Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm bác sĩ tư của Phó gia bao nhiêu năm nay, ông biết tình trạng thân thể Phó Dụ thế nào, nhưng chuyện uống thuốc này ông không hề biết.

Mới vừa từ bệnh viện trở về, Phó Dụ lại bị đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê.

Hạ Quý gọi về nhà nói chuyện với bố mẹ, cũng thẳng thắn nói quan hệ giữa mình và anh, “Trước khi anh ấy xuất viện, con sẽ ở lại chăm sóc anh ấy.”

Nói chuyện với bố mẹ xong, Hạ Quý lại gọi điện thoại xin nghỉ làm, chuyên tâm ở bệnh viện chăm sóc Phó Dụ.

Sau khi biết Phó Dụ bị bệnh, ngoại trừ đau lòng chính là khó chịu. Nghĩ tới anh từng trải qua giai đoạn mắc căn bệnh đó, cô chỉ muốn chăm sóc anh, cùng anh vượt qua cửa ải khó khăn này.

Lúc Phó Dụ tỉnh lại đã là buổi tối, đầu anh mê mang, chân tay không có sức lực gì, nhưng bụng đã rất đói.

Từ lúc bác sĩ nói về bệnh tình của Phó Dụ, Hạ Quý luôn ngồi ở mép giường trông chừng anh, cô phát hiện anh đã tỉnh.

“Phó Dụ, anh tỉnh? Có đói bụng không? Em nấu cháo cho anh, vẫn còn trong bình giữ nhiệt.” Hạ Quý vừa nói vừa đỡ Phó Dụ lên.

Phó Dụ có chút ngây ngốc, một lúc sau mới phát hiện đây không phải phòng mình mà là bệnh viện, “Sao anh lại ở đây?”

“Anh phát sốt, đã biết bị thương rồi còn đi tắm, không biết rằng miệng vết thương sẽ bị nhiễm trùng sao?”

Hạ Quý không nói tới biến chứng bệnh cho Phó Dụ, mà lấy cớ vết thương cũ của anh, “Tóm lại là trước khi anh khỏe hẳn, em sẽ chăm sóc anh, anh đừng có trốn!”

Hạ Quý lấy khăn ướt lại lau mặt và tay cho anh, bê chén nước lại cho anh uống sau đó mới mang bát cháo tới.

Phó Dụ nhìn chằm chằm Hạ Quý trong chốc lát, thấy sắc mặt cô bình thường mới nhận lấy bát cháo.

Sau khi ăn cháo xong, Phó Dụ mới có chút tinh thần, nhìn Hạ Quý cầm bát đi rửa sạch sau đó ngồi bên cạnh mép giường.

Anh do dự trong chốc lát rồi mở miệng, “Thời gian không còn sớm, em về nghỉ ngơi đi.”

“Em nghỉ việc rồi, anh là bạn trai em, công việc sao quan trọng hơn anh được?” Hạ Quý cầm tay anh nói.

Phó Dụ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, khóe miệng vẫn cứ nhếch lên, Hạ Quý cảm nhận được anh đang vui vẻ.

Cô thầm mắng mình một câu, lúc trước sao cứ khăng khăng đòi đi làm không biết? Anh muốn đi du lịch thì cứ đi cùng anh thôi. Cô phát hiện, trong khoảng thời gian này, hai người nhiều mâu thuẫn như thế đều do cô làm ra vẻ.

Phó Dụ đã trả giá vì tình cảm này rất nhiều, cô cũng nên thay đổi.

Tình yêu cần đôi bên cùng nhau nỗ lực mới có thể duy trì lâu dài, mới có thể bên nhau trọn đời.

Bởi vì Phó Dụ còn sốt nên Hạ Quý không để cho anh đi tắm, nhưng một thân Phó Dụ toàn mồ hôi khiến anh không thoải mái.

“Vậy anh chỉ được lau người thôi.” Hạ Quý chỉ có thể nhường anh.

Cô bưng tới một chậu nước nóng, vắt khô khăn lông rồi đưa cho Phó Dụ đang nằm trên giường.

Anh nâng bàn tay đang cắm ống truyền dịch nói, “Anh còn đang truyền nước.”

Hạ Quý đành phải cởi bỏ áo bệnh nhân của anh, dùng khăn lông giúp anh lau cơ thể.

“Phía dưới thì sao? Không lau sẽ có mùi, chẳng lẽ Hạ Hạ thích mùi vị này?”

“Đã bệnh còn nói lời lưu manh là sao?” Hạ Quý trừng mắt liếc anh một cái, động tác nhẹ nhàng cởϊ qυầи giúp anh, cự vật trong qυầи ɭóŧ còn đang ngủ say.

Đây cũng không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy côn ŧɦịŧ của anh, chỉ là mỗi lần nhìn thấy đều thẹn thùng. Cô muốn tốc chiến tốc thắng, kéo qυầи ɭóŧ xuống rồi dùng khăn ướt lau.

“Phải lau thật kĩ đó.” Phó Dụ nằm trên giường, nhìn Hạ Quý cúi người bận rộn giữa háng, trong lòng nóng hầm hập.

Hạ Quý đồng ý ở lại chăm sóc anh, anh cũng quên mất khoảng thời gian khó chịu vừa qua.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ cô hẳn là không biết mình trộm uống thuốc trị biến chứng bệnh, có phải anh vẫn còn cơ hội giữ cô bên mình hay không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận