Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không thích cậu ta, hẳn nên chia tay.

“Này, Uông Tông cậu xem, cô gái này có phải bạn gái ngực lớn của cậu không?” Vương Tử Lâm cầm điện thoại đưa đến trước mặt Uông Tông.

Sắc mặt Uông Tông trở nên cứng đờ, vội vàng nói: “Cậu đang nói gì vậy?”

Chu Duệ nghe vậy cũng kinh ngạc nhìn hai người trước mặt, bạn gái của Uông Tông không phải mình sao.

Uông Tông nói với bạn cậu ta ngực cô lớn? Đây là hành vi vô lý và ghê tởm cỡ nào.

“Cậu không nhớ sao, cậu từng nói bạn gái cậu ngực lớn, chân dài.” Vương Tử Lâm tiếp tục cười đùa.

“Mẹ kiếp, cậu nói cái rắm. Mình chưa từng nói.” Uông Tông kích động muốn thanh minh, thậm chí còn chửi thề.

Chu Duệ cau mày, Uông Tông lại thay đổi.

“Hôm đó… ngày Trang Úy đánh cậu, mình không biết còn tưởng bạn gái cậu là người Trang Úy thích.” Vương Tử Lâm cho rằng thật sự cậu ta không nhớ ra, còn nói rõ thời gian.

Lần này, Chu Duệ xem như đã hiểu.

Liên hệ với những gì xảy ra lúc trước, cô cũng hiểu được diễn biến của sự việc.

Tức giận, hối hận, căm giận.

Các loại cảm xúc tiêu cực đè cô xuống, cô đặt đũa xuống “cạch” một tiếng, liếc nhìn Uông Tông đang hoảng loạn, nhàn nhạt nói: “Mình ăn no rồi, mình đi trước.”

Dứt lời, cô bê khay lên rời khỏi chỗ ngồi.

Triệu Tình không hiểu tình huống, ở phía sau gọi cô: “Sao cậu lại đi rồi?”

Chu Duệ cảm thấy mình như một kẻ ngốc.

Cô bị người ta bán còn giúp hắn.

Trang Úy vì bảo vệ cô nên mới đánh nhau với Uông Tông.

Lại vì mình.

Tất cả đều do mình.

Trang Úy tốt như vậy, xuất chúng như vậy.

Lại vì cô mà bị kéo xuống.

Rốt cuộc cô nên làm gì.

Chu Duệ ngồi trên ghế sô pha mềm mại của mình suy nghĩ về những chuyện gần đây.

Về Uông Tông, về Trang Úy…

Điện thoại đặt trên bàn học đang không ngừng rung lên.

Từ khi cô về nhà, tiếng “Ong ong ong ong” không ngừng vang lên, Chu Duệ liếc mắt nhìn một cái, thấy là cuộc gọi của Uông Tông, cô ấn vào nút chờ để hủy cuộc gọi.

Sau đó, điện thoại lại bị tin nhắn tấn công hết lần này qua lần khác. Chu Duệ không coi trọng chuyện này, theo cô, tất cả chỉ là biện minh.

Cho dù lý do là gì, đều không thể thuyết phục cô tha thứ.

Cô cảm thấy tính khí của mình rất mềm mại, nhưng trong một số trường hợp cô cần phải cứng rắn.

Cô và Uông Tông không thể quay về như trước, cô có thể tha thứ, nhưng cô không thể tiếp tục yêu đương với cậu ta.

Không chỉ bởi vì hành vi vô lý của cậu ra, nguyên nhân quan trọng nhất là cô phát hiện mình không thích anh.

“Trang Úy.” Cô bất giác nói ra hai chữ này.

Trong đầu cô hiện lên lời lúc chiều cậu nói: “Cậu có thể thích mình sao?”

Giờ tan học ngày hôm sau.

Uông Tông muốn nói chuyện với Chu Duệ, hôm qua Chu Duệ không trả lời tin nhắn hay nghe điện thoại của cậu ta, hôm nay cô ở cùng Triệu Tình cả ngày, cố ý không nhìn cậu ta cái nào.

Cậu ta muốn giải thích trực tiếp với cô trước lớp một lần, nhưng nghĩ đến hậu quả có thể sẽ rất nghiêm trọng nên cậu đành nhịn xuống.

Chu Duệ đồng ý.

Cậu ta hẹn cô gặp nhau ở bãi đỗ xe của trường.

Khi Chu Duệ đi đến nơi này, ánh mắt cô lóe lên, chính là nơi này.

Nơi lần thứ hai hôn Trang Úy.

Uông Tông gọi cô: “Duệ Duệ.”

“Ừm.”

“Thật xin lỗi, mình thật sự không cố ý. Đều… tại Trang Úy!”

Chu Duệ vốn định ngắt lời cậu ta, nói với cậu ta, cô tha thứ cho cậu ta, nhưng hai người không có khả năng. Nhưng sau khi nghe thấy hai chữ “Trang Úy”, cô dừng lại, muốn tiếp tục nghe.

Thấy cô đang chăm chú lắng nghe, Uông Tông mạnh miệng nói: “Hôm đó cậu ta ở sân bóng, mình thích cậu, hơn nữa cậu ta cũng thích cậu, mình ghen nên mới nói những lời khốn nạn đó. Hơn nữa, bọn họ cũng không biết bạn gái của mình là ai, bọn họ sẽ không nghĩ chuyện này có liên quan đến cậu.”

“Làm sao cậu biết Trang Úy thích mình?” Chu Duệ hỏi một câu ông nói gà bà nói vịt, ít nhất Uông Tông cho là vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận