Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngọn lửa giận trong người Cao Nghị bùng cháy, anh dứt khoát gắt gao tuyên bố: “Tính cách của em chị còn lạ gì nữa, có đôi điểm rất nóng nảy cộc cằn không hề tốt đẹp gì, em thà tình nguyện cắn răng nhẫn nại chịu đựng nhường nhịn sự kiêu ngạo của một cô đại tiểu thư sạch sẽ như Mạn Nhu, cũng tuyệt đối không bao giờ hạ mình muốn dính dáng tiếp nhận cái con bò cạp độc ác dơ bẩn bỉ ổi như loại đàn bà Tào Tiểu Hà đó.”. Anh hít một hơi, giọng dịu đi: “Huống chi…” Đầu óc Cao Nghị bất giác nhớ tới hình bóng người vợ bé nhỏ đáng thương còn đang chìm trong giấc mộng nằm trên giường ngủ kia, biểu tình sắt đá trên khuôn mặt nam tính tức khắc như có phép màu mà giãn ra ôn hòa, ngập tràn cưng chiều trở lại. Anh cong môi cười mỉm đáp trả định kiến của chị gái: “Mạn Nhu nhà em cũng căn bản không phải là loại tiểu thư phế vật mười ngón tay không hề dính nước mùa xuân, tính tình của cô ấy hiện tại cũng đâu hề kiêu ngạo hống hách khó chiều. Cái việc lúc trước khi mới cưới sở dĩ cô ấy luôn tỏ ra biểu tình ngoài mặt cau có, khó coi như vậy, chung quy cũng chỉ là do thân gái dặm trường quá mức hoang mang lo lắng cho vấn đề tương lai sau khi bị ép kết hôn mà thôi.”.
Anh nghiêm túc phân tích cho Cao Tình nghe sự khác biệt một trời một vực: “Chị nhìn xem, cũng đều là đứng trước nỗi sợ hãi hoang mang chuyện kết hôn ép uổng, nhưng cái con ả Tào Tiểu Hà lại đê tiện ích kỷ lựa chọn cách đào hôn, chạy trốn lang chạ cùng thằng đàn ông khác, thẳng tay tát một đòn chí mạng đánh vào thể diện danh dự của cả dòng họ Cao gia chúng ta. Còn vợ em, Mạn Nhu nhà em dù tủi thân cũng chỉ là biểu hiện không khống chế được cảm xúc làm sắc mặt không tốt một chút, chưa từng làm cái trò gì bôi nhọ thanh danh gia đình. Chỉ cần tinh ý một chút từ cái điều nhỏ nhặt này thôi cũng dư sức có thể cho chị nhìn thấu, thấy rõ được sự khác biệt nhân cách và cách đối nhân xử thế giữa hai người phụ nữ đó chênh lệch một trời một vực đến mức nào rồi.”.
Lúc này nghe xong những lời đanh thép bóc trần sự thật, sắc mặt của Cao Tình đã trở nên tái nhợt không quá tốt. Nghe rành rọt cậu em trai phân tích cặn kẽ xong, mụ mới tá hỏa ngộ nhận ra được cái bộ mặt thật giả tạo, nham hiểm của Tào Tiểu Hà. Nhưng vì cái tôi của bà chị cả quá lớn, mụ vẫn cố đấm ăn xôi cứng miệng vớt vát cãi cùn nói: “Đã hiểu rồi thì có vậy thì sao chứ. Lúc chị vác mặt tới đây, chính đôi mắt này của chị đã tận mắt chứng kiến thấy gian phòng óc nhà cửa lộn xộn bừa bãi như một cái chuồng lợn. Còn vợ em Mạn Nhu thì lại tùy tiện ăn mặc váy ngủ lôi thôi lếch thếch, tay chân làm việc thì lóng ngóng chậm chạp xoay tới xoay lui mãi không xong bữa cơm. Chị thương em là trụ cột gia đình vất vả nên mới lo lắng sợ cô ấy vụng về chiếu cố chăm sóc em không được chu đáo tốt đẹp.”.
Cao Nghị nghe những lời trách cứ thiển cận đó thì nhíu mày, bất đắc dĩ thở dài một hơi thanh minh: “Chị à, em biết chị xót em, lo lắng quan tâm cho cuộc sống của em. Nhưng chị nhìn lại đi, em bây giờ đã là người đàn ông trưởng thành 27 28 tuổi rồi, loáng cái là sắp bước đến ngưỡng 30 rồi, sức dài vai rộng em căn bản không cần tìm cưới một người hầu hay bảo mẫu tới chỉ để cun cút hầu hạ bưng bê cho mình. Hơn nữa có một sự thật chị không biết, trước lúc chị đặt chân đến đây thì thân thể Mạn Nhu đã ốm yếu không khỏe mệt mỏi suốt mấy ngày rồi. Đã vậy em lại đi vắng không có ở nhà san sẻ, cô ấy một thân một mình vò võ lại nhớ mong lo lắng cho tính mạng của em ở chiến trường, đương nhiên là chẳng còn lấy đâu ra cái tâm trạng vui vẻ mà có sức đi thu dọn lau chùi nhà cửa tươm tất dọn sẵn đón khách thôi.”.
Anh tự hào lên tiếng bảo vệ vợ: “Chị không biết đâu, kể từ lúc kết hôn được mấy tháng nay, em thề mỗi lần em mồ hôi nhễ nhại kết thúc huấn luyện mệt nhọc bước về nhà, đập vào mắt luôn là cảnh cô ấy đã tảo tần quét dọn phòng óc sạch sẽ tươm tất đến mức không dính một hạt bụi nhỏ nào. Và đặc biệt là trên mâm cơm lúc nào bàn cũng đã bày sẵn la liệt rất nhiều đồ ăn nóng hổi, ngon miệng bồi bổ cho em. Mọi chuyện vụn vặt lớn nhỏ trong nhà đều được một tay cô ấy vun vén thu thập đâu ra đó thỏa đáng. Chính vì sự chu toàn đó mà em mới vô cùng yên tâm dốc sức huấn luyện, không còn phải lo lắng hay nhọc lòng bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt rách việc nữa. Chị cứ thử hồi tưởng đổi lại nhớ lại cái cảnh như trước lúc em kết hôn xem, nhà cửa vứt đồ bừa bộn như bãi chiến trường, có khi ngay cả đặt chân bước tới cửa nhà rồi chị cũng phải ngán ngẩm không kiếm được chỗ đặt chân vào được.”. Cao Tình bị nói trúng tim đen thì quê độ trừng mắt liếc xéo một cái, xẵng giọng nói: “Chị còn không biết em sao, chị biết tỏng cái tính nết của em từ nhỏ đã lười biếng chảy thây thói quen vứt đồ bừa bãi không chịu dọn dẹp. Trước kia em sống một mình, mỗi lần chị có dịp lên đến thăm bộ đội, toàn bộ đều là một tay chị xắn tay áo hì hục giúp em tổng vệ sinh lại cái ổ lợn đó chứ ai.”. Mụ khựng lại một nhịp, thở dài một hơi não nề, biểu tình trên mặt ngượng ngùng buông bỏ phòng bị: “Nhưng mà… nhìn cái dáng vẻ cười nói tươi rói này của em bảo vệ vợ như vậy, xem ra là em hiện tại đã rất cực kỳ hài lòng ưng ý với con dâu Mạn Nhu rồi.”.
Cao Nghị tinh ý thấy thái độ gay gắt của chị gái đã bắt đầu hòa hoãn mềm xuống, vội vàng chớp thời cơ thẳng thắng đánh bài ngửa: “Đương nhiên rồi chị, em phải nói là vô cùng vừa lòng sủng ái Mạn Nhu. Sau khi ở chung sớm tối suốt mấy tháng này, em mới nhận ra và thấy được bản chất cô là một người phụ nữ vô cùng đoan trang, hiền lành, lại hào phóng biết điều. Quan trọng là cô ấy lại là nữ sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường đại học danh giá, học vấn tư chất cực tốt, cái kiểu phụ nữ hoàn hảo lên được phòng khách, xuống được phòng bếp. Chẳng những có thể lo liệu sinh hoạt tươm tất, cô ấy còn có tư duy nhạy bén có thể cùng em tranh luận, thảo luận về vấn đề sách vở học tập. Giống như lúc trước khi lãnh đạo đề bạt em chuẩn bị đi thi học đào tạo sâu thăng chức, trong khi em còn đang mù mờ do dự, vẫn chính là do một tay Mạn Nhu đã cặm cụi thức đêm liệt kê ra từng cái bản kế hoạch chi tiết cho em, còn tận tâm làm cô giáo nhỏ giúp em giảng giải những cái vấn đề bài tập khó nhằn mà em không hiểu. Từ cái ngày sau khi rước cưới được cô ấy, nói thật là mỗi sáng mỗi ngày thức dậy rời giường đi làm, tinh thần em đều sảng khoái phấn chấn hẳn lên bội phần.”.
Nghe em trai kể thao thao bất tuyệt bằng cả sự tự hào, Cao Tình đứng chết trân nghe xong liền cụp mắt xuống, vẻ mặt hiện lên sự chua xót buồn bã mất mát, mụ lúng túng tự trách nói: “Hóa ra… là do cái bà chị già này sai, do chị đã quá bảo thủ. Thật ra ở chung đụng chạm với nhau mấy ngày nay, chị cũng lờ mờ nhìn ra được cô ấy là một người rất thành thật nhún nhường ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ là do cái tôi quá cao, bị cái ác cảm ấn tượng không tốt ban đầu gieo rắc che mắt, lại lúc nào cũng ôm cái tâm lý nơm nớp sợ em trai cưng của mình bị con ả tiểu thư ấy khi dễ đè đầu cưỡi cổ, nên chị lúc nào cũng kiếm chuyện mới luôn mở miệng hạch sách quở trách làm khó dễ cô ấy. Aizz… đúng là làm việc hồ đồ mà…”.
Cao Nghị trầm mặc nhìn khuôn mặt mỏi mệt có vẻ già nua sạm đi của chị gái, rõ ràng tuổi tác mụ chỉ mới bước qua tuổi đầu 30 nhưng sự lam lũ vất vả đã in hằn trên mặt, đã sớm để lại đầy những vết nếp nhăn chân chim, làm cho mụ thoạt nhìn già chát như là một bà thím đã hơn 40 tuổi. Từ trước đến nay dẫu bôn ba ngoài xã hội, anh luôn giữ thái độ kính trọng vô vàn yêu thương người chị gái duy nhất này. Bởi vì anh hiểu rõ, vì cái thân thằng em trai là anh, vì cả cái cơ đồ của Cao gia này mà chị gái từ nhỏ đã phải đánh đổi, trả giá và hy sinh quá nhiều thứ. Trong trí nhớ của anh hồi những năm chiến tranh tàn khốc những năm 60 loạn lạc, cha thì phải nhận nhiệm vụ hành quân đi công tác biền biệt nơi xa, trong căn nhà dột nát chỉ còn lại hai chị em nheo nhóc lủi thủi rau cháo ở với mẹ bệnh tật trong thôn. Sức khỏe mẹ anh lại quá yếu ớt nay ốm mai đau không tốt, tính tình người phụ nữ đó lại quá nhu nhược mềm yếu, lúc đó mọi gánh nặng sinh kế đều đè nặng lên vai, là do một tay chị gái Cao Tình còn nhỏ thó mà phải tần tảo gánh vác làm hết mọi việc nặng nhọc. Chị ấy nhịn ăn nhịn mặc để chiếu cố nâng niu anh khôn lớn trưởng thành, bất kể có được miếng đồ ăn ngon hay món đồ mọi thứ tốt đẹp nào trên đời trong nhà cũng đều chắt mót ưu tiên để lại nhường nhịn cho anh phần hơn. Cho nên sợi dây tình thân quan hệ giữa hai chị em bọn họ rất khắng khít tốt đẹp.
Anh tự dưng đau lòng biết rõ cái tính cách cực đoan của Cao Tình có chút khuyết điểm mù quáng, một khi đã thương ai thì muốn đội lên đầu cho nó sống sung sướng, một khi đã ghét ai thì muốn dẫm đạp chà đạp cho nó chết. Ngày thường anh bao dung xuề xòa không thèm để ý xét nét nhiều, nhưng rõ ràng trong cái chuyện đối đãi hắt hủi Mạn Nhu lần này, chính xác là do chị gái anh đã hồ đồ sai lầm thật sự. Anh vốn dĩ định buông lời khuyên nhủ muốn nói với Mạn Nhu mong cô ở trước mặt nể mặt chị mình mà chịu đựng nhường nhịn bao dung một chút cho nhà cửa êm ấm. Nhưng ngẫm lại, như vậy thì thật sự là anh đã quá mức vô tâm, ích kỷ mà xem nhẹ đi cái tâm trạng tủi thân, uất ức của vợ mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận