Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quý Trình nhìn bộ dạng sảng khoái của Từ Nhuyễn mà nơm nớp lo sợ, sợ cô sẽ làm mạnh quá ảnh hưởng đến bảo bảo, cho nên giữ eo cô cẩn thận lo lắng cô không chịu nổi nhưng Từ Nhuyễn nào có việc gì, vẫn là bộ dạng dâm đãng chống tay hai bên hông anh đưa đẩy hăng say, tiếng thân thể va chạm ngày càng vang lên nặng nề, mông cô trực tiếp ngồi hai bên hông anh cắm dương vật lớn, thoải mái vô cùng, tiếng rên rỉ ngày càng lớn, luôn mồm nói sướng quá.

Sức lực Từ Nhuyễn rất yếu, đến lúc này đã không thể chống đỡ nổi, hơn nữa cô còn đang mang thai nên không còn nhiều sức nữa, cô tự mình chủ động chọc vào rút ra vài cái đã làm cả người mềm nhũn, toàn thân cạn kiệt suy yếu.

Cô thở gấp nhìn Qúy Trình nói: “Anh Trình, em không còn sức nữa rồi, anh tự động đi. Em kiệt sức nhưng còn chưa đủ sướng vẫn muốn dương vật lớn cắm em, anh làm em được không?”

Quý Trình nghe được lời này nhìn xuống bụng cô, nếu cô đã không còn sức thì để anh chủ động, vì thế sau đó anh bóp mông cô, sống lưng thẳng tắp đưa dương vật cắm vào tiểu huyệt, dương vật điên cuồng cắm đút đi vào.

Thể lực anh rất tốt cho nên khi làm cô không tốn nhiều sức lực, không hề gặp khó khăn gì, Từ Nhuyễn được thoải mái, anh vẫn đang thẳng lưng cắm, Từ Nhuyễn sung sướng toàn thân lay động, tiểu huyệt được anh bạch bạch bạch cắm, thoải mái muốn chết.

Cô chống tay lên hông anh thừa nhận anh thọc vào rút ra, sau đó tiếp nhận đợt cao trào.

Cô rất dễ dàng cao trào, cơ thể thai phụ mẫn cảm cho nên chỉ cần cắm vài cái đã đến, Qúy Trình không dám bắn vào trong bởi vì trong bụng đang có bảo bảo, mắt thấy sắp bắn anh rút dương vật từ trong tiểu huyệt ra rồi bắn xuống giường.

Từ Nhuyễn vẫn ngồi trên bụng anh, dâm dịch chảy lên bụng anh, hai người nằm trên giường không nhúc nhích.

Quý Trình nhìn thấy dâm dịch cô chảy ra lập tức đoán được cô đã đủ thoải mái vậy nên lúc này chậm rãi ôm cô từ trên giường lên bế vào phòng tắm rửa ráy sạch sẽ.

Nhưng không biết Từ Nhuyễn có chuyện gì đột nhiên giữ chặt anh không cho anh đứng dậy.

Quý Trình bất ngờ nhìn cô, đúng lúc này Từ Nhuyễn tự sờ tay lên bụng hỏi anh: “Anh Trình, anh thấy bây giờ em có xấu xí không? Anh nhìn em mang thai như này có phải rất xấu không?”

Anh nghe được lời này dở khóc dở cười xoa đầu cô: “Em nói bậy bạ gì đấy? Cái gì gọi là xấu? Bây giờ em xấu chỗ nào hả? Em mang thai vẫn rất đáng yêu mà.”

Từ Nhuyễn xoa bụng mình nói với anh: “Dù sao đi nữa thì chắc chắn không đáng yêu tẹo nào, anh nhìn bụng em bây giờ lớn như này, về sau sinh con ra bụng em sẽ bị nhăn nheo phía dưới sẽ bị rộng ra, khi đó anh nhất định sẽ ghét bỏ em, bây giờ em mang thai, cơ thể đều thay đổi béo lên rất nhiều, anh chắc chắn rất chán ghét em, hơn nữa mặt em còn xuất hiện mấy vết tàn nhang.”

Quý Trình không hề nhìn thấy tàn nhang trên mặt cô, anh nghiêm túc duỗi tay sờ soạng kiểm tra một lúc nói: “Tàn nhang ở đâu? Anh không nhìn thấy.”

Từ Nhuyễn đen mặt đẩy anh ra, bắt đầu vô cớ gây rối: “Em có tàn nhang thật đấy, ở ngay trên mũi của em kia kìa, anh nhất định sẽ chán ghét em thôi, đàn ông các anh đều là đồ móng heo lớn*. Em không thèm quan tâm đến anh nữa.”

*大猪蹄子:Đây là một thuật ngữ phổ biến được các cô gái sử dụng để mổ xẻ những chàng trai thay lòng đổi dạ và ăn nói khó hiểu.

Quý Trình: “…”

Chắc không phải do thẩm mỹ của anh có vấn đề đúng không, anh cảm thấy sau khi cô mang thai bụng nhô lên khá xinh đẹp, bởi vì trước đây nàng dâu nhỏ của anh không được bồi bổ dinh dưỡng đầy đủ nên hơi gầy, sau đó có tẩm bổ một chút nhưng không thấm tháp vào đâu. Nhưng đến lúc mang thai, một người phải nạp vào cơ thể khẩu phần của hai người mới béo lên một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận