Chương 6

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 6

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đi!” Mọi người đều là lần đầu tới hộp đêm, xuống xe tò mò nhìn, Phó Nhụy lại mang theo dáng vẻ đại tỷ, vẫy tay đi trước.

Phong cách trang điểm của Phó Nhụy đúng kiểu đi hộp đêm, tất nhiên sẽ không có ai ngăn cản.

Diệp Hâm và Phó Dụ cao lớn, người khác cũng chỉ cho bọn họ là sinh viên.

Duy chỉ có Hạ Quý bị chặn đường lại hỏi.

“Soái ca, em gái tôi là thanh thuần như vậy.

” Phó Nhụy nũng nịu nói.

“Mỹ nữ, chơi vui vẻ nha!” Người đàn ông cười ái muội.

“Vào thôi.

” Diệp Hâm ôm Phó Nhụy, quay đầu trừng mắt nhìn người kia.

Đi vào hộp đêm, Diệp Hâm đi sát bên cạnh Phó Nhụy, chỉ sợ người đàn ông nào cướp cô đi.

Bây giờ cậu có chút hối hận, lẽ ra cậu không nên đồng ý.

“Làm tớ sợ muốn chết.

” Hạ Quý khẽ nói với Phó Nhụy.

“Hừ, ai bảo cậu không nghe! Vừa rồi đáng ra không nên đi ăn cơm, nên đi chọn quần áo cho cậu thì tốt hơn.

” Phó Nhụy ảo não nói.

Hạ Quý theo sát Phó Nhụy, không phát hiện Phó Dụ vẫn luôn ở sau bảo vệ cô.

Ba người chọn vị trí trong góc, bây giờ là chín giờ tối, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu.

Hộp đêm ngày càng đông người, DJ khuấy động không khí càng nào nhiệt.

Phó Nhụy uống hai ly cocktail, đòi ra ngoài nhảy, Diệp Hâm chỉ có thể đi theo.

Hạ Quý và Phó Dụ cũng không uống rượu, hai người cứng ngắc ngồi đó.

Bọn họ không chủ động nhưng hộp đêm cũng có nhiều người chủ động.

“Mỹ nữ, anh có vinh hạnh uống một ly với em không?” Không lâu sau, một người đàn ông dáng vẻ lưu manh nâng một ly cocktail lại gần Hạ Quý.

Lần đầu tiên có người đàn ông chủ động đến gần Hạ Quý, còn là trong hộp đêm này.

“Không cần, tôi có rượu rồi, cảm ơn!”

Hạ Quý nâng ly cocktail mình chưa từng động vào, người kia thấy thế trực tiếp ngồi bên người cô, chạm chén, “Cheers!”

Hạ Quý khó xử, cô không muốn uống rượu, tuy rằng tới hộp đêm nhưng cũng không muốn uống.

Phó Dụ đứng dậy ngồi sát lại bên người Hạ Quý, ôm cô vào trong ngực, lạnh như băng nói với người kia, “Anh có thể đi rồi!”

Người đàn ông huýt sáo một tiếng, “Vừa rồi khoảng cách cách người xa như vậy, đừng nói là người yêu, tôi không tin! Mỹ nữ, rượu này nồng độ thấp, uống một ly không có việc gì.

Hạ Quý nhíu mày, “Tôi không uống rượu.

Phó Dụ nắm chặt tay Hạ Quý, cầm lấy ly cocktail trong tay cô, một hơi cạn sạch, “Bây giờ có thể đi được rồi chứ?”

Phó Dụ nhìn chằm người người đàn ông kia, ánh mắt không tốt, vốn dĩ người kia thấy Hạ Quý ngồi một mình trong góc, một thân thanh thuần mới lại gần, không nghĩ tới lại khiến anh ta mất hứng như vậy.

Nếu anh ta cứ vậy rời đi, chẳng phải là rất mất mặt sao?

“Nếu cậu uống hết mười ly rượu này, tôi sẽ đi!” Người đàn ông gọi mười ly rượu, xếp thành hàng trên bàn, sau đó nói với Phó Dụ.

“Được.

” Phó Dụ không hề nghĩ ngợi, đưa tay ra cầm một ly lên.

“Đừng!” Hạ Quý ngăn cản cậu, “Cậu chưa từng uống rượu bao giờ!”

“Đừng lo lắng, có tớ ở đây!” Phó Dụ trấn an Hạ Quý, uống từng ly từng ly rượu.

Hạ Quý thế nào cũng không khuyên được cậu, vừa sốt ruột vừa lo lắng.

Phó Dụ uống liên tiếp không ngừng, mãi cho tới khi uống hết mới thôi.

Sắc mặt cậu đỏ lên, nhìn chằm chằm người đàn ông kia, “Bây giờ có thể đi được chưa?”

Người đàn ông không nghĩ tới thoạt nhìn dáng vẻ Phó Dụ trông giống một sinh viên, tửu lượng lại tốt đến vậy.

Anh ta tới nơi này để tìm thú vui, không cần làm loạn mọi chuyện tới mức không thoải mái.

Thấy Phó Dụ uống hết rượu, người đàn ông cũng rời đi, dù sao rượu này cũng là tính trên đầu bọn họ!

“Cậu không sao chứ?” Hạ Quý ôm lấy cánh tay Phó Dụ, cả người cậu lung lay, cuối cùng nằm hẳn lên sofa.

“Tớ không sao.

” Phó Dụ xoa thái dương, uống đến mức đầu phát nóng, đau vô cùng.

Phó Nhụy đi ra ngoài nhảy, Diệp Hâm theo sát cô, hai người dần đi vào trong đám người đang nhảy nhót.

Bình luận (0)

Để lại bình luận