Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngô… ngô…” Hạ Quý kháng nghị, nắm lấy tay cậu muốn đẩy ngón tay ra.

Phó Dụ lại bắt lấy cổ tay cô, ngón trỏ không tiếp tục truy đuổi trái dâu nữa mà bắt đầu đùa giỡn đầu lưỡi cô.

“A… ưm ưm…” Trong loa truyền tới tiếng nam nữ chính r*n r*, không khí trong phòng phim tăm tối đã trở nên ái muội.

Ngón tay cậu còn theo tiết tấu l*m t*nh của nam nữ chính ra ra vào vào khoang miệng cô, giống như thứ ở trong miệng cô không phải ngón tay mà là côn th*t cậu.

Miệng Hạ Quý nhỏ, khoang miệng cũng không lớn, ngậm quả dâu tây trong miệng chỉ có thể tuỳ ý để cho ngón tay Phó Dụ thích làm gì thì làm.

“Ngô… ô… không… muốn…” Hạ Quý lắc đầu muốn thoát khỏi ngón tay cậu.

Miệng cô không khép lại được, nước miếng lưu lại trên khoé miệng, xấu hổ đến đỏ bừng hai má, vẻ mặt giận dữ xấu hổ trừng mắt nhìn Phó Dụ.

Cô cho rằng biểu tình mình hung ác nhưng trong mắt Phó Dụ lại vô cùng đáng yêu mê người.

Khoé miệng khẽ nhếch chứa ngón tay của cậu, khuôn mặt phiếm hồng, ánh mắt mang chút tức giận làm trái tim cậu tê dại, một luồng khí nóng xông thẳng tới bụng, côn th*t mới phát tiết buổi sáng nhanh chóng c**ng c*ng.

Phó Dụ rút ngón tay ra, Hạ Quý lập tức che miệng lại, một tay nhanh chóng lấy giấy ăn lau miệng.

Dâu tây trong miệng bị ngậm đến mềm nhũn, phải nuốt xuống mới có thể nói chuyện.

“Quả nhiên tớ không nên ở lại!”

“Tớ chỉ là quá thích cậu!” Phó Dụ như không thấy tức giận của Hạ Quý, một tay ôm eo cô, một tay nhàn nhã kéo quần xuống, côn th*t c**ng c*ng hoàn toàn lộ ra.

“Cậu xem, cả người tớ đều thích cậu, trái tim cũng thuộc về cậu, đặc biệt là nó, thích cậu nhất!”

Phó Dụ ôm chặt eo Hạ Quý, côn th*t cọ qua cọ lại trên đùi cô.

“Hạ Hạ, tớ rất khó chịu, giúp tớ, được không?”

Phó Dụ cọ cằm lên hõm vai cô, giống như chó nhỏ làm nũng, giọng nói khàn khàn quyến rũ, Hạ Quý nghe được mà trong lòng tê dại.

“Cậu buông tớ ra… Đừng làm vậy, tớ, tớ còn chưa đồng ý làm bạn gái cậu đâu!”

Phó Dụ chôn đầu ở hõm vai cô, sau đó ngừng một chút, trong mắt loé lên ánh sáng, tiếp theo càng cọ thêm nữa.

Hạ Quý bị cậu ôm chặt eo, nửa người trên cũng bị đè nặng đến mức không thể động đậy.

“Tớ khó chịu…” Phó Dụ ngẩng đầu, ánh mắt có tình yêu, có ấm ức cũng có d*c v*ng, Hạ Quý nhìn đến trái tim run rẩy.

Trong lúc cô còn ngây người, Phó Dụ hôn lên môi cô, đầu lưỡi tiến vào trong khoang miệng.

Vị dâu tây chưa ngọt vẫn còn đó cậu rất thích, không ngừng nuốt xuống nước miếng của cô.

Phó Dụ đè cô lên sofa, một tay bắt lấy hai tay cô cố định trên đỉnh đầu, một tay đi vào trong áo, chuẩn xác bắt lấy đôi song phong của cô.

Có kinh nghiệm lúc sáng, lần này động tác Phó Dụ cũng thuần thục hơn một chút.

Thời điểm Hạ Quý bị hôn đến * l**n t*nh m*, cậu buông lỏng tay cô, c** q**n áo của cô ra.

Động tác tháo áo ngực cũng không quá thành thục, trước khi Hạ Quý phản ứng lại một lần nữa đè trên người cô.

Buổi sáng Phó Dụ còn chưa nếm đủ hương vị ngực cô, lúc này một tay cậu v**t v* một bên nhũ bao, một bên được khoang miệng ấm áp âu yếm, đầu v* dưới sự l**m m*t của cậu càng thêm căng cứng.

Hai người sớm đã quên bộ phim đang chiếu, đầu óc Hạ Quý choáng váng, thanh âm của phim cũng không nghe được chút nào.

Cô cảm thấy lồng ngực nóng hầm hập, tiếng tim đập đinh tai nhức óc.

Phó Dụ chuyên tâm hầu hạ nhũ bao Hạ Quý, cảm thấy ăn thế nào cũng không đủ, hận không thể nuốt vào, nhưng lại luyến tiếc vô cùng, ăn ngon như vậy một ngụm nuốt hết rất đáng tiếc, đương nhiên phải chậm rãi nhấm nháp!

Chờ cậu ăn đến không sai biệt lắm, lúc này mới ngẩng đầu nhìn ánh mắt mê ly của Hạ Quý, ngậm lấy vành tai cô hỏi, “Hạ Quý, anh là ai?”

“Phó Dụ…” Phản ứng Hạ Quý chậm chạp, mất một lúc mới trả lời cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận