Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời điểm Mạn Nhu yếu ớt từ trong cơn hôn mê sâu do thuốc mê từ từ tỉnh táo lại, cả thân thể cô đau nhức rã rời, đầu óc mụ mẫm. Rất nhanh, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi cô hoảng hốt ý thức được bản thân mình đã bị bắt cóc. Cô đang bị trói gô ngồi bẹp trên sàn của một toa xe lửa xóc nảy, và hoàn toàn mù tịt không biết cái thứ phương tiện này đang lăn bánh đi đến cái nơi địa ngục nào. Bên tai cô lúc này chỉ bủa vây toàn là tiếng tạp âm ồn ào “Loảng xoảng loảng xoảng” đinh tai nhức óc của động cơ xe lửa cũ rích đang xé gió lao đi, thân thể cô cũng theo quán tính của toa tàu mà không ngừng lắc lư, va đập chao đảo. Cả người cô choáng váng quay cuồng, dạ dày co thắt, phải mất một lúc lâu định thần lại cô mới có thể lờ mờ móc nối, nhớ lại được cái chuỗi sự việc xui xẻo đã xảy ra ngay trước khi bị đánh thuốc hôn mê.
Hôm đó, sau khi cô uể oải rời giường ăn xong bữa cơm trưa thanh đạm, nhìn ra ngoài cửa sổ cảm thấy thời tiết hôm nay hửng nắng ấm áp không tồi nên mới muốn bước ra ngoài tản bộ đi dạo một chút cho gân cốt thư giãn. Cô vốn dĩ nhát gan nên hoàn toàn không có can đảm đi đến nơi nào quá xa xôi, chỉ tính toán chậm rãi đi bộ tới cái siêu thị gần nhà nhất để mua một ít trái cây tươi về nhà ăn vặt. Lại không thể ngờ tới, thiên bất dung gian, chỉ là đi dạo một đoạn đường ngắn tẹo như vậy mà cái sự trừng phạt của Thiên Đạo vẫn nhẫn tâm giáng xuống, để xảy ra việc ngoài ý muốn kinh hoàng. Mạn Nhu vừa bước chân ra cửa, thấy trên đường cái có lác đác không ít bóng người qua lại nên cũng an tâm phần nào, đành lấy tay đỡ vác cái bụng đã hơi nhô to mà lạch bạch đi từng bước thật cẩn thận. Không may mắn rủi ro ập đến, cô lại xui xẻo gặp phải một đám mấy đứa trẻ trâu đang đuổi bắt đùa giỡn điên cuồng trên đường. Mạn Nhu không tránh kịp, bị một đứa đâm sầm va chạm mạnh vào người làm cô mất thăng bằng ngã nhào phịch xuống đất. Cú ngã làm bụng dưới của cô truyền đến một cơn đau nhức muốn đòi mạng, cả thân mình tái nhợt toát đầy mồ hôi lạnh toát. Mấy đứa nhỏ gây họa thấy người lớn ngã thì sợ hãi đến mức khóc thét thành tiếng vang vọng. Đúng lúc này, có vài gã người đàn ông lạ mặt khuôn mặt bặm trợn bất ngờ từ đâu xông lại gần, giả vờ nhiệt tình nói muốn đưa Mạn Nhu lên xe chở thẳng đến bệnh viện cấp cứu. Mạn Nhu ôm bụng, bằng linh cảm bất an đã cắn răng kiên quyết cự tuyệt, cô ráng thều thào kêu họ chỉ cần dìu đưa cô trở về cổng khu quân đội là được, chồng cô đang tham gia quân ngũ ở đó, bên trong có bệnh viện quân y rất an toàn. Nhưng những cái gã đàn ông đó lại có hành tung vô cùng kỳ lạ, chúng liếc mắt ra hiệu cho nhau, rồi một hai dùng vũ lực xốc nách ép uổng ôm xốc cô lên một chiếc xe ô tô đen đậu sẵn. Ở cái niên đại nghèo khó này, người dân bình thường có xe ô tô riêng là ít đến đáng thương, đếm trên đầu ngón tay. Cô chuyển đến ở đây cả một đoạn thời gian dài cũng chỉ từng tò mò gặp qua người lái xe jeep chuyên dụng ở bộ đội mà thôi, người dân bình thường tuyệt đối không có xe. Mà những kẻ này lại lái xe ô tô, lại còn ngang ngược dùng bạo lực đem cô nhét đẩy tuột xuống băng ghế sau xe, bên trong buồng xe tối tăm đã có sẵn một gã đàn ông tương đối trẻ tuổi ngồi chờ. Mạn Nhu hoảng hốt cảm thấy có biến không ổn liền vùng vẫy giãy giụa muốn tông cửa lao xuống, lại bị gã đàn ông ngồi phía sau tàn nhẫn dùng một chiếc khăn tẩm thuốc vươn tay bưng kín lấy miệng và mũi. Một mùi hương hóa chất gay mũi xộc thẳng lên não, cô vùng vẫy yếu ớt vài cái rồi dần mờ mịt mất đi toàn bộ ý thức.
Mạn Nhu nghĩ xâu chuỗi kỹ lại nguyên nhân hậu quả của chuỗi sự việc, cộng thêm cái hiện thực tàn khốc là hiện tại cô đang bị trói chặt gô chân tay lăn lóc trên sàn xe lửa, cả người trúng thuốc mềm nhũn như bông không còn một giọt sức lực, thì mọi chuyện đã quá rành rành: Xem ra cô thật sự là đã rơi vào hang cọp, bị bắt cóc rồi. Cô nhếch môi cười khổ một tiếng chua xót, thầm nghĩ trong đầu: Từ cái ngày lơ ngơ xuyên qua cái thế giới này, thân làm một người vợ ngoan hiền, cô chưa từng đụng chạm hay đắc tội gây thù chuốc oán với bất cứ ai, kẻ duy nhất ôm hận muốn bắt cóc hãm hại cô chỉ có thể là con ả ác nữ – nữ chủ Tào Tiểu Hà. Cô vốn dĩ đã vô cùng cẩn thận dè dặt từng bước đi, lại không thể ngờ rằng cái lá gan của đối phương lại phình to đến mức lớn như vậy, ngang nhiên ngay giữa ban ngày ban mặt, chốn đông người mà dám vung tiền mướn giang hồ tới bắt cóc cướp người.
Từ chút ánh sáng le lói lọt qua khe cửa sổ toa tàu, cô có thể dễ dàng đoán được hiện tại thời gian đang là đêm tối mịt mù. Cô đã bị bắt cóc và hôn mê ít nhất cũng đã kéo dài hơn mấy tiếng đồng hồ rồi, Cao Nghị lúc này chắc hẳn đi huấn luyện về nhà không tìm thấy bóng dáng cô thì anh hẳn là đang sắp phát điên cuồng lên rồi. Mạn Nhu rùng mình ôm bụng, cô căn bản không dám tự tin bảo đảm rằng bản thân mình nhất định sẽ sống sót vượt qua không có việc gì. Dù sao thì ở cái thế giới này, vẫn luôn có một cái luật lệ Thiên Đạo vô hình treo lơ lửng trên đầu, luôn tàn nhẫn muốn dìm cái người ngoài cuộc xuyên qua phá bĩnh như cô sớm ngày chết đi cho rảnh nợ. Nhưng cô căm phẫn nghĩ, dù cho số phận cô có bị bắt cóc thì cô cũng tuyệt đối không cam tâm tình nguyện bị chà đạp mà chết đi một cách dễ dàng, nhục nhã như vậy.
Mạn Nhu run rẩy ôm bụng bảo vệ con, vô cùng sợ hãi những cái thủ đoạn đê tiện của nữ chủ, cô hoảng loạn khóc gọi ở trong não, rụt rè dò hỏi hệ thống AI: “Hệ thống… Hệ thống ơi, ngươi mau nói cho ta biết có cái biện pháp nào để ta tự cứu thoát khỏi cái kiếp nạn này không?”. Âm thanh hệ thống vang lên vẫn lạnh như băng, tàn nhẫn mà phân tích tình hình: 【 Báo cáo ký chủ: Không có biện pháp nào tự cứu vãn. Những kẻ bắt cóc ký chủ đều là giang hồ rất chuyên nghiệp, số lượng của băng đảng này cũng rất đông đảo, toàn bộ đều là những gã thanh niên trai tráng hung hãn. Dựa theo cái trạng thái thể lực yếu ớt, mang thai hiện tại của ký chủ, tuyệt đối sẽ không có cửa nào đánh lại phản kháng được bọn họ, dù có cơ hội cởi trói chạy trốn thì cũng không thể nào chạy thoát. Biện pháp duy nhất và tốt nhất hiện tại chính là ký chủ hãy cố gắng giữ bình tĩnh, bảo toàn thể lực, kiên nhẫn chờ nam chủ Cao Nghị biết được manh mối sẽ đem quân đi tìm được ký chủ. 】.
Mạn Nhu nghe xong cái phân tích vô dụng đó thì vừa tức vừa giận, cắn môi rướm máu mắng: “…Chờ anh ấy mò tìm tới được thì chắc thi thể ta cũng đã lạnh ngắt, bị vứt xó nào rồi. Lúc trước chỉ có một mình ta nai lưng ra nỗ lực nằm dưới thân đàn ông để công lược nam chủ kiếm điểm. Nếu ngươi luôn mồm nói vận mệnh của hai chúng ta gắn liền với nhau, thì lúc nước sôi lửa bỏng này ít nhất ngươi cũng phải chịu bỏ chút năng lực sức lực ra hỗ trợ cứu ta một chút chứ, đồ vô dụng!”. Hệ thống nghe chửi thì trầm mặc hồi lâu như đang tính toán, rồi mới rành rọt nói: 【 Báo cáo: Năng lượng dự trữ của hệ thống hiện tại có hạn, dựa theo khế ước giao kèo với Thiên Đạo thì hệ thống cũng chỉ có thể gian lận, lén để lại cho nam chủ một manh mối duy nhất mà thôi. Nếu anh ta đủ thông minh nhạy bén và kịp thời đuổi tới theo dấu vết, thì có thể lật ngược ván cờ cứu được ký chủ. 】.
Mạn Nhu ngẩn ngơ, trong đầu tuyệt vọng suy nghĩ: Lạy trời lạy phật, một manh mối nhỏ nhoi duy nhất như vậy cũng hy vọng là đủ dùng. Dù sao thì Cao Nghị bản chất cũng là một gã quân nhân trinh sát được đào tạo bài bản, có năng lực tác chiến và phá án cực cường, cái loại chuyện lần mò theo dấu vết bắt cóc cỏn con này hẳn sẽ không làm khó, qua mặt được cái đầu sạn của anh. Hiện tại thân cô thế cô, Mạn Nhu chỉ có thể nhắm mắt gửi trọn toàn bộ tia hy vọng sống sót cuối cùng này nơi nam nhân Cao Nghị… Mạn Nhu bị nhốt lăn lóc trên sàn xe lửa suốt hai ngày trời ròng rã, nếu tính luôn cả khoảng thời gian bị chuốc thuốc hôn mê thì đã trôi qua tròn hai ngày rưỡi sống không bằng chết. Trong khoảng thời gian địa ngục đó, chuyến xe lửa xóc nảy đã kêu phanh xịt ngừng lại dọc đường rất nhiều lần. Mỗi một lần nghe tiếng bánh sắt ma sát xé gió hãm phanh lại là một lần cô lóe lên ôm hy vọng mãnh liệt, cô chờ đợi phép màu rằng Cao Nghị sẽ dũng mãnh xuất hiện đạp cửa xông vào ở trước mặt, vung tay nổ súng xử lý bắn gục toàn bộ cái bọn người bắt cóc đê hèn này. Nhưng hy vọng càng lớn thì sự thật phũ phàng lại đem đến nỗi tuyệt vọng càng sâu sắc, cánh cửa tàu vẫn đóng im ỉm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận