Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạt đậu nhỏ mẫn cảm bị nhéo khiến cả người Hạ Quý run lên, người kia cũng không buông tha cô mà còn x** n*n *m đ*.

“A…” Hạ Quý thở gấp, đôi tay nắm chặt lấy ga giường.

Người kia nhìn cô một cái, tiếp tục tra tấn viên đậu nhỏ, mãi tới khi Hạ Quý run lên, t*** h***t b*n r* một dòng nước ấm mới ngừng tay.

“Đến anh.

” Người đàn ông đỡ lấy côn th*t sớm đã sưng to đặt ở cửa t*** h***t, một tay nắm lấy eo cô, một tay bắt lấy mông Hạ Quý, dùng sức tiến vào.

Hạ Quý ghé vào trên giường, mông bị bắt vểnh lên, đôi tay bị trói chặt đặt trên đỉnh đầu, bởi vì thân thể khó chịu mà không ngừng giữ lấy ga giường.

Sau khi dùng sức đâm sâu vào trong, người đàn ông không chút thương tiếc ra vào, âm thanh bạch bạch do t*nh h**n va chạm vào t*** h***t vang khắp căn phòng.

“A… a…” Hạ Quý mơ hồ tỉnh lại, cảm giác như đang nằm trên thuyền nhỏ, cả người đong đưa theo sóng biển.

Nhưng rất nhanh cô đã cảm giác được mình đang bị người ta xâm phạm.

t*** h***t bị côn th*t thô dài ra vào không chút lưu tình, một vật thô to nóng bỏng như thế khó mà khiến người ta bỏ qua.

Hạ Quý lập tức giãy giụa, trước mắt là một mảnh vải dày, chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng mơ hồ.

Càng đáng sợ hơn chính là cô phát hiện tay mình cũng đang bị trói lại.

Trong lúc ngủ mơ, cô bị người khác xâm phạm! Hơn nữa còn là một người xa lạ trong thẩm mỹ viện!!!

Tại sao lại vậy? Vì sao một chút cảm giác cô cũng không có? Chẳng lẽ cô bị hạ thuốc?!

Vì sao căn phòng này có thể cho người lạ tuỳ tiện đi vào chứ? Người cưỡng gian cô chẳng lẽ cho rằng cô là nhân viên nơi này, thấy sắc nảy lòng tham???

Trong nháy mắt, cô suy nghĩ rất nhiều, nhưng cũng không còn cách nào có thể thay đổi sự thật là mình bị cưỡng gian trong thẩm mỹ viện xa lạ!

Hạ Quý nhớ tới Phó Dụ, cô lập tứ giãy giụa phản kháng.

Nhưng lúc này tay chân Hạ Quý cũng không còn sức lực, “Anh là ai? Thả tôi ra! Mau thả tôi ra!”

“…” Người đàn ông không nói chuyện, cúi người ôm lấy cô, đè tay cô xuống giường.

“Cầm thú! Lưu manh, buông tôi ra… a…!”

Động tác ra vào t*** h***t của người kia đột nhiên nhanh hơn, không có một chút thương hoa tiếc ngọc.

Hạ Quý vốn đã không còn sức lực, lại bị người kia đè lên người mà ra sức ‘làm’, rất nhanh cả người đã mềm nhũn, nếu không có bàn tay đang giữ lấy eo, chắc cô đã ngã xuống.

Hạ Quý cắn chặt đầu lưỡi không cho mình phát ra một tiếng r*n r*, đây là chút quật cường cuối cùng của cô.

Người kia biết cô nghĩ gì, dưới thân càng dùng sức, hoàn toàn biến cô trở thành công cụ tiết dục.

Hạ Quý cảm giác bên dưới đau đớn nóng rát, nhưng còn đau hơn chính là trái tim của cô.

Cô đã bị vấy bẩn, bây giờ cô đã không xứng với Phó Dụ, cũng không còn mặt mũi nào mà nhìn anh.

Hạ Quý cắn chặt lưỡi, cũng mặc kệ cắn chảy máu không chịu nhả ra.

Yên lặng ch** n**c mắt khiến tấm vải bịt mắt đã ướt đẫm, thậm chí ướt xuống cả ga giường.

Người kia nhận thấy tình huống, lập tức dừng lại, xoay cô về chính diện với mình.

Trước hết đưa tay lau sạch nước mắt cho cô, sau đó nhéo cằm để cô há miệng, đầu lưỡi lập tức được thả lỏng.

Sau đó cởi bịt mắt và dây trói trên tay cô ra.

“Anh xin lỗi, Hạ Hạ, xin lỗi.

Là anh, Phó Dụ, đừng khóc, anh là Phó Dụ.

“Phó Dụ?” Sau khi bịt mắt tháo xuống, một lúc sau Hạ Quý mới nhìn rõ người trước mắt, đúng là Phó Dụ.

“Hu hu hu… Em cho rằng… cho rằng…” Vừa rồi Hạ Quý thực sự sợ muốn chết, thậm chí cô còn nghĩ tới cái chết.

Hạ Quý bị doạ ôm chặt lấy Phó Dụ, nước mắt nước mũi cọ hết lên ngực anh.

Khóc một lát, sợ hãi trong lòng giảm bớt, Hạ Quý đẩy Phó Dụ ra, xuống giường bỏ chạy lấy người.

Phó Dụ biết cô bị doạ không nhỏ, hơn nữa còn tức giận vội vã đuổi theo dỗ dành.

Bình luận (0)

Để lại bình luận