Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trang Úy nắm tay cô, đưa cô vào một ngõ nhỏ.

Chu Duệ không hỏi vì sao, mà chỉ đi cùng anh.

Cô có thể cảm nhận được bầu không khí khác thường sau khi hai người ở bên nhau, giống củi khô đụng phải lửa. Nhưng, hôm nay hai người có thể coi như đã khắc chế. Ở trong trường, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên là học sinh ngoan ngoãn.

Cô cảm thấy.

Trang Úy kéo cô vào ngõ nhỏ là muốn hôn cô.

“Hôn một chút. Hử?” Trang Úy ôm eo cô, nhìn chằm chằm vào môi cô, hỏi.

“Ừm.” Chu Duệ gật đầu, nhẹ nhàng đồng ý.

Trang Úy phủ lên môi cô, chậm rãi liếm hôn.

Ngõ nhỏ tối om, nhưng Trang Úy lại thấy rõ hàng mi run rẩy của Chu Duệ.

Ngõ nhỏ yên tĩnh, nhưng Chu Duệ lại nghe thấy tiếng tim đập như sấm.

“Chỉ hôn một chút.” Trang Úy dùng chóp mũi cọ vào trán cô, cọ vào vành tai cô.

“Anh ngoan như vậy, ngày mai có thể hôn em không?” Trang Úy thương lượng, hôn lên đỉnh đầu cô.

“… Có thể hôn thêm vài cái.” Chu Duệ dựa vào vai anh, môi áp lên xương quai xanh của anh, nhẹ nhàng nói, giọng nói mềm mại như gió xuân.

Tuần tiếp theo, thật sự mỗi ngày hai người đều hôn.

Sau khi tan học Chu Duệ đều ở lại phòng học chờ Trang Úy, sau đó lại cùng anh đi về.

Vẫn ở trong ngõ nhỏ đó, nơi mà Trang Úy sẽ hôn cái miệng nhỏ của Chu Duệ, để vơi đi nỗi tương tư trong ngày.

Hôm nay, Chu Duệ lại bị anh hôn đến đỏ mặt, cô nâng đôi mắt ngập nước, mông lung lên nhìn anh, nhẹ giọng hỏi: “Lần này anh thi thế nào?”

Cô lo lắng quan hệ của hai người sẽ làm giảm thành tích của anh.

“Hạng nhất.” Trang Úy sờ khuôn mặt mịn màng của cô, giọng nói khàn khàn, trầm thấp, giống như vừa mới từ trong dục vọng rút ra.

Có trời mới biết, mỗi lần hôn cô, trong đầu anh đều có thể tượng tượng ra hình ảnh hạn chế, nhịn đến mức khó chịu.

Nhưng, anh lại không thể không hôn cô.

Thống khổ lại vui sướng, đó chính là tình cảnh hiện tại của anh.

“Vậy là tốt rồi.” Chu Duệ nhẹ nhàng thở ra, nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Đừng lo lắng, em thích anh đứng hạng nhất, anh sẽ luôn chiếm vị trí đứng đầu.” Trang Úy lại cắn môi cô.

“Ừ…” Mặt Chu Duệ lại đỏ, vừa xấu hổ lại đáng yêu.

“Thứ sáu tuần sau, lớp anh sẽ chơi một trận bóng rổ với lớp em, em có đến xem không?” Trang Úy hỏi cô, vén sợi tóc lòa xòa trên mặt cô ra sau tai.

Dịu dàng, tinh tế.

“Có.” Chu Duệ ngập ngừng mở miệng.

Thật ra, cô không chỉ đi, mà cô còn đi nhảy.

Nhưng để cổ vũ cho lớp cô, không phải cho anh.

“Vậy anh sẽ chiến đấu hết mình.” Trang Úy cong môi nắm lấy tay cô đưa cô về nhà.

Rất nhanh đã đến thứ sáu.

Chu Duệ và Triệu Tình đều là thành viên của đội cổ vũ, sáng sớm đã bị ủy viên ban tuyên truyền lôi đi trang điểm.

Chu Duệ nhìn mình trong gương, không khỏi cảm thấy xấu hổ.

Lại mặc thêm một chiếc áo bó sát hở rốn, bên dưới mặc một chiếc váy ngắn có những tua rua màu vàng lấp lánh, hai đùi cô gần như lộ ra trong không khí, cảm giác ớn lạnh từ lòng bàn chân truyền đến…

Mặc dù Chu Duệ thích mặc váy, nhưng loại váy ngắn như này cô chưa từng thử qua, không dám mặc cũng không biết mặc, tình huống bây giờ thật sự hơi khó giải quyết.

Ủy viên ban tuyên truyền ở ngoài phòng thay quần áo thúc giục cô, cô không còn cách nào đành phải căng da đầu đi ra khỏi phòng thay đồ. Triệu Tình giữ chặt cánh tay cô, nói nhỏ bên tai cô: “Cậu không đi ra mình còn tưởng xấu, mặc đẹp như vậy sao lại không chịu đi ra?”

“Cậu không cảm thấy quá lộ sao? Đùi cậu không lạnh sao?” Chu Duệ nhíu mày hỏi cô.

“Trang phục cổ vũ đều như vậy, chỉ cần nhảy một lúc, sau khi kết thúc lấy quần áo che lại.” Triệu Tình nhân cơ hội chọc bụng nhỏ của cô.

“A!” Chu Duệ kêu lên.

Hai người ầm ĩ, Chu Duệ không còn quá căng thẳng nữa.

Trang Úy học lớp 1, Chu Duệ học lớp 9.

Trên sân, các học sinh của hai lớp phân ra mỗi lớp đứng một bên, các tuyển thủ của lớp 1 mặc áo đen trắng, lớp 9 mặc áo xanh trắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận