Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang Úy rút khỏi nụ hôn không kìm chế của mình, cười nhẹ lau đi nước bọt trên khóe miệng cô, nhìn ánh mắt ngây ngốc lại ấm ức của cô, cậu xin lỗi: “Thật xin lỗi, Chu Duệ. Mình lau khô cho cậu.”

Chu Duệ mấp máy môi, muốn nói gì đó, nhưng cô lại cảm thấy bây giờ không nên nói gì cả.

Một tay Trang Úy nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô đặt vào ngực cậu, tay trái nắm chặt, mười ngón tay đan vào nhau.

Sau khi nắm chặt, cậu lại thả lỏng, vùi đầu vào cổ Chu Duệ.

Chu Duệ sững sờ, hai tay cứng đờ, cổ cứng ngắc, chỗ nào cũng cứng.

Cô bị hơi thở nóng bỏng của cậu vây quanh, toàn thân đều ấm áp, đặc biệt là quanh cổ, hơi thở mang theo nhiệt độ nóng bỏng dồn dập phả lên làn da nhạy cảm phía sau cổ trắng nõn.

Hai người gần như dán vào nhau, Chu Duệ có thể nghe thấy nhịp tim đập như tiếng sấm của mình.

Cô không ngừng nghĩ về những gì bây giờ mình đang làm.

Nhưng, trong đầu luôn có một giọng nói nói với cô.

… Cô đang hưởng thụ, căn bản cô không muốn dừng lại, cô thích Trang Úy, cô vẫn luôn thích cậu ấy.

Cô thích Uông Tông vì cậu ta dịu dàng, nhưng người dịu dàng nhất là Trang Úy, cậu dịu dàng khi cô tức giận, dịu dàng khi cô ấm ức, không có lúc nào không dịu dàng với cô, kể cả… khi hôn cậu cũng dịu dàng.

“Chu Duệ.” Giọng nói Trang Úy rầu rĩ, gọi suy nghĩ của cô trở về.

“Hả?” Cổ họng Chu Duệ như bị bỏng, khàn khàn đáp.

“Mình rất nhớ cậu.” Cậu vùi vào cổ cô, nói.

Bốn chữ nhẹ nhàng bay bổng lại khiến trái tim Chu Duệ run lên, như bị xuyên thủng.

“Vừa nãy cậu thật ngoan.” Trong lời nói của Trang Úy chứa ý cười.

Chu Duệ đỏ mặt, không biết nên trả lời cậu như thế nào. Vừa nãy cô ngoan sao?

Đột nhiên, Trang Úy lại thở dài: “Nghe nói trong mơ trái với thực tế, quả nhiên… Trong hiện thực cậu cũng như vậy thì thật tốt.”

Cậu nói như vậy, mười ngón tay đan vào tay cô cũng nắm chặt hơn.

Chu Duệ nghe vậy, hốc mắt cô lập tức ẩm ướt, chóp mũi chua xót, khó chịu giống như vừa ăn một miếng chanh lớn, cực kỳ chua xót.

Cậu cho rằng đây là cảnh trong mơ sao?

“Mình rất muốn cùng cậu ở bên nhau.” Trang Úy nghiêng đầu nói nhỏ vào tai cô.

“Sau đó, mỗi ngày mình sẽ mang đồ ăn vặt cho cậu, dạy cậu làm đề. Hai chúng ta sẽ đi học cùng nhau, cùng nhau về nhà. Chúng ta học đại học cùng nhau, thuê một căn chung cư gần đó, sống cùng nhau. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu gả cho mình, sau đó chúng ta sinh vài đứa con, chúng ta sống với nhau đến già.” Trang Úy đang bị bệnh, lời nói đứt quãng, nhưng cậu lại kiên trì nói xong, trong giọng nói còn chứa đầy khát khao về tương lai, như đã lên kế hoạch hoàn hảo.

Trái tim Chu Duệ đột nhiên đập mạnh vài cái, cô cảm thấy mình sắp hòa tan, hòa tan trong màn đêm và ánh trăng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn tròn vành vạnh, sáng tỏ, chỉ là tâm trí cô lại mơ hồ.

Chu Duệ nghĩ, đừng sợ, chỉ cần cậu.

Cô chủ động dùng bàn tay còn lại để tìm bàn tay kia của cậu, học theo động tác của cậu, mười ngón tay đan vào nhau, nắm chặt.

Trang Úy cười, cười không tiếng động, lồng ngực chấn động.

Chu Duệ muốn nói gì đó, nói với cậu đây không phải mơ, cô là thật, cô thật sự ở trong vòng tay cậu, cậu thật sự cảm nhận được tình yêu của cô.

Nhưng không cần đợi cô mở miệng.

Giọng nói của mẹ Chu từ ngoài cửa truyền đến…

“Chu Duệ, con ở trong đó làm gì vậy? Mau gọi Trang Úy ra ăn cháo.”

Trang Úy lập tức tỉnh táo, lăn xuống người cô.

“Đùng” một tiếng, cậu tiếp đất.

Chu Duệ vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ khi thấy cậu lăn xuống giường.

Cậu vẫn đang bị bệnh, sàn nhà lại lạnh như vậy.

Cô lập tức từ trên giường ngồi dậy, đầu tiên là nói với ngoài cửa “Đây ạ.” Sau đó cô nhìn về phía Trang Úy ngồi dưới đất với vẻ mặt nghi hoặc và khiếp sợ.

Cô duỗi tay nắm lấy cổ tay cậu, nhẹ nhàng kéo lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận