Chương 166

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 166

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Hoài Ân vừa đivào thấy chứng kiến cảnh tượng khủng bố u ám như thế, nhìn thấy anh thẳng taynhấc người lên ném xuống lầu, cửa sổ không hề có lưới chống trộm, sau đó trựctiếp mở cửa sổ ra ném thẳng người xuống dưới, sau khi ném nghe được một tiếngthét chói tai, anh ném người xuống lầu động tác vô cùng nhanh chóng dứt khoát mạnhmẽ, hết sức đáng sợ, Lục Hoài Ân tận mắt nhìn thấy anh ném người xuống lầu, sợhãi tột cùng đứng chôn chân ở đó không hề nhúc nhích.

16

Lục Hoài Ân chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, bị dọa cho sợ hãi hai chân đều mềm nhũn, không nghĩ anh ấy lại bạo lực đến vậy, thẳng tay ném người xuống dưới.

Trong mắt cô ta tất cả đều là sợ hãi, đặc biệt khi nhìn đến đôi mắt sắc bén của anh giống như muốn bóp chết cô ta cho nên sợ hãi tột độ lùi xuống phía sau trốn tránh, cầu xin nói với anh: “Qúy Trình, anh bình tĩnh một chút, chuyện không như anh nghĩ đâu, em với người đàn bà kia không hề có một chút quan hệ nào, chuyện vừa rồi anh nghe được em thừa nhận là em biết nhưng em không hề nhúng tay vào. Em chỉ là quá yêu anh thôi, muốn ở cạnh anh cho nên mới không nói ra chuyện người đàn bà kia đã làm, em không làm gì cả, em cũng không đẩy chết Từ Nhuyễn, vậy nên, xin anh hãy tin tưởng em được không? Anh không thể đối xử với em như thế được, em sợ chết lắm, suy xét đến cùng thì cũng chỉ vì quá yêu anh nên mới giấu nhẹm đi. Nhiều năm qua em đồng hành sát cánh cùng anh, chẳng lẽ anh còn không hiểu tâm tư của em sao?”

Quý Trình trầm mặc nhìn cô ta, biểu tình trên mặt kia không thể hiểu được, nhưng vô cùng đáng sợ.

Lục Hoài Ân thật sự sợ hãi, sợ anh sẽ bóp chết cô ta giống như Phương Kiều Kiều, nhìn thấy ánh mắt của anh cô ta không dám lại gần, xoay người chạy nhanh. Cô ta chạy trối chết bỏ trốn.

Hơn mười phút sau Qúy Trình đến nhà xác.

Bác sĩ nói không thể cứu vãn, nửa khuôn mặt đã bị hủy hoại nên lúc này anh đến nhà xác để xử lý thi thể.

Việc hỏa táng hay chôn cất để cho người nhà quyết định.

Anh đến nhà xác, thi thể Từ Nhuyễn được đặt ngay chính giữa, mặt cô bị vải trắng che lại, Qúy Trình chậm rãi kéo khăn xuống, không hề sợ hãi nhìn khuôn mặt người trước mặt đã bị hủy hoại một nửa. Anh không hề ghét bỏ, không hề sợ hãi.

Anh ngồi xổm xuống, đưa tay vuốt mặt cô, chậm rãi vuốt ve, sau đó hôn cô.

Hôn trên mặt cô một cái, tiếp tục đi xuống hôn miệng cô thêm một cái nữa.

Anh vốn dĩ có thể khắc chế tâm tình, thế nhưng không biết tại sao nghĩ đến chuyện của hai người lại thành ra như này vì một việc quá nực cười mà phải bỏ lỡ nhau cả đời, anh không khỏi suy sụp, gào khóc.

Anh quỳ xuống khóc lớn, âm thanh vang vọng khắp nhà xác, người bên ngoài đi qua nghe thấy tiếng khóc đều cảm nhận được sự thê lương.

Đến tột cùng có bao nhiêu thương tâm thì mới có thể khóc thành bộ dạng như này.

….

Quý Trình đưa thi thể cô về nhà, sau đó anh đặt thi thể cô lên giường mình, ôm thi thể cùng ngủ, người giúp việc trong nhà vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy tình huống này, người bình thường sao có thể sống cùng tử thi?

Thế mà anh còn tự tay ôm thi thể về nhà, khủng khiếp đến mức dì giúp việc cũng không dám lại gần.

Anh khư khư cố chấp ôm thi thể cô về đặt lên giường.

Anh cứ thế nhìn chằm chằm người đã chết, môi nhếch lên ý cười, có chút vui vẻ.

Anh chậm rãi nằm xuống bên cạnh Từ Nhuyễn, đưa tay ra vuốt ve mặt cô, hai người ôm nhau ngủ.

Buổi tối Qúy Trình nằm mơ thấy một giấc mộng ngọt ngào, trong mơ Từ Nhuyễn không chết, cô được cứu sống, cô thật sự đã được cứu sống, nhưng nửa người dưới bị tàn tật không đi lại được chỉ có thể ngồi trên xe lăn.

Quý Trình đến chỗ cô đứng trước mặt cô, Từ Nhuyễn nhìn thấy anh vô cùng sợ hãi, nhanh chóng đưa tay lên che mặt, không muốn để anh nhìn thấy cô, bộ dạng hiện giờ của cô xấu xí, vừa già vừa xấu, bị anh nhìn thấy quả thực sẽ dọa chết người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận