Chương 2

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 2

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu cười cái gì? Mình đang rất tức giận, xin lỗi.” Chu Duệ tức giận nói, rất giống thỏ con xù lông.

“Chu Duệ, mình không xin lỗi.” Trang Úy trầm giọng nói, cũng không biết mình đang nghĩ gì. Nếu là trước kia, cậu đã sớm xin lỗi cô, nơi nào còn để Chu Duệ nhắc.

Ý nghĩ kỳ quái trong đầu khiến cậu không vui, Chu Duệ cũng đừng nghĩ sẽ thoải mái.

“Cậu… Vô lại!” Chóp mũi Chu Duệ chua xót, nước mắt lại trào ra.

Trước đây Trang Úy chưa bao giờ như vậy, cô cũng chưa mắng Trang Uý bao giờ. Lúc trước, nếu cô nói với Trang Úy cô đang tức giận, nhất định cậu sẽ xin lỗi cô ngay lập tức. Sao cậu lại thay đổi? Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng ấm ức, rõ ràng cậu sai, vì sao lại không xin lỗi.

Cậu không chỉ vô lại, đôi khi còn cảm thấy bản thân giống một kẻ biến thái, trong lòng Trang Úy yên lặng nghĩ.

Thấy Trang Úy vẫn không có ý định xin lỗi, Chu Duệ đột nhiên đẩy cậu ra, sau đó thoát khỏi xiềng xích của cậu, vừa chạy vừa quay đầu lại nói với cậu: “Cậu thật sự rất đáng ghét!”

Trang Úy nhìn bóng dáng gần như dùng hết sức lực để chạy của cô, cậu lại bắt đầu thấy hối hận.

Cậu đứng thẳng người, bực bội vò đầu bứt tóc, không ngờ lại làm chuyện này với cô.

Ý định ban đầu của cậu chỉ là muốn nói với cô…

Cô và Uông Tông ở bên nhau, cậu rất khó chịu.

Nhân tiện nói cho cô biết, cậu thích cô.

Chu Duệ đứng ở cửa phòng ăn sửa sang lại quần áo của mình, lại lau nước mắt sau đó mới quay lại phòng ăn đang ăn uống linh đình.

Cô ngồi bên cạnh ba mẹ, ngồi nghịch đuôi tóc mình mà không nói lời nào.

Mẹ Chu nắm lấy tay cô: “Không phải con đi vệ sinh sao? Sao lâu như vậy?”

“Đại sảnh quá buồn chán, con lại đi ra ngoài hít thở không khí.” Cô theo bản năng bắt đầu nói dối để che giấu hành vi xấu xa của Trang Úy.

Trong lòng Chu Duệ lại tự trách chính mình, vì sao cô lại giúp cậu nói chuyện? Cô nên khóc lóc rồi nói với mẹ Trang Úy bắt nạt cô, sau đó lại tố cáo trước mặt ba Trang và mẹ Trang.

Bọn họ yêu thương cô như vậy, nhất định họ sẽ nghiêm khắc dạy dỗ Trang Úy một trận.

Để cậu không dám làm loại chuyện này nữa.

Trong đầu Chu Duệ đang suy nghĩ miên man, ba Trang ngồi đối diện đã lên tiếng: “Duệ Duệ, cháu có nhìn thấy Trang Úy không? Nó cũng nói ra ngoài đi vệ sinh, sao đến bây giờ vẫn chưa trở về?”

Vẻ mặt Chu Duệ thay đổi, kiềm chế xúc động muốn tố cáo của mình: “Cháu có thấy cậu ấy ở nhà vệ sinh, chắc sắp về rồi.”

Ngay khi giọng nói vừa phát ra, cánh cửa nặng nề bị đẩy ra.

Trang Úy đã trở về, đôi mắt vốn dĩ đen trắng giờ nhìn có chút vẩn đục, xung quanh tròng mắt chứa tơ máu, trông có vẻ mệt mỏi.

Chu Duệ chỉ nhìn một chút rồi thu hồi tầm mắt của mình, tránh để mình đối diện với cậu. Nhưng cô vẫn biết từ khi cậu vào đến lúc ngồi xuống, ánh mắt của Trang Úy vẫn luôn đặt trên người cô.

Khi ngồi vào chỗ, thỉnh thoảng cậu vẫn liếc nhìn cô.

“Làm sao vậy, con mới uống chưa đầy hai chai rượu đã thành cái dạng này?” Ba Trang bất mãn hỏi con trai mình, nhưng mọi người trong phòng ăn đều có thể nghe thấy sự lo lắng trong lời nói của ông.

Trong lòng Chu Duệ nhảy dựng, trong đầu cô hiện lên cảnh tượng vừa rồi ở trong nhà vệ sinh.

Mẹ Trang nghe ông nói vậy, duỗi tay đánh chồng mình: “Sao lại nói con trai mình như vậy?”

Trang Úy không nói gì, xua tay rồi lại cầm ly rượu trên bàn lên, cúi đầu uống từng ngụm một, dáng vẻ muốn say hoàn toàn.

Chu Duệ cầm chiếc đũa, hung dữ chọc củ cải trong bát, miệng lẩm bẩm: “Uống rượu, uống rượu, say chết cậu… Đồ vô lại… Đồ lưu manh…”

“Con làm gì vậy? Đang thì thầm cái gì?” Mẹ Chu hỏi.

Khi bị mẹ Chu hỏi, tất cả mọi người trên bàn ăn đều nhìn về phía cô, bao gồm cả người say rượu đến đỏ mắt kia.

Chu Duệ ho khan một tiếng, đặt đũa xuống: “Nhớ lại phương trình hoá học.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận