Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tên mập chết tiệt không phải học trường chúng ta, là trường trọng điểm trong Đông thành bên kia.

” Một tên nắm huy hiệu trường trên đồng phục Phó Dụ nói.

Phó Dụ nhíu mày liếc họ một cái, trường tam trung khu Nam thành.

Thì ra cậu đã đi tới Nam thành, khó trách không biết đường nơi này.

“Đông thành càng tốt, toàn là bọn có tiền!” Một nam sinh dáng vẻ lưu manh vỗ vai Phó Dụ, “Tên mập chết tiệt, có bao nhiêu tiền thì đưa hết cho anh đây mau!”

“Phải đó! Trên người mày hẳn là không ít tiền? Tất cả đều lấy ra nhanh!”

Ba tên nam sinh vây quanh Phó Dụ, còn muốn tự tay động thủ lục soát người cậu.

Phó Dụ không thích người khác chạm vào mình, cậu cau mày lùi về sau hai bước, kéo dài khoảng cách với bọn họ.

“Tên mập chết tiệt còn dám trốn? Thiếu đòn đúng không?”

Ba tên nam sinh thấy thế, nắm tay đưa lên muốn dùng bạo lực ép Phó Dụ giao tiền ra.

“Tránh ra!” Giọng nói Phó Dụ trầm thấp.

Ba tên hư hỏng kia không kiên nhẫn, định dứt khoát động thủ.

“Thầy ơi, ở đây có người làm chuyện xấu!”

Lúc này đầu ngõ có người hô to, là giọng nói thanh lệ của thiếu nữ.

“Không xong, buổi sáng mới bị gọi bố mẹ, tao mới bị bố đánh một trận, bây giờ không thể bị đánh nữa!” Một tên luống cuống chạy trước.

“Đi mau đi mau, bị thầy giáo bắt được là không xong!” Hai tên nam sinh còn lại cũng chạy nhanh.

Tuy rằng tam trung Nam thành và nhất trung Đông thành có thành tích khác xa nhau nhưng quản lý học sinh rất tốt, nhất là học sinh hư.

Nhờ có thầy cô trấn áp mà nhiều tên cũng biết sợ.

Bởi vì bọn họ sẽ không chỉ bị bố mẹ đánh, mà là bị gia trưởng và thầy giáo phối hợp đánh, thật là đáng sợ!

Phó Dụ đứng tại chỗ, vẫn luôn nhìn đầu ngõ, thẳng đến lúc ba tên kia chạy xa, một thân ảnh mảnh khảnh mới đi vào.

“Cậu còn ngây ngốc ở đây làm gì? Chạy mau! Nói không chừng chút nữa bọn họ sẽ quay trở lại!”

Nữ sinh kia đi vào thúc giục Phó Dụ, thấy cậu không phản ứng, cho rằng cậu bị doạ sợ, dứt khoát kéo tay cậu chạy.

Đó là lần đầu tiên Phó Dụ và Hạ Quý gặp mặt, đến bây giờ cậu vẫn nhớ rõ bàn tay mềm mại của cô nắm chặt bàn tay bụ bẫm của mình chạy nhanh về phía trước.

Hạ Quý lôi kéo tới nơi có nhiều người, nhìn đồng phục của cậu nhíu mày hỏi, “Cậu là học sinh Nhất Trung, chạy tới nơi này làm gì? Tìm người sao?”

“Tớ béo như vậy, có phải rất vô dụng, rất xấu phải không?” Phó Dụ nghĩ tới mấy bạn học ngày thường cười nhạo mình, ma xui quỷ khiến hỏi Hạ Quý.

“Đúng là cậu rất béo, nhưng béo thì có thể giảm mà! Cậu có vô dụng hay không tớ cũng không hiểu rõ nên không thể đánh giá.

Nhưng nếu cậu thực sự cảm thấy mình vô dụng, sao lại không bắt đầu nỗ lực chứ? Cậu vẫn còn nhỏ, vẫn có cơ hội thay đổi mà!” Hạ Quý nghiêm túc trả lời vấn đề này của cậu.

Hạ Quý cũng không biết mình chỉ nói một câu đã có thể thay đổi cả một người.

Cũng không thể nói là thay đổi cả đời Phó Dụ, nhân sinh của cậu cũng chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng ít nhất đã cứu vớt Phó Dụ mập mạp.

Bởi vì chuyện này, bố mẹ Phó rốt cuộc cũng ý thức được mình không chú ý tới hai đứa con, mẹ Phó giảm bớt công việc, càng chăm sóc hai đứa nhỏ nhiều hơn.

Trong lòng Phó Nhuỵ vì chuyện này cũng áy náy, tuy rằng tính tình cô không thay đổi nhưng cũng không bao giờ tổn thương Phó Dụ.

Bọn họ sợ Phó Dụ mất tích lần nữa, đối với thời điểm béo phì của cậu cũng không nhắc lại, cũng không nghĩ cậu giảm béo thành công.

Hạ Quý cuối cùng cũng hiểu vì sao chưa từng nghe Phó Nhuỵ kể chuyện Phó Dụ cho mình, không nghĩ tới Phó Dụ có quá khứ như vậy, trong lòng cũng đau lòng thay cậu.

“Hạ Hạ, nếu khi đó không gặp cậu, tớ cũng không biết mình sẽ biến thành dáng vẻ gì.

” Phó Dụ nói.

“Cậu thông minh như vậy, không gặp được tớ cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận