Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đầu Tào Tiểu Hà xoay chuyển hàng vạn suy nghĩ rối rắm: Là do hiệu ứng bươm bướm khi cô ta trọng sinh đã làm thay đổi mọi trật tự sự việc, hay là cái thai oan nghiệt này vốn dĩ ngay từ đầu đã định sẵn là không thể nào giữ được? Trong đôi mắt đong đầy nước mắt giả tạo của Tào Tiểu Hà vụt hiện lên một tia u tối thâm độc, ả ta nhanh chóng nhào tới nắm chặt lấy tay Cao Tình, buông lời khẩn thiết cầu xin: “Chị Tình, em thật sự vô cùng hối hận rồi. Sau cái đêm dại dột đào hôn đó, em mới bừng tỉnh ý thức được bản thân thật sự khắc cốt ghi tâm thích anh Nghị, em muốn cùng anh Nghị đầu ấp tay gối ở bên nhau. Rõ ràng anh ấy cũng từng muốn cưới em làm vợ, đối với em đã từng có cảm tình sâu đậm. Tụi em vốn dĩ chính là một đôi lưỡng tình tương duyệt, tâm đầu ý hợp mà chị!”.
Ả ta càng nói càng nức nở thê lương, đôi mắt ướt đẫm khẩn cầu: “Em dám lấy mạng sống ra bảo đảm, về sau nếu được vào cửa, em sẽ một lòng chăm sóc nâng khăn sửa túi cho anh Nghị thật tốt, hầu hạ anh ấy tận tình trên giường, tuyệt đối sẽ không giống cái thứ tiểu thư Mạn Nhu kia, hơi tí là lại nhăn mặt tức giận với anh ấy. Chị Tình, em xin chị, chị là người chị gái ruột thịt duy nhất của anh Nghị, chị ra tay đánh tiếng thành toàn cho tụi em, đẩy con ả đó đi không phải là một sự sắp xếp rất tốt, rất hoàn mỹ sao?”.
Cao Tình nghe xong những lời lẽ mặt dày vô sỉ ấy, cơn giận dữ lôi đình lập tức bốc thẳng lên não, mụ hất mạnh tay ả ra, chỉ thẳng vào mặt mắng té tát: “Tào Tiểu Hà! Cô là cái loại đàn bà lăng loàn đĩ thõa, cô rốt cuộc có biết viết hai chữ xấu hổ hay không hả? Em trai tôi đường đường chính chính đã kết hôn với Mạn Nhu, lại còn sắp sửa có con ẵm bồng. Vậy mà cô cũng dám trơ trẽn mở miệng ra nghĩ đến cái chuyện đê hèn về sau. Cô là đang muốn thò cái chân dơ bẩn của mình vào, chen chân phá hoại hôn nhân của họ để làm một đứa kẻ thứ ba, một con giáp thứ mười ba ti tiện, đốn mạt sao?”.
Mụ thở hổn hển, lồng ngực phập phồng: “Tôi đúng là bị mù mắt, bị ma xui quỷ khiến mới đem cái loại rắn độc như cô đến gặp Cao Nghị! Tôi nói thẳng toẹt ra cho cô biết, em trai tôi đã sớm căm hận, kinh tởm cô đến thấu tận xương tủy rồi, đối với cô căn bản không bao giờ có lấy một chút tình ý mảy may nào hết. Người mà nó yêu thương trân trọng cưng nựng trong tim hiện tại chỉ có một mình Mạn Nhu, dù trên người cô ấy có tồn tại vô vàn khuyết điểm đi chăng nữa thì vẫn còn sạch sẽ, cao quý gấp vạn lần cái kẻ đáng ghê tởm, lăng loàn như cô!”. Mụ vung tay ra hiệu đuổi người: “Cô mau chóng xách vali cút ngay khỏi nhà em trai tôi cho khuất mắt, về sau đừng bao giờ có ý định lảng vảng xuất hiện trước mặt nó nữa, bằng không tôi thề sẽ lấy danh nghĩa là người nhà của quân nhân, đích thân ra đồn công an tố cáo cô cái tội cố ý phá hoại hôn nhân của sĩ quan, đem cô tống thẳng vào ngục giam bóc lịch. Cô nghe đã rõ chưa hả!”.
Sắc mặt Tào Tiểu Hà nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu, đôi chân run rẩy thiếu chút nữa là đã quỳ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo để dập đầu khẩn cầu Cao Tình nhón tay làm phước thành toàn cho cái dục vọng dâm đãng của cô ta cùng Cao Nghị. Nhưng khi ả ta vừa giương đôi mắt đỏ ngầu lên, liền sững sờ thấy Mạn Nhu đang vận một chiếc váy lụa đứng lặng yên ngay ngoài cửa phòng, cũng không biết là đã đứng hóng ở đó từ bao lâu, và đã thu hết vào tai nghe được những lời đê tiện gì. Khuôn mặt Tào Tiểu Hà bỗng chốc nóng rát như bị ai tát cho một bạt tai nảy đom đóm mắt. Những lời chửi mắng của Cao Tình quá mức sắc bén, mang nặng tính sát thương, cô ta cũng chẳng còn mặt dày nào mà tiếp tục đứng đó khóc lóc ỉ ôi cầu xin được nữa, đành lầm lũi vội vàng thu thập qua loa vài bộ quần áo nhét vào vali, sau đó ôm mặt khóc lóc thảm thiết chạy thẳng một mạch ra ngoài.
Lúc Tào Tiểu Hà chạy vội ngang qua, ả cố tình va mạnh bả vai vào người Mạn Nhu, khiến thân thể yếu ớt của cô lảo đảo xém chút nữa là đã ngã nhào xuống sàn. May thay Cao Tình đã tinh ý lao ra kịp thời đưa hai tay đỡ chặt lấy cô, vẻ mặt vô cùng quan tâm ôn nhu, hoảng hốt hỏi han: “Trời đất, em có sao không? Cái con tiện nhân ti tiện kia va vào có làm em đau ở đâu không?”. Mạn Nhu lúc này đầu óc vẫn còn ong ong, chỉ cảm thấy cái hiện thực diễn ra trước mắt quả thật quá mức huyền ảo và khó tin rồi. Cô chẳng qua chỉ là nằm ngủ vùi một giấc mệt nhọc, sau một đêm tỉnh dậy, thái độ của bà chị chồng Cao Tình liền biến hóa nghiêng trời lệch đất, từ ác quỷ bỗng chốc hóa thành Phật bà quan âm.
Sắc mặt cô vẫn còn cứng đờ, ngập ngừng nói: “Không… em không có việc gì đâu ạ.”. Nói xong, cô khẽ nhếch môi, e dè bổ sung thêm một câu: “Cảm ơn chị.”. Cao Tình thấy Mạn Nhu rụt rè hạ thấp tầm mắt, cái dáng vẻ e sợ làm như không dám nhìn thẳng vào mắt mình, mụ cũng tự hiểu được lúc trước bản thân mình đã hồ đồ làm ra quá nhiều chuyện bắt nạt quá đáng, liền ân cần nắm lấy tay cô, chân thành nói: “Lúc trước là do chị ngu muội, bị con tiện nhân tâm cơ kia che mắt nên mới làm ra dăm ba cái việc hồ đồ, nói năng khó nghe như vậy. Chị ngàn lần mong em đừng mang những lời cay nghiệt chị nói lúc đó để ghim trong lòng nhé.”. Mụ vỗ nhẹ mu bàn tay Mạn Nhu: “Chị thu dọn một lát rồi phải ra ga tàu về nhà liền, về sau khi nào rảnh rỗi hoặc có dịp lễ tết, chúng ta người một nhà lại gặp nhau.”.
Quả thật là những tháng ngày qua, sự cay nghiệt của Cao Tình đã để lại trong tâm trí Mạn Nhu một bóng ma tâm lý không hề nhỏ, giờ phút này nghe Cao Tình hạ giọng khách khí, nhún nhường như vậy, cô vội vàng xua tay nói: “Chị yên tâm, em không để trong lòng đâu ạ. Chị là chị ruột của Cao Nghị thì tự nhiên cũng là chị gái của em, chị có muốn nán lại ở đây chơi bao lâu cũng không có vấn đề gì phiền hà hết.”. Cao Tình tươi cười hiền từ đáp lời: “Không cần đâu em, nhìn thấy hai vợ chồng em vợ chồng son ân ái, sống tốt với nhau là lòng chị đã an tâm nhẹ nhõm lắm rồi. Chị cũng đã đi xa nhà mấy ngày, ở quê còn có ba mẹ già và hai đứa nhỏ ngày đêm mong ngóng. Em đang mang thai yếu ớt, không cần phải tiếp tục đứng đây tiễn chị đâu, mau vào giường nằm nghỉ ngơi thêm đi cho khỏe.”.
Dứt lời, mụ liền cẩn thận dìu đỡ, đẩy nhẹ Mạn Nhu đi về phía phòng ngủ, săn sóc dìu cô ngồi ngay ngắn trên giường rồi mới an tâm quay lại phòng phụ tiếp tục thu dọn nốt hành lý. Đồ đạc của Cao Tình vốn mang theo cũng không có nhiều nhặn gì, rất nhanh mụ đã nhét hết vào túi xách thu thập xong xuôi. Thời điểm mụ một tay xách túi bước ra lại thấy Mạn Nhu vịn cửa đứng đó, vẻ mặt ngập ngừng như muốn nói lại thôi của cô em dâu kiều diễm khiến Cao Tình nhịn không được mà muốn bật cười sảng khoái. Mụ thầm trách móc trong bụng: Lúc trước chính mình bị thứ thành kiến mù quáng làm mờ mắt nên mới không tinh ý phát hiện ra cô em dâu này so với cái vỏ bọc lạnh lùng lúc mới gặp hoàn toàn khác xa nhau một trời một vực. Trong đôi mắt to tròn long lanh đó làm gì có lấy một tia sự kiêu ngạo hống hách nào, rõ ràng là hệt như một con tiểu bạch thỏ dịu dàng, ngoan ngoãn, mềm mỏng lại hiểu chuyện vô cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận