Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Với trí thông minh sắc bén của mình, Mạn Nhu không đời nào tin được cái lý do lấp liếm rằng Cao Nghị không nhận ra bà chủ tiệm bánh ngọt này rốt cuộc là ai. Ả ta chính là Tào Tiểu Hà, là cái con đàn bà đã nhẫn tâm đào hôn bỏ trốn, phũ phàng cự tuyệt anh khiến anh bẽ mặt trước quan viên hai họ năm xưa! Dựa theo tính tình bạo hỏa, dứt khoát của nam chủ được miêu tả, hẳn là khi vừa chạm mặt kẻ phản bội, anh sẽ lập tức quay đầu lạnh lùng bỏ đi không thèm đoái hoài. Nhưng thực tế phũ phàng thay, Cao Nghị lại không hề hé răng nói với cô nửa lời sự thật, anh không những giấu giếm mà ngược lại còn vui vẻ chấp nhận tới lui cửa tiệm của ả để mua bánh mang về hết lần này tới lần khác. Trong lòng cô những ngày qua đã từng ngọt ngào cảm động biết bao với sự chăm sóc chu đáo của anh, nhưng đằng sau lưng cô luôn canh cánh nỗi sợ hãi sự trừng phạt tàn khốc của Thiên Đạo, lại không thể ngờ đến chính sự ngoan ngoãn thu mình ở nhà của mình lại vô tình tạo ra cơ hội ngàn vàng cho cặp đôi nam nữ chủ lén lút tiếp xúc. Hiện tại đối phương còn lớn mật, mọc thêm cánh, nghênh ngang vác mặt vào đi thẳng vào nhà cô thị uy, thậm chí còn có cả chị gái ruột của Cao Nghị là Cao Tình đứng đằng sau chống lưng dọn đường, với thế lực đơn bạc này, cô làm sao có tài năng nào mà ngăn cản nổi cơn sóng dữ này.
Mạn Nhu siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm đến mức móng tay ghim sâu vào da thịt rỉ máu, cố gượng ép một nụ cười giả tạo, giống như vô tình cất giọng mỉa mai dò hỏi: “Tạ lễ? Tại sao cô lại phải dùng từ tạ lễ với tôi? Giữa tôi và cô căn bản đâu có quen biết gì nhau thâm sâu, trước kia ở ngoài đường gặp mặt cũng chỉ là tiện tay chỉ đường giúp đỡ mà thôi, cô không cần phải diễn kịch cố ý lặn lội tới tận cửa nhà tôi để nói lời cảm ơn làm gì cho nhọc công, lại còn mang theo cả một đống điểm tâm như vậy, chắc cũng tốn kém không tiện lắm đâu.”. Trên mặt Tào Tiểu Hà lập tức giả bộ lộ ra thần sắc khó xử như con nai vàng ngơ ngác, ả làm bộ cúi đầu ngượng ngùng định đứng dậy rơm rớm nước mắt xin lỗi. Cao Tình chứng kiến cảnh đó thì máu nóng bốc lên não nổi giận đùng đùng, đập bàn quát: “Sao? Ý cô rành rành ra đó là đang có ý kiến gì phản đối tôi mang người tới sao? Cô ấy là khách quý do chính tay tôi cất công mang đến nhà em trai tôi chơi, cái nhà này tôi ra vào còn cần phải nhún nhường nhìn sắc mặt hỏi ý kiến loại như cô sao?”.
Mạn Nhu: “…” Cổ họng đắng ngắt. Cô ủy khuất nhấp cắn chặt môi dưới, kìm nén uất ức nói: “Chị à, em thật sự không có ý đuổi khách như chị nghĩ, em chỉ là… em thật sự không quen biết rõ cô ấy thôi, em cũng đâu có khả năng biết trước cô ấy lại là người bạn tốt của chị.”. Những lời giải thích nhún nhường này hoàn toàn không đủ trọng lượng để khiến bà chị chồng Cao Tình bớt giận. Vốn dĩ từ xưa nay ả đã mang trong lòng sẵn sự kỳ thị và thành kiến rất sâu nặng đối với cái mác tiểu thư của Mạn Nhu, nghe cô cãi lại liền cười lạnh một tiếng khinh miệt: “Cô bớt mồm đi. Người là do chính tay tôi mang đến, cô cố tình làm ra vẻ mặt khó coi khiến cô ấy không vui chính là đang tát thẳng vào mặt, không nể nang cho tôi chút mặt mũi nào, mà cái tội đã không cho chị chồng mặt mũi thì đồng nghĩa với việc cô đang chà đạp, không cho cái Cao gia này mặt mũi.”. Cô ta chỉ tay thẳng vào mặt Mạn Nhu, cay nghiệt nói tiếp: “Nhìn lại cái bản mặt cô đi xem, quả nhiên là xuất thân chẳng ra gì, hoàn toàn không thích hợp với Cao Nghị nhà tôi, cái thứ không biết điều thì vẫn là nên nhanh chóng viết đơn ly hôn cuốn xéo đi cho rảnh nợ. Dù sao cái cuộc hôn nhân này lúc trước cũng chỉ là do bị người lớn hai bên ép uổng bức hôn, lúc tôi đi vắng biết được mọi chuyện sự đã rồi thì ván đã đóng thuyền quá muộn. Nhưng không sao, hiện tại tôi đã về đây, tôi liền có quyền thay đổi lại mọi việc. Đi, ngay bây giờ cô theo chúng ta tới bộ đội tìm lãnh đạo xin giấy ly hôn.”.
Lồng ngực Mạn Nhu phập phồng, cô phẫn nộ đến tột đỉnh giới hạn. Cô đã cắn răng cố gắng nhẫn nhịn như một con rùa rụt cổ, nhưng sự nhún nhường ngược lại lại bị Cao Tình coi là kẻ yếu hèn dễ coi thường chà đạp, mụ ta còn trơ trẽn mang theo luôn cả cái ả đối tượng từng kết hôn hụt lúc trước của Cao Nghị đến tận nhà để công khai gây rối đòi đuổi cô đi. Dù tính tình cô trước nay có hiền lành mềm mỏng như một cục bột đi chăng nữa thì bị giẫm đạp lên đầu lên cổ thế này cũng không thể để cho đối phương tùy tiện chà đạp sỉ nhục như vậy được. Mạn Nhu dằn mạnh hộp điểm tâm lên bàn gỗ một tiếng “cốp” khô khốc, đang hừng hực lửa hận muốn bung bét phát hỏa đuổi cổ hai mụ đàn bà này ra đường thì ánh mắt lại lơ đãng nhìn thoáng qua khuôn mặt đang cong cớn đắc ý, tươi cười nham hiểm của Tào Tiểu Hà. Tức khắc, lý trí như bị một gáo nước lạnh buốt giá dội thẳng từ trên đỉnh đầu xuống khiến ngọn lửa giận điên cuồng lập tức bị dập tắt phụt.
Không! Tuyệt đối không thể manh động trúng kế, không thể để con ả nữ chủ nham hiểm này được như ý nguyện gạt mình ra rìa! Nếu cô làm loạn lúc này sẽ tạo thành vô số những cục diện rối rắm, khiến Cao Nghị ở giữa thêm đau đầu phiền toái, mà cái nhiệm vụ công lược 100 điểm chết tiệt của cô cũng sẽ gặp muôn vàn khó khăn cản trở hơn. Mà nếu nhiệm vụ này thất bại thì kết cục chờ đợi cô bị bọn buôn người luân gian đến chết là bi thảm tột cùng nhất. Vì tương lai sống sót của bản thân, cô chỉ có thể nhai nát sự sỉ nhục mà nuốt xuống, chỉ có thể nhẫn nhịn. Ít nhất cô biết chắc chắn đối với nam chủ vẫn còn đang giữ mức 90 điểm giá trị công lược an toàn, cô tuyệt đối không tin là tình cảm anh dành cho mình sẽ dễ dàng rớt xuống chỉ vì mấy lời dèm pha. Sau khi não bộ suy nghĩ chu đáo thiệt hơn, Mạn Nhu hít sâu một hơi thật dài, đè nén thanh âm nói: “Chị, giờ em đi vào đến nhà bếp dọn nấu cơm, hộp điểm tâm ngon lành này em để trên bàn, nếu chị đói bụng quá thì cứ lấy ăn lót dạ đi. Vừa rồi ở bếp em làm hơi ít đồ ăn, hiện tại em sẽ vào bếp làm thêm vài món mặn nữa thết đãi hai người.”.
Cao Tình trừng mắt không mặn không nhạt hừ một tiếng “ừ” đắc thắng. Tào Tiểu Hà ngồi trên sô pha thấy thế thì trong lòng lóe lên một tia hơi thất vọng, ả nhớ rõ con Hứa Mạn Nhu kiếp trước luôn luôn cao ngạo hất mặt lên trời, kiêu căng như vậy cư nhiên hôm nay lại biết nhẫn nhịn, không hề nổi trận lôi đình cùng Cao Tình tranh chấp sứt đầu mẻ trán. Bất quá ả ta cũng không quá nóng nảy thất vọng, dù sao thì cũng dựa hơi cùng Cao Tình bám rễ ở lại căn nhà này vài ngày, ả liền có cơ hội bằng vàng để quang minh chính đại tiếp xúc gần gũi với Cao Nghị. Hơn nữa bà chị gái ruột của Cao Nghị lại là đồng minh đắc lực đứng về phía phe cô ta. Mạn Nhu lại là loại đại tiểu thư da mặt mỏng manh không thể chịu nổi những trò sỉ nhục ủy khuất, chỉ cần cô ta ở trong bóng tối liên tục bày mưu tính kế khích bác thì sẽ không có vấn đề gì, sớm muộn con ả đó cũng tự vác mặt cút đi. Nghĩ thông suốt như vậy cô ta vui vẻ nhiệt tình mở nắp hộp điểm tâm, lấy một miếng bánh xinh xắn đút đưa tận miệng cho Cao Tình. Cao Tình nhai bánh, thấy thế đối với sự chu đáo của cô ta càng thêm thập phần vừa lòng. Còn Mạn Nhu thì lủi thủi ở trong gian phòng bếp nóng bức yên lặng mà hì hục xào rau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận