Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quý Trình nhìn thấy người phụ nữ này lôi lôi kéo kéo, phẫn nộ giật tay cô ta ra chỉ vào nơi xa hỏi: “Có phải vừa rồi Từ Nhuyễn lên chiếc xe kia không? Vì sao cô ấy lại lên chiếc xe đó? Cô ấy lên xe đi đâu? Cô ấy về quê à? Tại sao cô ấy lại vào bệnh viện? Tại sao cô ấy lại ngồi trên xe kia?”

Phương Kiều Kiều nói hươu nói vượn giải thích cho anh: “Lúc trước em đã cảnh cáo anh để anh cách xa cô ấy, cô ấy đã có người mình thích, hiện tại chẳng qua là cô ấy cùng người mình thích đi đến nơi khác mà thôi, cô ấy đã cùng người yêu đi rồi, cô ấy nói cô ấy không yêu anh, đã ly hôn với anh rồi, lá thư kia, lá thư ly hôn kia không phải đưa cho anh rồi sao? Chuyện này cô ấy làm rõ ràng đến thế chẳng lẽ anh không hiểu sao? Anh buông tay cô ấy đi, để cô ấy cùng người mình yêu sống bên nhau không phải tốt hơn sao? Bây giờ cô ấy đã cùng người mình yêu đến thành phố sống rồi, anh còn có thể làm gì được nữa. Anh không quấy rầy cô ấy chính là cách giúp đỡ tốt nhất, anh đừng làm phiền cô ấy nữa, đừng đuổi theo nữa.”

Quý Trình nghe được lời này vô cùng tức giận, nhìn xe đã đi xa, không được, anh không thể chịu đựng được cảnh vợ nhỏ bỏ mình chạy theo người, cho nên lúc này dựa vào sức lực của đôi chân chạy vội đuổi theo chiếc xe kia, muốn mang Từ Nhuyễn về, cô vợ nhỏ của anh, cô không thể chạy theo người khác.

Thể lực của anh rất tốt, chủ yếu là do ở trong bộ đội được rèn luyện nên đuổi theo vô cùng nhanh, cách xe không còn xa nữa, mắt thấy sắp đuổi kịp xe khách, nhưng đến lúc này thì Qúy Trình đã kiệt sức, anh tan nát cõi lòng hướng mặt về đuôi xe hét gào thét: “Từ Nhuyễn! Từ Nhuyễn! Xuống xe cho anh, xuống xe ngay lập tức cho anh! Không được rời xa anh, anh không cho phép em chạy theo người đàn ông khác, không được rời khỏi anh, em xuống xe cho anh!”

13

Từ Nhuyễn ngồi trên xe thất thần, tâm tình của cô không tốt nhưng không biết tại sao, chỉ cảm thấy hậm hực không vui, vô cùng bực bội.

Cô không biết tình huống ngoài kia, chỉ nghe loáng thoáng hình như có người ở ngoài gọi tên cô, sau khi nghe được tên mình lập tức bừng tỉnh, nhìn ra bên ngoài cửa sổ không biết có phải cô nhìn nhầm nên mới thấy được thân ảnh Qúy Trình, cô vốn cho rằng mình nhìn nhầm, muốn quay lại nhìn rõ ràng hơn thì xe đột nhiên chạy nhanh, anh muốn xem cũng không được, bởi vì người phía sau đã hoàn toàn biến mất.

Quý Trình một đường vội vàng đuổi theo cô, sau khi đuổi đã kiệt hết sức lực, toàn thân ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn không thể mang cô trở về, cô ấy đi rồi, không thể mang cô ấy về bên cạnh nữa.

Quý Trình lớn như này, xưa nay chưa bao chờ trải qua chuyện sụp đổ như bây giờ, cho nên sau khi không thể đuổi kịp mang cô về thì trong lòng lập tức tan nát quỳ xuống đất, vô cùng giận dữ dùng tay đấm nền đất.

Anh rất tức giận rất khó chịu rất căm tức, tại sao anh không có bản lĩnh lớn hơn, chỉ còn chút nữa thôi đã mang được vợ về rồi, cô ấy đi rồi, chẳng lẽ anh kém cỏi đến thế sao? Tại sao không muốn ở bên anh? Tại sao muốn chạy theo người khác? Hai bọn họ kết hôn lâu như thế, vì sao cô không thích anh? Tại sao muốn đi theo người đàn ông khác.

Anh vô cùng thất bại, vô cùng khó chịu.

Quỳ gối ở đây rất lâu, đôi mắt đỏ ửng, giống như muốn khóc, nhưng đàn ông nước mắt không dễ rơi, cho nên anh cắn cánh môi nuốt nước mắt vào.

Cô không hề thích anh chút nào sao? Hai người ở chung lâu như vậy, sao không thích anh, anh làm gì sai cô có thể nói ra để anh sửa, chỗ nào không ưng nói với anh để anh đổi thành cái cô muốn, về sau sẽ không nổi giận với cô nữa, được không? Tại sao lại chạy theo người đàn ông khác?

Từ Nhuyễn sau đó cũng không nghe được gì nữa, nghĩ rằng do tự mình ảo tưởng, cô phát hiện ra lúc này rất anh nhớ anh, xúc động muốn cùng anh ở bên nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận