Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh… chẳng lẽ không muốn… thử ở đây?” Bởi vì ngại ngùng nên giọng nói Hạ Quý rất nhỏ.

Phó Dụ sửng sốt trong chốc lát mới kịp hiểu ý cô, nhưng anh vẫn làm dáng vẻ mơ màng hỏi, “Thử cái gì?”

“Anh… chính là… tối hôm qua không phải anh còn muốn…”

“Cái gì?”

“…” Hạ Quý cảm thấy những lời này khó có thể mở miệng, nhưng thấy vẻ mặt Phó Dụ mơ màng, cô cho rằng anh thật sự không hiểu.

“Rốt cuộc là cái gì?” Phó Dụ lại hỏi một câu, sau đó lại tiếp tục cởϊ qυầи.

Hạ Quý vừa thấy lập tức nóng nảy, túm lấy dây quần anh nói, “Anh không muốn làʍ ŧìиɦ ở đây sao?”

“Ồ… Thì ra là vợ yêu muốn sao, thế mà không nói sớm!” Phó Dụ “bừng tỉnh đại ngộ”, sau đó kéo tay cô ra, lần này thực sự cởϊ qυầи xuống.

“Sao anh còn muốn cởϊ qυầи áo nữa?” Đã như vậy rồi còn không thuyết phục được anh sao?

“Không cởϊ qυầи thì làm sao thỏa mãn được vợ yêu?” Phó Dụ chỉ mặc qυầи ɭóŧ tiến tới giúp Hạ Quý c** đ*.

Mặt Hạ Quý đỏ lên, rõ ràng đã thẹn thùng tới cực điểm mà không thể cự tuyệt Phó Dụ. Thật vất vả lắm mới có thể ngăn cản không cho Phó Dụ xuất viện, không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ được!

Thấy trên mặt Hạ Quý là biểu tình muốn làm gì cứ việc, Phó Dụ cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Hạ Hạ của anh rõ ràng thẹn thùng lại nói ra lời nói này, tất cả là vì mình.

Thôi, vậy cứ ở thêm một ngày đi, coi như là để những người quan tâm đừng lo lắng cho anh.

Nếu lúc nằm viện đã không phát hiện vấn đề gì thì tiếp theo anh chú ý một chút là được rồi.

“Phó Dụ, anh nghĩ gì vậy?” Hạ Quý đợi nửa ngày cũng không thấy anh có động tác gì, ngẩng đầu lên đã thấy anh đang thất thần.

“Chờ không kịp?” Phó Dụ cười tà mị, ôm cô nói bên tai, “Đợi chút nữa sẽ có bác sĩ kiểm tra phòng, em muốn có khán giả xem sao?”

“Anh… hừ!” Hạ Quý đẩy anh rồi chạy ra ngoài, còn nghe thấy tiếng cười trầm thấp phía sau, cả người Hạ Quý đỏ bừng.

Bác sĩ kiểm tra phòng tới hỏi Phó Dụ vài vấn đề theo lệ thường, cũng không khiến Phó Dụ hoài nghi.

“Vì sao còn phải truyền nước?” Bác sĩ rời đi không lâu, y tá vào truyền nước cho anh, Phó Dụ không hiểu, anh đã hạ sốt còn phải truyền nước sao?

“Trên người anh còn vết thương, tiếp tục truyền để mau lành.” Y tá cúi đầu chăm chú làm việc, không dám nhìn vào đôi mắt của anh.

“Dù sao cũng đã nằm viện, tất nhiên phải khỏe hẳn mới được xuất viện, chẳng lẽ anh lại muốn như hôm qua, về nhà một chút đã ngất xỉu đưa tới bệnh viện?”

“Biết rồi, biết rồi.”

Chuyện này Phó Dụ không có cách phản bác, chỉ có thể ngoan ngoãn truyền nước. Hạ Quý vẫn luôn chăm sóc anh, đút anh uống nước, đút anh ăn hoa quả, dần dần Phó Dụ cũng cảm thấy đây không phải chuyện xấu.

Anh cảm giác Hạ Quý càng gần gũi mình hơn, cô cũng đã nghỉ việc, toàn tâm toàn ý ở lại bệnh viện chăm sóc anh. Có cô ở bên, nằm viện cũng không tồi.

Một ngày ba bữa là tài xế Phó gia đưa tới, là người làm trong nhà chuẩn bị, hoa quả cũng đưa tới mỗi ngày.

Sau khi ăn sáng ăn trưa xong xuôi, Phó Dụ bị Hạ Quý ép đi ngủ, cuối cùng tất nhiên là phải ôm cô ngủ rồi.

Đầu giờ chiều, Phó Nhụy tới một chuyện, lại tiếp tục lải nhải, “Chị đã bảo em ở nhà nghỉ ngơi rồi còn cố tình không nghe! Bây giờ thì tốt rồi, thi không vào đâu với đâu, thi đến mức vào viện luôn, có thấy mất mặt không hả?”

Phó Nhụy luôn miệng nói không tha, đây cũng đã trở thành thói quen của Phó Dụ, nhưng lúc này nghe cô quở trách, anh mới thực sự cảm thấy mất mặt.

Không phải là vì bị cô mắng, mà là đi thi còn bị tai nạn, quá mất mặt!

Phó Dụ ủ rũ cúi đầu không nói gì khiến Hạ Quý đau lòng, cô kéo tay Phó Nhụy, ý bảo đừng nói nữa.

Phó Nhụy vừa tức giận vừa sốt ruột, tức giận anh đã bị bệnh mà còn giấu giếm mọi người, sốt ruột cho bệnh tình của anh nhưng cái gì cũng không thể nói, chỉ có thể lấy cái cớ này phát tiết một chút cảm xúc trong nội tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận