Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Côn ŧɦịŧ Phó Dụ cũng không an phận, cô phải dùng một tay nắm lấy nó, một tay cầm khăn ướt mới có thể lau được.

Bàn tay mềm mại cầm lấy côn ŧɦịŧ Phó Dụ, khăn ướt ấm nóng lau nơi đó, người đàn ông bình thường sao có thể không có phản ứng.

Nhìn côn ŧɦịŧ trong tay ngày càng lớn, Hạ Quý không còn lời nào để nói, “Lúc này rồi mà anh còn muốn chuyện đó?”

“Anh là đàn ông, em sờ tới nó không có phản ứng mới là lạ. Anh khó chịu, Hạ Hạ giúp anh chứ?”

“Nơi này là bệnh viện! Anh bình tĩnh một lúc là được rồi.”

Hạ Quý đem nước ấm đi đổ, sau đó giặt sạch khăn lông.

“Anh bình tĩnh? Trước kia anh phải tắm nước lạnh mới có thể bình tĩnh nổi, thôi được rồi, nếu Hạ Hạ không muốn giúp anh, anh đành phải đi tắm nước lạnh vậy.”

Hạ Quý thấy anh ngồi dậy, dáng vẻ như muốn tháo ống truyền ra.

Hạ Quý vội vàng chạy tới ngăn cản, “Anh đừng làm bậy!”

“Nhưng anh khó chịu, Hạ Hạ, em giúp anh đi!”

Bởi vì bị bệnh, ánh mắt Phó Dụ trông rất đáng thương. Hạ Quý vốn đã áy náy sẵn, bây giờ anh còn nhìn mình như vậy, cô không nhịn được đồng ý.

“Hạ Hạ là tốt nhất, em mau dùng miệng hút nó ra đi.” Phó Dụ thấy cô gật đầu, lập tức hôn cô một cái, được một tấc lại muốn tiến một tấc mà đưa ra yêu cầu.

“Anh…” Cô chỉ muốn dùng tay giúp mà thôi.

“Hạ Hạ…” Phó Dụ lại dùng ánh mắt giống như chú chó đáng thương nhìn cô.

“…” Hạ Quý đành phải ghé vào trên đùi anh, nhìn côn ŧɦịŧ diễu võ dương oai trước mắt, do dự trong chốc lát vẫn là ngậm lấy.

Khoang miệng ấm áp bọc lấy qυყ đầυ mẫn cảm, Phó Dụ sướng đến rêи ɾỉ thành tiếng, “Mau… l**m nó.”

Trong phòng bệnh làm chuyện này, Hạ Quý rất sợ bị người khác bắt gặp, muốn nhanh làm anh bắn, vì thế nghe xong lập tức làm theo, hi vọng anh có thể nhanh bắn một chút. Phó Dụ thoải mái đến mức cả người như có dòng điện chạy qua.

Loại cảm giác tê dại này khiến anh vô cùng suиɠ sướиɠ, “Hạ Hạ, Hạ Hạ…” Phó Dụ vừa gọi tên cô, vừa duỗi tay tới đỉnh đầu Hạ Quý.

Hạ Quý ngẩng đầu nhìn anh, Phó Dụ cúi đầu nhìn Hạ Quý, thấy đôi mắt vô tội mở to nhìn mình, trong miệng đang ngậm lấy côn ŧɦịŧ, anh kích động ấn đầu cô thật mạnh

“Ưm ưm ưʍ…”

Hạ Quý bị anh ấn đầu ngậm chặt côn ŧɦịŧ tới mức khó chịu, đôi tay phải giữ lấy đùi Phó Dụ, nhưng anh vẫn ra vào vài cái mới buông cô ra.

“Lưu manh!” Phó Dụ vừa buông cô ra, cô lập tức nhả côn ŧɦịŧ ra, vừa ho khan vừa mắng.

Vừa rồi qυყ đầυ vào sâu bên trong yết hầu cô, cô lại dùng sức khiến anh vô cùng suиɠ sướиɠ, thật muốn làm thêm lần nữa.

Nhưng thấy Hạ Quý ho đến đỏ mặt, anh đành phải nhịn xuống rục rịch trong lòng.

“Bà xã, anh xin lỗi, anh nhất thời kích động, không làm em bị thương chứ?” Phó Dụ duỗi tay kéo Hạ Quý lại, muốn nhìn miệng cô một chút.

Hạ Quý đúng là có chút khó chịu, nhưng nghĩ tới tình trạng của anh lúc này, cô cũng không muốn tức giận với anh.

“Về sau không được làm thế nữa!” Hạ Quý thuận theo mà ngồi ở mép giường.

Phó Dụ thấy cô không tức giận, lôi kéo tay tiếp tục để cô giúp mình.

“Bà xã, anh sắp b*n r* rồi, em mau giúp anh đi.”

“Hừ!” Hạ Quý ra vẻ tức giận nhưng vẫn dùng tay giúp anh.

Trải qua chuyện vừa rồi, Phó Dụ không dám yêu cầu gì thêm, ngoan ngoãn nằm yên để Hạ Quý giúp mình.

Vào lúc tay Hạ Quý mỏi không thể thêm được nữa, Phó Dụ rốt cuộc b*n r*.

Hạ Quý đi rửa tay, thuận tiện cầm khăn lông ấm áp lau khô giúp anh.

“Bà xã, em thật tốt!” Phó Dụ nhìn cô với vẻ mặt thâm tình.

“Giúp anh lau người là đối với anh tốt sao?”

“Đâu phải chỉ giúp anh lau người, phải không?”

“Em đi tắm.” Hạ Quý tắm rồi chuẩn bị nằm trên giường nhỏ dành cho người nhà ngủ, Phó Dụ sống chết không chịu.

“Giường bệnh cao cấp lớn mà, anh muốn ôm em ngủ.”

Hạ Quý bây giờ thật sự không có cách nào đối mặt với đôi mắt kia của Phó Dụ, cũng may trên người anh không có vết thương nào, chỉ có trán và cánh tay trầy xước, để ý chút sẽ không sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận