Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn một tiếng đồng hồ chật vật trôi qua, mâm đồ ăn nóng hổi bốc khói cuối cùng cũng được Mạn Nhu cẩn thận bưng bê lên bàn. Đó là một mâm thịnh soạn với sáu món mặn đậm đà đủ sắc vị và một tô món canh thanh mát, từ màu sắc phối hợp bắt mắt đến cách trang trí tinh tế đều toát lên vẻ vô cùng phong phú, ngon miệng. Cao Tình nhìn thấy một bàn ê hề thì có chút kinh ngạc trợn mắt. Sau khi miễn cưỡng gắp nếm thử một ngụm thịt xào, biểu tình trên khuôn mặt bà cô già càng thêm phức tạp lúng túng, tuy trong lòng thầm công nhận ngon nhưng vì cái tôi quá cao nên cạy miệng cũng chưa nói ra được nửa lời khích lệ khen ngợi nào.
Mà Tào Tiểu Hà ngồi đối diện lại cảm thấy vô cùng hốt hoảng ngoài ý muốn. Kiếp trước cô ta đã từng làm thân phận hèn mọn làm bảo mẫu hầu hạ cho Hứa Mạn Nhu cho nên ả biết rất rõ ràng sự thật là đối phương là kẻ vô dụng mười ngón tay không dính nước xuân, tuyệt đối sẽ không biết nấu ăn. Đương nhiên ở kiếp đó, do thân phận Cao phu nhân của cô ta quá mức tôn quý uy quyền thì căn bản không cần phải tự mình hạ mình xuống bếp sặc mùi dầu mỡ. Vì nắm thóp được điểm yếu này, thế nên sau khi cô ta trọng sinh được làm lại cuộc đời, ả đã rất tự phụ đắc ý một đoạn thời gian dài. Rốt cuộc thì kiếp trước cô ta cũng đã từng làm tình nhân bao nuôi của biết bao nhiêu người đàn ông, trải qua tủi nhục đương nhiên cũng sẽ tự mình học mót được không ít trù nghệ tuyệt đỉnh để lấy lòng hầu hạ dạ dày lũ đàn ông, thậm chí ả còn thành thạo làm được các loại điểm tâm Tây ta vô cùng tinh xảo đẹp mắt. Cho nên ả mới tự tin bỏ vốn khai trương một tiệm bánh xịn xò gần khu quân đội, nhờ hương vị hấp dẫn mà mỗi ngày đều cháy hàng, tiền vào như nước. Cô ta luôn rất vừa lòng thỏa mãn với sự tiến triển thuận lợi sau khi trọng sinh của mình, chẳng những thành công diễn kịch cùng người nhà làm lành mà còn kiếm ra được bộn tiền rủng rỉnh. Nếu cái kế hoạch này suôn sẻ, có thể dụ dỗ kết hôn với Cao Nghị sau khi xúi giục anh ly hôn, sau đó danh chính ngôn thuận sinh cho anh hai đứa con mập mạp trắng trẻo bụ bẫm thì cái mạng này còn gì viên mãn tốt đẹp bằng.
Có lẽ là do việc may mắn được trọng sinh mang theo ký ức trở lại cái thập niên 80-90 lạc hậu này khiến cô ta mù quáng sinh ra tư tin thái quá. Ả ảo tưởng như chỉ cần cô ta nỗ lực ra sức giở thủ đoạn thì mọi chuyện trên đời này đều có thể thành công nằm gọn trong lòng bàn tay. Cho nên cô ta mới dễ dàng nhắm mắt kết giao nịnh bợ với bà chị mù quáng của Cao Nghị thêm lần nữa, còn dùng chiêu bài “bạn của chị” để thuận lý thành chương, quang minh chính đại đi theo đuôi Cao Tình xách vali vào ở lì trong nhà Cao Nghị. Cô ta đinh ninh tin tưởng chắc nịch rằng chỉ cần có cơ hội được kề cận ở chung đụng chạm với Cao Nghị, đối phương chắc chắn sẽ nhanh chóng bị mờ mắt mà nhận thấy được những ưu điểm hiền thục nổi bật trên người cô ta. Còn đối với người đã không biết điều mà tính tình lại cao ngạo hách dịch như Mạn Nhu, nam nhân ấy sẽ chỉ càng thêm chán ghét phản cảm. Lại không nghĩ rằng vừa mới vác mặt đến nhà Cao Nghị chưa được bao lâu đã phải tận mắt thấy đại tiểu thư Mạn Nhu xắn tay áo nấu cơm, điều đả kích chí mạng chính là đồ ăn cô ta nấu ra lại ngon nuốt lưỡi.
Nhưng thảm hại hơn, sau khi nhai nuốt cơm xong lại gặp phải cái đả kích sấm sét thứ hai. Đó chính là nghe Mạn Nhu ráo hoảnh thông báo Cao Nghị căn bản hiện tại không có ở nhà, mà đã khoác balo đi ra ngoài làm một cái nhiệm vụ tuyệt mật của quân đội. Cụ thể là cái loại nhiệm vụ nguy hiểm gì, khi nào anh mới hoàn thành trở về, Mạn Nhu đều lạnh nhạt lắc đầu nói không biết. Tâm tình Tào Tiểu Hà nghe xong liền bực bội như lửa đốt, vẻ mặt Cao Tình cũng hậm hực không kém, đập đũa lẩm bẩm chửi đổng nói: “Hỏi ba câu thì là hết hai câu cô lắc đầu nói không biết, làm vợ mà vô tâm như vậy, cô ở cái nhà này ăn hại có tác dụng gì chứ!”. Mạn Nhu đã quá quen tai với những lời nói xỉa xói lạnh nhạt của Cao Tình, tuy trong lòng cô biết mười mươi vài ngày nữa thôi Cao Nghị sẽ xong việc trở về nhưng với loại người này cô cũng chẳng dư hơi có tâm trạng mà thốt ra nói cho biết. Càng đừng nói là cho con ả Tào Tiểu Hà biết thông tin, cô chỉ cầu trời khấn phật ước gì nữ chủ nhanh chóng cuốn xéo rời khỏi nhà cô, tốt nhất là đi cho khuất mắt đừng bao giờ xuất hiện phá đám nữa.
Nhưng điều mà Tào Tiểu Hà đê tiện tâm niệm thèm khát nhất ở kiếp này chính là cái thân thể cường tráng của anh binh lính Cao Nghị, cho nên ả rất nhanh đã giấu nhẹm đi sự thay đổi biểu cảm thất vọng mất mát, lươn lẹo khuyên giải an ủi Cao Tình dập lửa: “Chị bớt giận, anh Nghị là quân nhân trụ cột, vì muốn mang quang vinh huy chương về cho đất nước mà phải phục tùng mệnh lệnh cấp trên là chuyện đương nhiên vinh hiển. Chị em chúng ta ở nhà lo lắng cũng là chuyện bình thường của nữ nhi, nhưng không nên vì thế mà làm ầm ĩ gây thêm gánh nặng phiền toái cho anh ấy yên tâm công tác. Nếu tính toán anh ấy đã lên đường đi khoảng một tuần rồi thì phỏng chừng là nhanh nhất vài ngày nữa sẽ về đến nơi. Không bằng chị Tình cứ nán lại chờ ở đây thêm mấy ngày xem sao, dù sao sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ vác mặt về, lỡ như xui xẻo bị thương tật trong lúc làm nhiệm vụ nguy hiểm mà mở mắt ra có chị ruột bên cạnh chăm sóc lo lắng, hẳn là anh Nghị sẽ rất vui mừng cảm động.”. Nghe bùi tai, Cao Tình liền nở nụ cười nói: “Ý kiến này của em cũng không tồi chút nào. Được thôi, hai chị em chúng ta cứ ở lại đây cắm rễ chờ nó trở về phân xử.”. Nói xong mụ lại bắt đầu giở thói kiêu căng ngạo mạn chỉ tay năm ngón chỉ huy Mạn Nhu đi thu thập dọn dẹp phòng ở như con ở, cô đành ngậm đắng nuốt cay nhấp môi lẳng lặng làm theo. Mạn Nhu có dự cảm mãnh liệt rằng trong những ngày địa ngục trước khi Cao Nghị trở về, cô sẽ bị Cao Tình hành hạ nhắm vào gây khó dễ, tốt nhất là nên chuẩn bị tinh thần thép và tâm lý chịu đựng thật tốt.
Hai ngày tồi tệ trôi qua quả thật Mạn Nhu đã bị Cao Tình hạch sách chỉ huy xoay vòng như chong chóng. Cũng may mắn là Cao Tình tuy cái miệng thối nói chuyện chửi bới vô cùng khó nghe, nhưng sai vặt chỉ huy cô làm việc cũng không tính là làm khó dễ ác độc gì, chỉ là những việc lặt vặt bình thường của phụ nữ như thu dọn lau chùi phòng ốc, ngày ba bữa nấu cơm dọn dẹp mà thôi, cho nên cô cũng cắn răng không thay đổi sắc mặt mà nhẫn nhịn phục tùng. Việc cô lầm lì cam chịu ngược lại làm cho thái độ hống hách của Cao Tình được vuốt ve có vẻ mềm mỏng xuống, điều này lại khiến trong lòng ả Tào Tiểu Hà không khỏi đứng ngồi không yên, cảm thấy bất an. Mạn Nhu như cái bóng bận rộn cắm đầu làm việc hai ba ngày trời, Cao Nghị rốt cuộc cũng hoàn thành xong nhiệm vụ nguy hiểm lết xác trở về. Chiều hôm đó trong ánh nắng vàng vọt, Cao Nghị bộ dạng tơi tả về đến nhà, đứng trước cửa mệt mỏi đưa tay gõ gõ. Trên khuôn mặt đen nhẻm của anh dính đầy tro xám thuốc súng, cả người bốc lên nồng nặc mang theo mùi máu tươi tanh tưởi, vừa nhìn thấy Mạn Nhu mở cửa nghênh đón thì theo bản năng vô thức lùi lại vài bước, sợ cái bộ dạng dơ bẩn này làm cô bị ám mùi khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận