ là thấy hai người đến đột ngột nên em có chút ngoài ý muốn mà giật mình thôi. Chị mau vào bàn ngồi xuống nghỉ ngơi đi, đi đường xa xôi như vậy hẳn là chị đã mệt và đói bụng rồi, em cũng vừa mới làm xong mâm cơm chiều, để em đi dọn mang lên cho chị dùng.”. Cao Tình hất cằm hừ lạnh một tiếng kiêu ngạo: “Hừ, cô biết điều cư xử như vậy ngay từ đầu có phải là tốt hơn không.”.
Nói xong, Cao Tình lại lật mặt tươi cười quay sang nhìn thoáng qua Tào Tiểu Hà vẫn đang giả vờ đứng khép nép ngoài cửa, vẻ mặt tỏ ra vô cùng ngượng ngùng e thẹn. Cao Tình vội vàng đi lên trước nắm tay kéo ả ta vào nhà, đon đả: “Có chị ở đây bảo kê rồi, em còn phải khách khí sợ sệt làm gì cơ chứ, mau vào trong nhà ngồi nghỉ đi.”. Tào Tiểu Hà thẹn thùng che miệng cười: “Dạ vâng, em cảm ơn chị Tình nhiều ạ.”. Ả ta lúc này mới ỏn ẻn lả lướt đi vào cửa, tiện tay đem mấy cái túi to túi nhỏ xách trên tay đưa thẳng mặt cho Mạn Nhu, giọng điệu đắc ý thảo mai nói: “Đây là điểm tâm bán chạy nhất trong cửa hàng do chính tay em làm, chỉ là một chút món quà mọn nhỏ nhoi thôi, coi như là tạ lễ bù đắp vì hôm nay đã mặt dày đến quấy rầy chị dâu.”.
Tạ lễ? Điểm tâm? Khuôn mặt Mạn Nhu đang treo một nụ cười cứng đờ bỗng sượng ngắt, cô lạnh lùng vươn tay cầm lấy hộp điểm tâm trước mặt. Vừa mở ra, một mùi hương chua chua ngọt ngọt quen thuộc đến ám ảnh lập tức truyền đến chóp mũi. Cô cúi đầu nhìn chằm chằm vào nắp hộp, đập vào mắt là dòng chữ in bốn chữ quen thuộc đến gai người, “Một Hộp Điểm Tâm”. Dòng ký ức tàn nhẫn ùa về, lúc Cao Nghị còn ở nhà, rõ ràng mỗi ngày sau khi mồ hôi nhễ nhại huấn luyện xong anh đều lặn lội tự mình đi một chuyến vòng ra đến phía sau siêu thị chỉ để mua đúng hộp điểm tâm này mang về cho cô ăn. Tay chân Mạn Nhu nháy mắt lạnh băng như ngâm trong hầm băng, sự tức giận cùng nỗi bi phẫn nghẹn ngào từ dưới đáy lòng cuồn cuộn dâng lên ngập tận cổ họng: Hóa ra… hóa ra nam chủ Cao Nghị đã sớm lén lút gặp gỡ con ả nữ chủ này từ lâu rồi. Tất cả mọi người đều hùa vào diễn kịch, chỉ có duy nhất mình cô là kẻ ngu ngốc chẳng biết cái gì hết, còn ngây thơ tin tưởng anh mua bánh ngọt nịnh nọt mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận