Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ Nhuyễn chuẩn bị quét tước vệ sinh, nhưng Qúy Trình không cho cô động vào, nói cô mỗi ngày ở nhà chồng đã vất vả làm việc nhà nên bây giờ việc lau dọn cứ để anh, Từ Nhuyễn không còn cách nào chỉ có thể đi nấu cơm cho anh, bày hết đồ mang từ dưới quê lên sau đó ra ngoài mua một ít nữa về, hai người ăn cơm xong rồi ra ngoài tản bộ.

Lúc đi dạo về nhìn thấy Lục phu nhân và Lục thủ trưởng đang đứng trước cửa chờ hai người bọn họ.

Hai người xuất hiện đúng lúc như này, không biết còn tưởng rằng họ phái người âm thầm quan sát, Lục thủ trưởng và Lục phu nhân biết hai vợ chồng đã quay lại cho nên lập tức đến đây, vừa nhìn thấy hai người họ toàn thân Từ Nhuyễn cứng đờ sắc mặt trắng bệch.

Gần đây Lục phu nhân ở nhà vẫn luôn thấp tha thấp thỏm lo lắng, không biết đến bao giờ hai vợ chồng mới từ quê lên để nói chuyện rõ ràng, hiện tại hai đứa đã về bà vô cùng kích động, nhìn thấy con gái đôi mắt bà đỏ đỏ lên, tiến đến chỗ con bé nói: “Từ Nhuyễn, con suy nghĩ kỹ chưa? Có muốn quay về cùng chúng ta không?”

Lục thủ trưởng cũng gấp không chờ nổi tiến lại bên cạnh Từ Nhuyễn: “Ta không muốn ép con nhưng mấy ngày nay hai chúng ta ở nhà chờ đợi mà lòng nóng như lửa đốt, không biết con có đồng ý về với chúng ta không nên lo lắng đến mất ngủ. Mẹ con…vợ ta mấy ngày nay đã già đi trông thấy, bà ấy rất thương nhớ con, vô cùng vất vả mới chờ đợi ngày con quay lại để đến đây hỏi ý kiến con.”

Từ Nhuyễn thật sự chưa biết trả lời như thế nào, trước kia chỉ nói qua loa có lệ nhưng hiện tại nhìn thấy hai người họ đến đây cô cũng không còn cách nào khác, dù sao cha mẹ ruột không hề cố ý bỏ rơi cô, chuyện này không phải do bọn họ gây ra.

Sự việc năm đó tất cả là do mẹ nuôi.

Trong lòng Từ Nhuyễn vẫn còn hận ý, cô thấy mẹ nuôi không hề thật tình hối cải, sau khi mọi chuyện vỡ lở bà ta cũng không tìm cô xin lỗi một tiếng, mãi cho đến khi cô rời khỏi thôn cũng không hề thìn thấy mẹ nuôi đâu, là do áy náy chột dạ hay căn bản không muốn nhìn thấy cô.

Cô không muốn về nhưng nghĩ đến mẹ nuôi lập tức cảm thấy tại sao lại không nên về, vốn dĩ tất cả đều thuộc về cô nhưng hiện tại lại bị một người phụ nữ khác chiếm đoạt, bà ta vẫn cố ý che chở cho người phụ nữ kia, nếu cô không về thì tất cả đều thuộc về Lục Hoài Ân.

Đồ vật của cô bị Lục Hoài Ân chiếm đoạt nhiều năm như vậy, tại sao Lục Hoài Ân sống sung sướng vui vẻ mà cô lại phải gánh vác mọi sự thống khổ đau đớn thay cho Lục Hoài Ân.

Cô hỏi hai người bọn họ: “Nếu con về, hai người lập tức đuổi Lục Hoài Ân đi đúng không?”

Lần trước Lục phu nhân chưa kịp trả lời vấn đề này nên đã làm cho con gái tức giận không muốn về, vì thế sau khi trở về khổ sở vắt óc suy nghĩ, nếu bây giờ con gái có thể về với bà thì bà cũng mặc kệ người khác, vậy nên hiện tại nhanh chóng gật đầu: ” Đúng, mẹ sẽ đuổi con bé kia đi, tuy rằng nó là do ta nuôi lớn nhưng nghĩ đến đều là do mẹ nó cố ý tráo đổi thế nên ta vô cùng căm tức, chỉ cần con về nhà với chúng ta, ta sẽ lập tức đuổi nó ra ngoài, không cho nó ở nhà của chúng ta nữa.”

Từ Nhuyễn nghe được câu trả lời của bà mới yên tâm cùng Qúy Trình thu dọn đồ đạc, đi theo cha mẹ trở về, đầu tiên đến ở trước nếu không thích ứng được sẽ nói sau.

Cô đến Lục gia, không biết có phải do hôm nay đến đây với một thân phận khác, tâm trạng khác hoàn toàn với trước kia, thời điểm bước vào cửa trong lòng cô vô cùng kỳ lạ.

Vào trong nhà, Lục Hoài Ân lập tức bước ra, mấy ngày nay cô ta bị Lục phu nhân lạnh nhạt, tâm trạng rất khó chịu, vì thế hôm nay cô ta cố ý làm một chút điểm tâm cho cha mẹ để tranh thủ tình cảm, vừa đúng lúc hai bọn họ trở về muốn ra ngoài đón tiếp tranh công, kết quả nhìn thấy Từ Nhuyễn bước vào cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận