Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chị em họ vừa đi vừa trò chuyện cũng không đi quá xa xôi, chỉ tản bộ thong dong men theo con đường mòn đi dạo quanh ngọn núi nhỏ nằm ở ngay phía sau khu vực ký túc xá bộ đội. Do Cao Nghị lập công lớn vừa mới xuất sắc hoàn thành xong cái nhiệm vụ quân sự sinh tử quan trọng nhất, cấp trên ưu ái lãnh đạo trực tiếp đã thẳng tay ký duyệt cho toàn bộ liên đội trinh sát của anh được nghỉ ngơi xả hơi ba ngày phép trọn vẹn, nên mấy ngày nay anh hoàn toàn nhàn nhã không cần phải ra thao trường dãi nắng dầm mưa huấn luyện bạt mạng nữa. Dọc theo con đường đất quanh co rợp bóng cây xanh mát, Cao Nghị điềm đạm cất lời dò hỏi ân cần chị gái dạo gần đây sức khỏe và công việc làm ăn thế nào, hai đứa cháu ngoại nhỏ dại ở nhà quê có ngoan ngoãn nghe lời ông bà dạy bảo không? Cao Tình nghe nhắc đến cháu, chỉ cần nghĩ đến hai cái nhóc tì bụ bẫm đáng yêu đang bi bô ở nhà liền yêu thương nhịn không được mà tự hào nở nụ cười rạng rỡ, cái miệng cứ thế mở ra như một cái máy hát huyên thuyên mà nói kể lể khoe khoang liên miên không dứt.
Bầu không khí vui vẻ kéo dài một hồi lâu sau, sắc mặt Cao Tình mới chùng xuống, mụ sầu não thở dài một hơi não nề, ngậm ngùi nói: “Chuyện cũ năm đó đều là do cái tuổi trẻ bồng bột của chị mù quáng chọn gả sai người. Cái gã chồng khốn nạn đốn mạt ấy… tuy rằng bây giờ chị đã dứt khoát giải thoát ly hôn, nhưng gã cũng đã kịp để lại trong lòng chị không ít những vết sẹo tổn thương thầm kín. Nhưng thôi, ông trời cũng còn xót thương, may mắn vớt vát lại là hai đứa cháu ruột thịt của em vô cùng lanh lợi, so với cái đám trẻ trâu bạn cùng lứa thì bọn nhỏ ngoan ngoãn, hiểu chuyện hơn nhiều lắm.”. Mụ dừng một chút rồi chua xót tiếp tục: “Cũng chính bởi vì chị của em đã từng nếm trải qua những cái sự đổ vỡ đắng cay như vậy mà cái chuyện đại sự kết hôn của em, chị chưa bao giờ dám thúc giục hay ép uổng giống hệt như cái cách ba mẹ thường làm. Tuy rằng lúc trước em mắt nhắm mắt mở nhìn trúng cái người con gái xuất thân từ vùng nông thôn đến, chị tuy trong bụng không ưng nhưng cũng không dám lên tiếng phản đối kịch liệt, còn cắn răng dẹp bỏ sĩ diện giúp em nói đỡ khuyên can ba mẹ chấp nhận. Lại thật sự không nghĩ rằng cái con bé nông thôn đó lại…
Cao Tình bực dọc đổi chủ đề nhắm vào Mạn Nhu: “Còn cái cô người vợ hiện tại này của em là do chính tay ba mẹ cứng rắn bức bách an bài ép cưới. Chị thừa biết tỏng là lúc mới đầu em cũng vô cùng phản cảm không thích cô ta, mà chị nói thật chị cũng chẳng ưa nổi cái tính tình kiêu ngạo tiểu thư hất mặt lên trời đó của cô ta. Đã là cái thá gì mà rõ ràng là cô ta ra mặt xem thường bỉ bôi xuất thân của gia đình chúng ta. Chị chỉ nơm nớp lo sợ lỡ em lỡ dại nhắm mắt kết hôn xong lại phải ôm hận, cắn răng sống những cái chuỗi ngày tháng địa ngục không thoải mái, mỗi ngày nhìn mặt nhau là lại cãi nhau ầm ĩ sứt đầu mẻ trán. Vậy mà, sự thật nó lại trớ trêu như vậy. Thật vất vả lắm chị mới lặn lội tàu xe có chút thời gian lết xác lại đây thăm em, vậy mà vừa bước vào nhà đã thấy cô ta chẳng có được lấy nửa phần tiến bộ gì. Phòng óc dơ bẩn bừa bãi không thèm quét dọn, quần áo mặc trên người thì lôi thôi lếch thếch xộc xệch, làm việc nhà thì lề mề chậm chạp như rùa bò, em xem em sống chui rúc với cái loại người phụ nữ vô tích sự như vậy thì cái cuộc đời đàn ông này còn có ý nghĩa gì nữa cơ chứ!”.
Mụ hừ lạnh một tiếng, tiếp tục lải nhải so sánh: “So ra xem ra cô ta xách dép cũng không bằng con bé Tào Tiểu Hà. Ít nhất là theo như chị biết lúc trước em cũng thật sự có tình cảm chân thành thích người ta. Cô ấy lúc đó chẳng qua chỉ là một đứa trẻ con non nớt mới mười tám tuổi đầu, tâm lý sợ hãi hoảng loạn trước cái việc bị ép kết hôn sớm nên mới dại dột bồng bột liền lấy cái thằng bạn học ất ơ ra làm cái cớ chống chế chạy trốn mà thôi. Hiện tại trải qua sóng gió cô ấy cũng đã thấu hiểu hối hận quay đầu rồi. Chị thấy cô ấy tự lực cánh sinh còn mở cả cửa hàng kinh doanh, người con gái lại vừa cần mẫn tháo vát biết cách tự kiếm tiền sinh hoạt lo cho bản thân, so với cái vị tiểu thư đài các cao ngạo vô dụng kia thì thực tế tốt hơn gấp cả trăm ngàn lần.”.
Nghe những lời dìm hàng vợ mình từ chính miệng chị gái thốt ra, Cao Nghị vẫn lầm lì đi cạnh không nói xen vào một tiếng phản bác nào, thẳng đến khi chị gái đã xả hết bực dọc dứt lời, anh mới khẽ nhếch mép nheo đôi mắt tinh anh lại cười cười chua chát: “Chị à, thế ra cái con ả Tào Tiểu Hà kia đã giỏ nước mắt cá sấu, dùng cái miệng lưỡi điêu ngoa đó để giải thích tẩy trắng bịa chuyện với chị như vậy sao?”. Cao Tình không nhận ra sự châm biếm, hồn nhiên lên tiếng: “Đúng vậy, cô ấy mới mười tám tuổi, gả chồng kết hôn lúc đó quả thật là hơi quá sớm, tâm lý trẻ con phản kháng sợ hãi hoảng loạn cũng là điều đương nhiên dễ hiểu mà. Cô ấy vừa thấy mặt chị đã nhào tới khóc lóc đến là thương tâm lợi hại, cái miệng liên tiếp sụt sùi nói biết nông nỗi thế này thì đã chẳng làm trò dại dột, trong lòng cô ấy trước nay vẫn luôn khắc cốt ghi tâm nhớ thương đến em.”.
Cao Tình càng nói càng hăng say bênh vực: “Chính vì cái chữ tình nặng gánh đó cho nên cô ấy mới thân gái một mình lóc cóc đi một đoạn đường thật xa từ dưới thôn quê heo hút để lên vào tận cái thành phố xa hoa này. Cô ấy còn cất công bỏ vốn mở một cái cửa hàng ngay phía sau khu siêu thị giáp ranh gần khu quân đội này, mục đích chính là muốn cùng em tìm cách nối lại đoạn duyên phận đã lỡ dở. Hoặc chí ít nếu không thành, thì cô ấy nói chỉ cần mỗi ngày được âm thầm nhìn thấy bóng dáng em bình an đi qua lại là đã cam tâm thỏa mãn rồi. Chị là người ngoài nhìn vào cũng tự mình thấy rõ mồn một trong lồng ngực cô ấy tràn ngập hình bóng em, mà ngẫm lại lúc trước em rõ ràng cũng có chút ý tứ rung động với cô ấy, cho nên hôm qua chị mới đánh liều tự làm chủ mặt dày lôi kéo cô ấy đến tận nhà tìm em, ý đồ chính là muốn…
Cao Tình còn chưa kịp thao thao bất tuyệt nói hết cái kịch bản dở hơi thì đã bị một tràng tiếng cười man rợ của Cao Nghị trực tiếp cắt ngang. Anh ngửa cổ lên trời cười ha hả đến độ không khép nổi cái miệng lại được, thẳng cho đến khi bị Cao Tình cảm thấy ngượng ngùng tức giận vung tay đánh thùm thụp vài cái vào bắp tay mới chịu nín bặt dừng lại. Cao Nghị lau giọt nước mắt sinh lý ứa ra do cười quá trớn, anh lạnh lùng nói: “Chị à, thật ra cái con mụ đó từ trong gốc rễ bản chất chỉ là một người phụ nữ tâm cơ sâu thẳm độc ác. Với cái miệng lưỡi lươn lẹo như rắn độc đó cũng khó trách một người hiền lành dễ tin người như chị lại bị cô ta qua mặt lừa gạt. Chị nghe cho kỹ đây, em nói rõ cho chị biết một lần cuối, em và cái con ả khốn nạn đó vĩnh viễn là không có bất cứ một khả năng nào hết!”.
Cao Tình bị nạt thì oán trách trừng mắt trân trân nhìn Cao Nghị, ngốc nghếch nói: “Nhưng tại sao lại không có khả năng chứ?”. Cao Nghị hừ mũi cười nhạo một tiếng khinh miệt nói: “Chỉ bằng một sự thật hiển nhiên là tất cả những lời đường mật cô ta vừa khóc lóc thốt ra toàn bộ đều là một mớ rác rưởi dối trá. Mục đích của ả chỉ là muốn khích bác kích thích lòng thương hại của chị để lợi dụng chị như một con cờ ngu ngốc mà không thể kiềm chế. Chị mở mắt to ra mà nhìn sự thật, lúc trước cái ngày trọng đại đó, cô ta đã tàn nhẫn đào hôn, nhẫn tâm bỏ trốn chạy theo lăn lộn cùng một thằng đàn ông khác, hành động súc sinh đó chẳng khác nào đang tát một cú trời giáng hung hăng đánh thẳng vào mặt Cao gia nhà mình. Cha của chúng ta vì chuyện nhục nhã này mà xém chút nữa là đã tức hộc máu đến chết.”.
Ánh mắt anh tóe lửa, gằn giọng: “Đã trơ trẽn như vậy mà cô ta không những không biết nhục trốn tránh né xa em ra, ngược lại còn dám mọc lông mọc cánh vác cái bản mặt dày cộp đó tìm tới tận cửa nhà em, ăn mặc thì hở hang lẳng lơ như gái điếm cốt ý để câu dẫn quyến rũ đàn ông đã có vợ. Cô ta còn bỉ ổi bày trò hãm hại ăn vạ vợ em. Nếu con ả đó mà mang thân phận là nam giới, em đã sớm thẳng cẳng dùng một chân đá văng nó chết tàn phế gãy nát xương cốt rồi, làm sao có thể để cho cô ta tác oai tác quái làm loạn trong nhà vợ chồng em!”. Lời vạch trần quá mức tàn khốc khiến Cao Tình nghẹn họng trân trối, mụ ngơ ngác hóa đá nhìn Cao Nghị, ấp úng khó tin nói: “Nhưng… nhưng chuyện đào hôn chạy trốn đó không phải chỉ là cái lý do lấy cớ để thoái thác thôi sao?”.
“Chị, đầu óc chị để đi đâu mà sao chị có thể tin sái cổ được cái miệng rắn độc toàn nói bậy bạ của cô ta vậy? Được thôi, nếu chị thích tự lừa mình dối người, cứ cho là coi như việc đào hôn chỉ là lấy cớ để trốn tránh đi chăng nữa, nhưng tất cả họ hàng thân thích hai bên dòng họ nhà chúng ta ở quê đều biết mười mươi sự thật là, cái con đàn bà đó thật sự đã đĩ thõa cùng một người đàn ông xa lạ khác dắt tay nhau yêu đương rồi bỏ chạy trốn biệt tích. Chị thử đặt mình vào hoàn cảnh của em, đổi lại là lòng tự tôn của chị, chị sẽ nghĩ thế nào mà nuốt trôi cục tức bị cắm sừng sỉ nhục này hả?”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận