Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phó Nhụy rất đói bụng, cho nên đi lên trên bảo Phó Dụ xuống ăn cơm.

Người làm bảo cô rằng cả một buổi sáng Phó Dụ cũng chưa xuống lầu, cô muốn nhìn xem Phó Dụ trong phòng làm cái gì.

Phó Dụ đẩy cửa đi vào, phát hiện em trai mặt than của mình đỏ mặt ngồi cuối giường, trên mặt đều là ảo não.

“Sao vậy?” Phó Nhụy nhìn là biết mọi chuyện không đơn giản.

Nghĩ tới tối qua cô và Diệp Hâm đi trước, không biết Phó Dụ và Hạ Quý ở đó đã xảy ra chuyện gì.

Phó Nhụy lại bên người cậu, bát quái hỏi, “Tối qua hai người chơi thế nào? Dáng vẻ này của em, không phải bị nữ nhân ở đó…”

“Câm miệng!” Phó Dụ liếc cô một cái.

“Tình huống thế nào, phải rồi, Hạ Hạ đâu? Tối qua em có đưa cậu ấy về không?”

Cái tên mặt than Phó Dụ này, Phó Nhụy tự biết mình không thể cạy miệng cậu moi được thông tin gì, lập tức hỏi tới bạn thân mình.

Phó Dụ lạnh như băng, tất nhiên sẽ không kết giao bạn bè, muốn tiếp cận cậu cũng rất khó.

Nhưng Hạ Quý thì không giống vậy, tuy rằng Phó Nhụy lôi kéo cô đi hộp đêm chơi, nhưng cũng đã suy xét tới tất cả, Hạ Quý nhất định sẽ không bị người ta bắt nạt mới rủ cô đi.

Phó Nhụy vừa hỏi, Phó Dụ lập tức nhớ tới chuyện hôm qua, khuôn mặt càng thêm đỏ.

Nhưng rất nhanh, Phó Dụ cau mày, hôm qua muộn như vậy, Hạ Quý về nhà một mình?

“Chuyện của em là sao? Đừng nói với chị, em để cậu ấy một mình, ôm người khác đi thuê phòng đấy chứ?” Phó Nhụy nhảy dựng lên, bắt lấy cánh tay Phó Dụ truy hỏi.

“Không có!” Sao cậu có thể để cô một mình chứ? Càng không thể đi thuê phòng cùng người phụ nữ khác, muốn đi cũng là đi cùng Hạ Quý!

“Vậy đây là phản ứng gì?” Phó Nhụy hồ đồ, tối qua đã xảy ra chuyện gì?

“Em gọi cho cậu ấy.

” Phó Dụ lập tức gọi cho Hạ Quý, để phòng ngừa Phó Nhụy nói bậy bên cạnh, cậu cầm điện thoại đi ra ban công.

Phó Nhụy đuổi theo, Phó Dụ lập tức đóng kín cửa ban công.

Cửa kính chỉ có thể khóa lại từ bên trong, cho nên một tay Phó Dụ cầm điện thoại, một tay lại dùng sức nắm chặt then cửa.

Phó Nhụy không có sức lực mở được cửa ra, tức giận khóa cửa bên trong lại.

“Có bản lĩnh thì đừng có vào nữa!” Phó Nhụy nói mấy lời này rồi đi.

Phó Nhụy vừa đi, điện thoại đã được kết nối, “Alo?”

Hạ Quý thấp thỏm nghe máy, cậu muốn hỏi chuyện tối qua sao? Cô nên nói thế nào chứ?

“Cậu không sao chứ? Xin lỗi, tối qua đã để cậu về một mình.

Sau khi đầu bên kia bắt máy, Phó Dụ âm thầm thở ra, cậu lo lắng tối qua Hạ Quý về muộn như vậy, nếu trên đường xảy ra chuyện gì, cả đời này cậu cũng không thể tha thứ cho mình mất!

“Tớ không có việc gì, bắt xe về nhà cũng tốt!” Có vẻ cậu không nhớ rõ chuyện tối qua, như vậy thật tốt!

Hạ Quý cảm thấy chuyện tối qua xấu hổ, Phó Dụ sao lại không chứ?

Xác định Hạ Quý an toàn, Phó Dụ lại nhớ tới chuyện hôm qua, nhất thời không biết nói cái gì.

Hai người trầm mặc, không khí trở nên quái dị.

“Tối qua cậu uống nhiều rượu, không sao chứ?” Hạ Quý xấu hổ tìm đề tài.

“Vẫn tốt.

” Chỉ có đau đầu một chút.

“Vậy cậu nghỉ ngơi đi.

” Nếu không có chuyện gì để nói không bằng tắt máy.

“Ừm.

“Tạm biệt.

” Hạ Quý tắt điện thoại.

Ban ngày bố mẹ đều đã đi làm, trong nhà chỉ có một mình Hạ Quý, sau khi tắt máy, cô ngã lên giường, trợn mắt nhìn trần nhà, bỗng nhiên nhớ tới hình ảnh tối qua mình nhìn thấy.

Không nghĩ tới nơi đó của Phó Dụ vừa to vừa dài như vậy.

Thời điểm cô ôm cậu, cảm nhận được cơ bụng rắn chắc của cậu, sau khi c** q**n còn thấy rõ đường cong bắp đùi nữa.

Đây là lần đầu Hạ Quý nhìn thấy nam nhân tr*n tr**ng, tuy chỉ là nửa thân trần nhưng cũng khắc sâu vào tâm trí cô.

Tối qua phải mất rất lâu cô mới có thể ngủ được, mà sau khi ngủ còn mơ thấy mộng xuân, mơ thấy Phó Dụ đè mình dưới thân ôm ôm ấp ấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận