Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn làm việc của giáo viên tiếng Anh cách hai người một khoảng, cô chậm rãi bước vào, hai lỗ tai vểnh lên chuyên chú nghe nội dung hai người nói chuyện.

“Sao lần này em thi không tốt?” Mặc dù thầy giáo nghiêm khắc, nhưng vẫn rất quan tâm.

Trang Úy im lặng một lúc lâu, trong lòng Chu Duệ lo lắng thay cậu.

“Hai ngày nay… hơi khó tập trung.” Trang Úy thấp giọng nói.

“Là vì… Chuyện gì. Thầy có thể giúp gì cho em không?”

Trang Úy lại cúi đầu im lặng.

Cậu không thể nói với thầy là bởi vì cậu nhớ Chu Duệ nhớ đến không ngủ được, là vì muốn giữ lời hứa, kìm nén mong muốn đến gặp cô, cho nên buổi tối mất ngủ, không thể tập trung trong suốt kỳ thi nên điểm mới kém?

“Không sao, thầy tin em sẽ điều chỉnh tốt, thầy gọi em đến đây không phải muốn mắng em, thầy chỉ muốn biết tình huống của em mà thôi… Dù sao em cũng biết hiệu trưởng rất kỳ vọng về em.”

Trang Úy gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

“Được rồi, vậy em đi ra ngoài đi, đọc sách thật tốt.” Chủ nhiệm lớp vỗ vai cậu.

Khi Trang Úy xoay người lại thì thấy Chu Duệ đang ở phía sau cậu, dáng vẻ giả vờ sắp xếp tài liệu, thỉnh thoảng còn lén nhìn cậu, vừa lúc bị cậu bắt gặp…

Trang Úy nhướng mày, nghe lén sao?

Tâm trạng u ám nhiều ngày của cậu có vẻ tốt hơn một chút, là đang quan tâm mình sao?

Bước chân của cậu dừng lại một chút, cuối cùng vẫn bước ra khỏi văn phòng.

Thấy cậu đã đi ra ngoài, Chu Duệ bỏ thứ đang cầm trên tay xuống, đi ra ngoài.

Trang Úy cách cô một khoảng, nhưng không xa lắm.

Chu Duệ đuổi theo, ở sau lưng gọi cậu: “Trang Úy.”

Trang Úy dừng lại, vốn dĩ cậu đang đợi cô, đợi cô gọi cậu.

“Sao vậy.” Trang Úy quay đầu lại.

“Cậu lại đây…” Chu Duệ kéo cậu qua một bên.

Trang Úy bị cô kéo đến góc hành lang, cổ tay bị cô nắm lấy.

Trang Úy nghĩ, có thể cứ mãi như vậy được không.

“Kỳ thi lần này cậu không thi tốt.” Chu Duệ nói.

“Ừ.” Trang Úy thừa nhận.

Thấy cậu như vậy, Chu Duệ nóng nảy, sao cậu lại không quan tâm chút nào: “Chú Trang biết không?”

Phi, Chu Duệ muốn tự tát vào mặt mình, căn bản cô không muốn hỏi cái này.

Cô muốn hỏi có phải vì cô mà cậu không thi tốt không.

“Còn chưa biết, chắc tối nay sẽ biết.”

“Ồ…” Chu Duệ không thể hỏi ra miệng, nếu cô tự mình đa tình thì sao.

“Sao vậy, cậu thích mình đứng hạng nhất sao?”

“Thích.” Cô vẫn luôn thích cậu tỏa sáng như ngôi sao, đừng vì cô mà trở nên ảm đạm.

Trang Úy nhìn cô chăm chú, một loại cảm xúc không thể hiểu được cuộn trào trong lòng, thấy dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ vì cậu của cô, cậu lại muốn hôn cô.

Chu Duệ ngập ngừng hỏi: “Vì sao cậu không thi tốt.”

“Là vì mình sao?” Chu Duệ ngoắc ngón tay hỏi, vẫn hỏi ra miệng.

Trang Úy cảm thấy buồn cười.

“Nếu mình nói là vì cậu, cậu có thể thích mình sao?” Khi nói ra lời này, đại não còn chưa suy nghĩ thấu đáo, Trang Úy đã nói ra suy nghĩ trong lòng.

Chu Duệ sửng sốt một chút.

Trang Úy cũng sửng sốt.

Rõ ràng cậu đã nói sẽ không quấy rầy cô nữa.

Cậu che lại cái trán, cười, nói với cô: “Thật xin lỗi, mình đã nói quá. Gần đây trạng thái của mình không tốt…”

Chu Duệ nói: “Không sao.”

Lòng cô chua xót quá.

Quả nhiên là do cô.

“Không nói nữa, về học đi, mình còn muốn về giành lại hạng nhất.” Trang Úy nói với cô.

“Được.” Chu Duệ cảm thấy cổ họng thắt lại.

Nhà ăn.

Ngồi bên cạnh Chu Duệ là Triệu Tình, đối diện là Uông Tông và Vương Tử Lâm.

Cô và Triệu Tình vừa ngồi xuống, Uông Tông đã bê một khay đồ ăn đến đối diện bọn họ, lễ phép hỏi: “Xin hỏi chỗ này có ai ngồi chưa?”

“Không có.” Triệu Tình nhanh chóng trả lời.

“Vậy ngồi ở đây.” Vương Tử Lâm dẫn đầu ngồi xuống.

Uông Tông thấy gần đây Chu Duệ lạnh nhạt với mình, muốn kéo gần quan hệ với cô, hòa hảo như trước mới cố ý ngồi đối diện cô.

Chu Duệ đang im lặng ăn cơm, không biết nói thế nào với Uông Tông về cảm nhận của cô gần đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận