Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Kiều Kiều mang danh nghĩa dẫn cô đến thành phố để kiếm tiền nhưng thực chất là ngầm bán cô cho một xưởng tư nhân nhỏ, công việc hằng ngày là sản xuất các loại sản phẩm hóa chất, hơn nữa còn kí hợp đồng lâu năm, bị nhốt bên trong nhà xưởng không có cách chạy thoát.

Nhiều năm làm việc trong nhà máy hóa chất, sức khỏe của cô ngày càng yếu, về sau mắc bệnh ung thư, ông chủ nhà xưởng đuổi cô ra ngoài. Vì muốn có cơm ăn cô đã làm nhân viên vệ sinh ở trung tâm thương mại.

Nhiều năm làm việc trong nhà xưởng, mặt mũi cô đã bị ăn mòn, bây giờ trở nên vừa già vừa xấu, khuôn mặt nhăn nheo, mặt cô bây giờ nhìn qua trông còn xấu hơn mẹ cô ấy chứ.

Từ Nhuyễn nhớ về những chuyện trong quá khứ, đôi mắt đỏ ướt át. Cô nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa, bây giờ trông anh thành thục có sức quyến rũ hơn nhiều so với năm đó khi cô gả cho anh, nhìn anh của hiện tại thành công như vậy chắc hẳn nhiều năm qua phải phát triển rất tốt.

Từ Nhuyễn hổ thẹn, tự biết mình đuối lý, cô không hề có ý định muốn tới đó nhận người quen, sau đó cô xoay người rời đi kết quả không cẩn thận va phải một người phụ nữ. Phương Kiều Kiều vốn dĩ không nhận ra cô, Từ Nhuyễn nhìn người phụ nữ trẻ tuổi trang điểm tinh xảo khéo léo trước mặt mình, cô tức giận muốn duỗi tay bóp chết cô ta để báo thù cho mình. Tất cả đều do người phụ nữ này năm đó lừa cô đến nhà máy hóa chất nên bây giờ cô mới biến thành cái bộ dạng này.

Khi Phương Kiều Kiều bị bóp cổ đến nỗi không thở nổi thì cô ta mới phát hiện ra người trước mặt mình đây lại là Từ Nhuyễn. Cô ta kéo Từ Nhuyễn lên sân thượng giải quyết, nhân lúc cô không chú ý bèn giơ tay đẩy cô xuống tầng.

Năm 1985.

Từ Nhuyễn tỉnh lại là do bị đau, cái loại đau này rất kì quái, là cảm giác đau đớn khi hạ thân bị xé rách.

Cảm giác đau đớn này khó mà chịu được, thế nên cô khó chịu mở to mắt, kết quả vừa mở mắt thì nhìn thấy ngay một cái đầu đen ở trước mặt mình.

Có một người đàn ông ở trước mặt cô, hơn nữa khi cúi đầu còn thấy được dương vật lớn dữ tợn màu tím đang cắm bên trong tiểu huyệt của cô, lông của hai người dán sát vào nhau, môi âm hộ tiểu huyệt của cô lộ ra ngoài, dương vật lớn cắm vào bên trong tiểu huyệt.

Quần áo cô còn chưa cởi hết, nội y cũng vậy, chỉ bị nới lỏng một chút.

Cô khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt, chuyện gì đang xảy ra vậy trời?

Quý Trình đi vào cũng rất khó chịu, đặc biệt là cô vợ nhỏ của anh còn đang khóc lóc ầm ĩ, cô luôn miệng kêu đau đau đau khiến anh phải nhanh chóng ra ngoài, Quý Trình đau lòng nhìn cô vì đau đớn mà rơi nước mắt, dương vật lớn cắm vào rồi lại rút ra, lúc rút ra còn mang theo một ít máu dính trên đầu dương vật.

Lúc anh ngẩng đầu lên Từ Nhuyễn mới thấy được khuôn mặt anh… Gương mặt này… Khuôn mặt anh tuấn góc cạnh rõ ràng, đây là…Quý Trình?

Không đúng…Phải nói đây là anh lúc còn trẻ, hồi còn trẻ anh cũng trông thế này, vẻ ngoài đẹp trai, dáng đẹp, cô nhìn anh trên người không mặc quần áo, lộ ra vùng eo săn chắc, cơ bụng tám múi, nước da màu đồng cổ khỏe khoắn. Dù sao thì huấn luyện thường xuyên trong quân ngũ mới có được nước da màu đồng đặc biệt đến thế.

Từ Nhuyễn không dám tin vào mắt mình, tại sao cô lại có thể nhìn thấy được anh khi còn trẻ, hơn nữa đồ vật kia của anh còn cắm bên trong tiểu huyệt của cô.

Quý Trình rút dương vật ra, nhìn chất lỏng trên mặt dương vật, là từ bên trong tiểu huyệt Từ Nhuyễn chảy ra.

Tai anh hơi đỏ lên, mặc quần áo vào, nói xin lỗi cô: “Từ Nhuyễn, xin lỗi. Anh không ngờ… Em lại đau như thế, là do anh quá hấp tấp. Hai chúng ta vừa mới kết hôn nên cũng không cần phải vội, tối nay anh không quấy rầy em, anh ra bên ngoài ngủ trước, đợi hai ngày nữa cho em thích ứng chúng ta sẽ động phòng sau.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận