Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cứ nghĩ đến cái việc suốt mấy ngày trước, người vợ Mạn Nhu mỏng manh của anh lủi thủi ở nhà chung đụng với chị gái đã phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng không biết bao nhiêu là sự ủy khuất sỉ nhục, đến khi anh vất vả sống sót lết xác trở về, anh lại vô tâm vô phế chỉ lo quấn lấy cùng chị gái ríu rít trò chuyện hỏi han, cấm khẩu chẳng hề nói được nửa câu an ủi hỏi thăm hay có bất cứ một hành động quan tâm bênh vực nào đến cô. Điều này chắc chắn như một nhát dao tàn nhẫn khiến cô bị tổn thương sâu sắc về mặt tinh thần, việc cô phẫn uất mà tức giận cự tuyệt anh đêm qua ngẫm ra cũng là một phản ứng sự tình đương nhiên, hoàn toàn hợp lý. Chỉ là… kể từ giây phút này, cái mớ bòng bong mọi chuyện rắc rối này cũng nên triệt để được giải quyết thay đổi rồi. Cao Nghị vốn dĩ sinh ra đã là một người lính hành động sấm rền gió cuốn làm việc rất nhanh gọn, dứt khoát, não bộ một khi đã nghĩ thông suốt quyết định đến cái gì thì chân tay sẽ lập tức đi làm ngay, tuyệt đối không bao giờ chần chừ kéo dài lề mề.
Nếu như thâm tâm anh đã hạ quyết tâm nảy sinh ý định phải đối xử bù đắp quan tâm tốt với Mạn Nhu nhiều hơn một chút, thì cái việc tối quan trọng đầu tiên bắt buộc phải nhanh chóng giải quyết triệt để đó chính là gỡ bỏ sạch sẽ những gai nhọn khúc mắc trong lòng cô. Vì thế anh kiên định nhìn thẳng vào mắt Cao Tình, dứt khoát gằn giọng nói: “Chị à, nếu nãy giờ hai chị em chúng ta đã đứng đây nói chuyện phân tích rõ ràng mở lòng xong hết thảy rồi, thì có một sự thật hiển nhiên là cái con ả rắn độc Tào Tiểu Hà kia tuyệt đối không có cửa, cũng không hề thích hợp để tiếp tục vác mặt ở lại trong cái nhà của em nữa. Người rước ả tới đây là do chính tay chị dắt mang đến, thì bây giờ chị phải có trách nhiệm lập tức nghĩ cách lôi cổ đưa cô ta cuốn gói cút đi. Bằng không nếu cứ để nấn ná, cái tổ ấm cả gia đình nhỏ của em sớm muộn gì cũng sẽ bị thủ đoạn của cô ta quấy phá làm đảo lộn, tan nát nhà cửa.”.
Cao Tình thở dài thấu hiểu gật gật đầu đồng ý. Ban đầu cái ý nghĩ dở hơi khi mụ tự mình mang Tào Tiểu Hà vác mặt tới nhà đứa em trai vốn dĩ là do mụ đã ngu muội nhận định, nhầm tưởng rằng em trai cùng con ả Tào Tiểu Hà kia mới là một đôi môn đăng hộ đối tâm đầu ý hợp, vô cùng thích hợp. Hiện tại sau khi nghe xong những lời mổ xẻ bộc bạch thẳng thắn từ tận đáy lòng của em trai, mụ cũng xấu hổ tự biết được chính bản thân mình đã làm ra một chuyện hồ đồ không phải, đương nhiên là lương tâm cắn rứt rất muốn nhanh chóng ra tay dọn dẹp giải quyết hậu quả những cái sai lầm tày đình này. Nghĩ đi nghĩ lại, dù sao con ả Tào Tiểu Hà bản chất vẫn chỉ là một đứa người ngoài dư thừa, lại còn mang thân phận là thiếu nữ chưa xuất giá chồng con gì sất. Lúc trước thời điểm Cao Nghị đi biền biệt vắng nhà không có mặt ở nhà, ả ta còn có thể luồn cúi lấy danh nghĩa là bạn bè thâm giao của mụ để mặt dày ở tạm lại. Nhưng hiện tại chủ nhân ngôi nhà là nam nhân Cao Nghị đã lù lù trở về, Tào Tiểu Hà với danh phận cọc cạch đó cũng không còn nửa điểm lý do gì để thích hợp mặt dày ở lì ăn bám lại nữa.
Cao Tình sửa sang lại vạt áo, cắn răng dứt khoát nói: “Được rồi em trai, sau khi trở về bước chân vào nhà, chị sẽ lập tức lấy cớ mang con ả Tào Tiểu Hà đó cuốn gói rời đi ngay lập tức. Mục đích của lần lặn lội tới đây này chủ yếu của chị cũng chỉ là muốn ghé mắt thăm em sống chết thế nào, lúc trước do hay suy nghĩ viển vông, cứ lo lắng sợ cuộc sống sau khi kết hôn của em bị chèn ép không được quá tốt, nên chị mới xót em mà cố ý dập đầu xin phép nghỉ vài ngày lặn lội tàu xe lại đây nhìn ngó xem tình hình. Hiện tại tận tai tận mắt nghe biết em đã vô cùng ưng ý, vừa lòng thỏa mãn với cô vợ mới cưới, cuộc sống lứa đôi lại vô cùng thư thả hạnh phúc như vậy, chị là chị gái cũng cảm thấy mát lòng mát dạ, nên chị sẽ không làm kỳ đà cản mũi, làm chậm trễ thời gian riêng tư của hai đứa nữa. Chị sẽ thu dọn hành lý nhanh chóng bắt tàu về nhà dưới quê quây quần với ba mẹ và hai đứa cháu ngoại đáng yêu của em.”.
Nghe được lời tuyên bố giải tỏa gánh nặng đó, Cao Nghị mới như trút được một tảng đá đè nặng, lồng ngực từ từ thở dài nhẹ nhõm một hơi, thầm vui mừng nghĩ: Bà chị gái già của mình ở cái điểm này rất tốt, lúc nào cũng thật tâm hết lòng vì lợi ích của thằng em trai này. Chỉ cần bản thân mình chịu khó kiên nhẫn mở lời nói chuyện giải thích rõ ràng phân tích ngọn ngành với chị, vạch trần phân tích chỉ điểm ra rõ ràng cái lợi cái hại, chị ấy nhất định sau khi tỉnh ngộ sẽ tự nhiên xoay hướng đứng về phía bảo vệ lợi ích của mình. Bất quá anh vẫn thầm nôn nóng nhủ thầm: Tuy nhiên, chị gái vẫn là nên nhấc gót lên đường về nhà càng nhanh một chút càng tốt…
Trong thâm tâm Cao Nghị cũng ý thức được sự áy náy khôn nguôi rằng, cho rằng trong những ngày qua do cái thói đỏng đảnh của chị gái đã làm cho bà xã Mạn Nhu bị đè nén, uất ức sống không được thoải mái yên ổn. Tuy rằng tình thân máu mủ anh cũng rất muốn để níu kéo giữ chị nán lại chơi thêm dăm ba ít ngày nhưng ngẫm lại cái việc này cũng không quá quan trọng vội vã. Cái trọng điểm cấp thiết trước mắt lúc này là anh phải dốc hết sức bù đắp, dành nhiều thời gian không gian riêng tư để bồi đắp dỗ ngọt cô vợ nhỏ đã bị tổn thương trước đã.
Chờ ngày mai lên doanh trại khi lãnh đạo cấp trên phê duyệt xong cái đơn xin nghỉ phép, anh chắc chắn sẽ rồng rắn lại mang cô thu xếp đồ đạc về quê nhà, lúc đó hai người phụ nữ sẽ có không gian thời gian cùng chị gái ở chung hàn gắn tình cảm thật tốt.
Suy nghĩ chu toàn tốt mọi bề, mọi thứ tính toán đâu vào đấy xong anh mới mỉm cười gật đầu lên tiếng dặn dò: “Vậy lát nữa chị đi đứng trên đường cẩn thận nha. À đúng rồi, nếu chị có lặn lội về đến nhà ba mẹ để rước đón hai đứa nhỏ thì nhớ mượn lời nói với ba mẹ một tiếng tốt đẹp giùm em. Cứ bảo các cụ yên tâm, đợi chừng nào em được duyệt lấy kỳ nghỉ phép, em chắc chắn sẽ dẫn mang Mạn Nhu cùng nhau tay trong tay về quê thăm hầu hạ hỏi han bọn họ, nhân tiện hào phóng mời cả đại gia đình ra nhà hàng ăn một bữa cơm tươm tất.”. Cao Tình gật gù cái đầu, đối với sự vạch định an bài chu đáo đó của em trai cũng không có ý kiến phản đối gì thêm.
Sau khi rũ bỏ giải quyết tháo gỡ được mọi cái gút mắc chuyện buồn bực, Cao Nghị mới thả lỏng thân thể một chút. Nhưng ngay sau đó, một tia chớp xẹt qua não bộ, anh lại chợt nhớ đến cơ thể yếu ớt của Mạn Nhu hiện tại đã xác định chắc nịch là đang có bầu mang thai cốt nhục của anh.
Chết tiệt thay, cái đồ lính tráng quanh năm súng đạn như anh đối với cái việc kiến thức chăm sóc hầu hạ cho bà bầu lại là ngu ngơ, dốt đặc cán mai, rất cần thiết phải tìm kiếm một người từng trải để vặn hỏi dò hỏi moi móc kinh nghiệm một chút.
Rất tiện lợi, đứng sờ sờ ngay trước mặt anh lại đang là một bà mẹ bỉm sữa chị gái đã từng qua hai lần mang nặng đẻ đau sinh tận hai đứa nhỏ,
Cao Nghị mừng như vớ được vàng liền dứt khoát không ngần ngại hạ mình hỏi han: “Chị à, tiện đây em kể chị nghe, ban nãy em có lỡ mồm giải thích nói lúc trước cơ thể Mạn Nhu lười biếng không khỏe, kỳ thật cái nguyên nhân sâu xa không phải do cô ấy lười, mà là do cô ấy đang có bầu mang thai cháu cho chị đó. Căn cứ theo ngày rụng dâu thì em nhẩm tính hiện tại chắc cái thai cũng được hơn một tháng rồi. Vụ này chị rành, chị cho em hỏi vậy những ngày tháng sinh hoạt ngày thường em có cần phải kiêng cữ chú ý cái vấn đề nhạy cảm điều gì không? Chị là người đi trước có bề dày dặn chút kinh nghiệm xương máu mà, chị mau chỉ điểm dạy em vài chiêu đi.”.
Lời vừa thốt ra như một trái bom nguyên tử nổ tung, Cao Tình đứng chết trân kinh ngạc đến mức trừng lớn căng tròn hai con mắt, mồm há hốc ra la làng: “Cái gì?! Mạn Nhu đang mang thai á?! Trời đất quỷ thần ơi, cái chuyện động trời như vậy sao cái thằng ôn con nhà em không chịu mở cái miệng thối ra nói sớm cho chị biết hả?”. Cao Nghị bị mắng thì uất ức nhíu mày, nhìn cái sắc mặt biến đổi như tắc kè hoa đang như tràn ngập sự hối hận tột độ của Cao Tình, anh gãi đầu buồn bực nói: “Thì lúc trước em đi công tác làm nhiệm vụ biền biệt không có nhà, em làm sao có thể có căn cứ để dám chắc là Mạn Nhu có bầu mang thai được. Tận tối hôm qua lúc chuẩn bị lôi kéo cô ấy đi ngủ thì em mới lục lọi kiểm tra tủ đồ riêng tư mới khẳng định nắm chắc chắn một trăm phần trăm, thì làm sao mà em biết đường nói liền cho chị biết ngay được cơ chứ.”.
Cao Tình tức tối liếc mắt trừng thẳng xéo Cao Nghị một cái cháy xém mặt, mụ vỗ đùi bôm bốp: “Thằng ngu ngốc này! Chị mà biết cái tin Mạn Nhu đang mang trong bụng giọt máu của Cao gia thì làm sao mà chị ăn gan hùm dám lôi cô ấy ra mắng chửi trách móc, kiếm chuyện tìm cô ấy gây phiền toán chứ. Chị hận không thể đội cô ấy lên đầu, ôm sủng cô ấy ở trong lòng bàn tay cưng chiều còn không kịp nữa là!”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận