Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ Nhuyễn nói xong, lôi kéo Qúy Trình chạy đi.

Phương Kiều Kiều nhìn hai bóng dáng rời đi tức giận đến dậm chân, cô ta thật sự hận chết, hận chết, vì cái gì Từ Nhuyễn vận khí lại may mắn như vậy!

Lúc trước cầu hôn nhiều lần như vậy, cô đã sớm coi trọng Qúy Trình, thời điểm nghe nói nhà bọn họ muốn định đoạt việc hôn nhân, cô ta chạy nhanh gọi cha mẹ mình, kết quả ai biết được bọn họ lại coi trọng Từ Nhuyễn kia.

Từ Nhuyễn mang theo Qúy Trình về nhà, mẹ Từ chờ con gái về nhà, không đi đâu, thật vất vả mới nhìn thấy hai đứa đến, vô cùng vui vẻ nghênh đón bọn họ.

Mẹ Từ đặc biệt hài lòng với con rể, người trong thôn đều ở đội sản xuất làm việc nhà nông, hoặc đi làm ở nhà xưởng rất nhiều, làm sao giống anh ở bộ đội đi làm một tháng có thể lấy được 70 đồng nhiều như vậy, hơn nữa đang làm quân nhân trong bộ đội, đây là việc làm vẻ vang vì đất nước.

Hơn nữa gia cảnh con rể cũng không tệ, hồi môn còn mang theo heo sữa nướng, cái này người bình thường ai mua nổi heo sữa nướng làm quà hồi môn chứ? Chỉ là mang vài thứ đơn giản đến.

Hai người ở bên này ăn cơm, buổi chiều trở về, trên đường về, Qúy Trình và Từ Nhuyễn tay trong tay, làm mọi người xung quanh không nhìn nổi nữa*.

[Nguyên văn: Nị oai腻歪 – phương ngôn phương Bắc, nghĩa là quá nhiều lần hay thời gian kéo dài khiến cho người khác cảm thấy chán ghét]

Từ Nhuyễn trở về nấu cơm, Qúy Trình lên núi chặt không ít củi về, ăn cơm xong, Từ Nhuyễn giúp người trong nhà nấu nước ấm, bản thân đi tắm rửa.

Lúc trở về, cô nhìn trên giường, vẻ mặt ai oán của Qúy Trình, nhìn ra được sắc mặt anh có chỗ không thích hợp.

Cô cười hỏi anh: “Anh Trình, làm sao vậy?”

Qúy Trình nhìn cô, nghẹn mặt ấm ức nói: “Buổi tối hôm nay nếu không cùng em động phòng, anh sợ sẽ bị nghẹn chết.”

Từ Nhuyễn nghe lời này, đóng cửa lại, đi đến trước mặt anh, sau đó cứ như vậy ở trước mặt anh, cởi quần áo ra, đè anh nằm xuống giường, nói: “Anh Trình, đến đi, buổi tối không ai quấy rầy chúng ta đâu, chúng ta có thể tới.”

Trước đó Từ Nhuyễn đã quần áo cởi ra, hiện tại chỉ còn quần lót, cô cứ như vây ngồi ở eo anh, Qúy Trình trên giường tư thế này, đem quần lót cô cởi xuống, ném sang một bên.

Sau khi Qúy Trình cởi quần lót Từ Nhuyễn nhìn thấy tiểu huyệt, nhiều lông, hai mắt anh nhìn chằm chằm chỗ này thật lâu, vẫn luôn muốn liếm, muốn nếm mùi vị, anh nói với cô: “Cho anh liếm tiểu huyệt em. Mắt nhìn thèm thuồng cái này đã lâu.”

Từ Nhuyễn nghe được lời này, chủ động hướng lên trên, để lộ hạ thể trần trụi, cô cứ như vậy trực tiếp ngồi trên mặt anh, tư thế ngồi xổm, giống như đi tiểu, đặt tiểu huyệt đối mặt anh, mặt đỏ nói: “Anh Trình, đều cho anh ăn, tối nay thỏa mãn anh, anh muốn thế nào thì liếm thế đấy.”

Qúy Trình cảm thấy nàng dâu của anh thật tao, thật là một người phụ nữ dâm đãng, sao có thể tao như thế chứ, trực tiếp đem nơi này đặt trước mặt anh, anh chưa còn phản ứng lại, đã thấy trước mặt là tiểu huyệt của cô, chóp mũi ngửi thấy một cỗ dâm đãng, âm mao đặt ở trên chóp mũi anh, có chút ngứa.

Anh duỗi tay bẻ tiểu huyệt cô ra, sau khi bẻ ra, nhìn huyệt thịt phấn nộn, trực tiếp há mồm ngậm phía trước, miệng ngậm lấy tiểu huyệt cô, đem toàn bộ tiểu huyệt ăn vào trong miệng.

Anh há mồm đem mặt chôn trước tiểu huyệt, đầu lưỡi liếm trên âm đế nhô lên, đầu lưỡi từng chút một kích thích âm đế, đầu tiên là chậm rãi kích thích, dùng đầu lưỡi quét hết miệng huyệt thịt bên ngoài, trên dưới liếm mút.

“A….Ưm….” Trong nháy mắt bị liếm, Từ Nhuyễn thoải mái rên rỉ.

Cảm giác phía trên bị liếm quá thoải mái, đầu lưỡi của anh giống như có ma lực, liếm láp linh hoạt ở tiểu huyệt cô, trên dưới hút, thời điểm vừa bú mút phát ra âm thanh rất lớn, nghe vô cùng sắc tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận