Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không cần! Để cháu tự đi.” Trang Úy ngăn cô lại.

“Cháu ngồi đi, để con bé đi.” Mẹ Chu nói với Trang Úy.

“Hừ.” Chu Duệ giả bộ tức giận đi vào phòng bếp, thật ra trong lòng cô rất nguyện ý, ước gì để cậu uống nhiều một chút, nhanh khỏi bệnh.

Khi bưng canh ra cho cậu, tay Chu Duệ vô tình đụng vào tay cậu, trong lòng Chu Duệ run lên, cực kỳ hoảng loạn, nhìn mẹ già nhà mình không phát hiện, cô mới nhẹ nhàng thở ra.

Trang Úy ngồi đối diện thấy hết hành vi của cô, cậu mím môi cười trộm.

Chu Duệ tức giận trừng mắt nhìn cậu.

Mẹ Chu đưa Chu Duệ về, trước khi đi bà còn đề nghị Trang Úy đến nhà bọn họ ở một thời gian để bà có thể chăm sóc cậu.

Nhưng Trang Úy từ chối.

Một là ngại, hai là bây giờ cậu còn muốn giải quyết chút tình huống.

Sau khi hai người rời đi, cậu đối diện với căn nhà lạnh lẽo, trống trải, cậu mới bắt đầu thấy hối hận.

Sớm biết thế, cậu đã ở cạnh Chu Duệ một thời gian.

Có cô, xung quanh mới trở nên ấm áp, sinh động.

Trở lại phòng ngủ, vừa nhìn thấy giường của mình, lại nghĩ đến ký ức kiều diễm với cô vừa nãy, khóe miệng cậu không khỏi cong lên.

Trang Úy nghĩ, cậu đã làm chuyện gì tốt lại có thể cùng Chu Duệ ở bên nhau.

Còn có, cô thật ngoan thật mềm.

Trước khi ngủ Chu Duệ nhận được tin nhắn từ Trang Úy.

…〘Ngủ ngon, yêu cậu.〙

Chu Duệ cảm thấy mình sắp thành bong bóng, bong bóng màu hồng, ngọt ngào.

“Ngủ ngon.”

“Mai gặp.” Cô trả lời.

Ngày hôm sau, Trang Úy vẫn xin nghỉ.

Mặc dù đã hạ sốt nhưng bác sĩ khuyên anh nên ở nhà nghỉ ngơi thêm một ngày, đương nhiên, thầy giáo không chút do dự phê duyệt đơn xin nghỉ.

“Hôm nay anh không đi học, em có thể đến đây chơi với anh không?” Lúc Chu Duệ nhận được tin nhắn của Trang Úy, cô không cần xem cũng biết mặt mình đỏ, vành tai cũng nóng lên.

“Được.” Cô trả lời.

Cô còn chưa nghĩ ra lý do gì để xin mẹ về muộn thì mẹ cô đã gọi điện đến.

“Hôm nay ba mẹ có việc, con đi xem Trang Úy đi? Mang ít đồ ăn ngon, dinh dưỡng cho thằng bé.”

“Hừ.” Trong lòng cô thầm cười trộm, ngoài miệng lại là dáng vẻ không tình nguyện.

Sau khi Chu Duệ tan học, cô đi mua một phần cháo gà cho Trang Úy.

Khi cô ở dưới lầu chung cư nhà anh, đã là bảy giờ tối.

Mặt trăng treo trên bầu trời cao, Chu Duệ đứng yên, ngây người nhìn hai giây.

Thất thần nhớ lại ánh trăng cô nhìn thấy lúc ở trên giường anh tối qua, đột nhiên mặt cô lại đỏ lên.

Lằng nhằng mười phút sau cô mới thật sự đứng trước cửa nhà Trang Úy.

Cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cửa không khóa.

Trang Úy nói sẽ để cửa cho cô.

Cô nhẹ nhàng bước vào trong nhà, thấy Trang Úy đang yên lặng nằm trên sô pha nghỉ ngơi.

Thấy anh ngủ, cô lại nhẹ nhàng thở ra, cô không biết phải thay đổi quan hệ của mình và anh như thế nào.

Xét cho cùng, từ bạn bè đến bạn gái, khoảng cách khá lớn.

Mặc dù… anh đã hôn cô bốn lần?

Còn… hôn lưỡi.

Nghĩ đến đây, lòng bàn tay Chu Duệ đổ mồ hôi, tim đập nhanh hơn.

Sau khi đặt đồ lên bàn, cô lại gần nhìn Trang Úy đang nằm ngủ trên sô pha.

Phòng khách không bật điều hòa, anh ngột ngạt đến mức toát mồ hôi hột, những giọt mồ hôi chảy trên trán làm ướt tóc mái, anh cau mày như đang rất khó chịu.

Chu Duệ cầm khăn giấy lau mồ hôi cho anh, tay vừa chạm vào mặt anh, đôi lông mi dài run lên, Trang Úy từ từ mở mắt ra.

“Chu Duệ.” Anh chưa hoàn toàn tỉnh táo đã gọi tên cô, như là hành động trong tiềm thức.

Giọng anh khản đặc, tiếng gọi trìu mến, thâm tình.

Chu Duệ ngồi xổm bên cạnh sô pha, đáp lại anh: “Ừ.”

“Anh nóng sao? Lau mồ hôi không?” Chu Duệ đưa khăn giấy cho anh, lại chỉ vào những giọt mồ hôi trên trán anh.

Phải một lúc sau, Trang Úy mới nhận ra Chu Duệ đang ở ngay trước mặt anh, ngồi xổm bên cạnh nói chuyện với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận