Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải… Cậu nói chuyện chính đi, đừng nói mình nữa.” Chu Duệ gấp đến mức hai mắt đỏ hoe, vừa nghĩ đến chuyện Trang Úy ở bên ngoài ăn vụng, cô lập tức cảm thấy buồn bực muốn khóc.

“Ai nha, không phải cậu ấy ăn vụng, chính là có người tắm rửa sạch sẽ thơm tho sau đó vào phòng Trang Úy, cũng không biết sau khi đi vào có cởi trần truồng không.”

“Sao cậu ta lại làm như vậy…?” Chu Duệ tức giận không biết nên nói gì, chỉ có thể tủi khổ lẩm bẩm nói.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh cô gái trần trụi bò lên giường Trang Úy.

Ngày thường Trang Úy nghiện thân mật với cô, mấy ngày nay cô không ở bên cạnh anh, không biết anh có ỡm ờ đưa đẩy với người khác không?

“Nhưng đừng lo lắng, Trang Úy vẫn rất chính trực. Nghe nói không có chuyện gì xảy ra, Trần Uyển Hân trở về ký túc xá của mình như ăn phải phân.” Triệu Tình an ủi cô.

“Vậy… sao cậu không nói sớm.” Chu Duệ hít mũi.

“Mình chỉ đang muốn nhắc nhở cậu, thật sự nhân duyên của Trang Úy rất tốt, cậu không cần… Phí phạm của trời. Hơn nữa, rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy, hôm nay cậu ấy từ chối một Trần Uyển Hân, ngày mai sẽ xuất hiện Lý Uyển Hân, ngày mốt có thể có thêm Trương Uyển Hân. Cậu phải nghĩ cách gì đi…?” Triệu Tình lải nhải.

Chu Duệ yếu ớt gục xuống mặt bàn, đầu óc rối tung.

Cô biết Trang Úy rất tốt, có rất nhiều người tốt thích anh.

Nhưng trước đây cô chưa từng nghĩ mình sẽ lo lắng về loại chuyện này.

Buổi tối, cô ở ngoài ban công gọi điện cho anh.

Gió tín phong không lạnh mà cũng se lạnh, đứng hóng một lúc, cô bắt đầu sụt sịt.

“Trang Úy.” Chân Chu Duệ để trần, cô khoanh chân ngồi trên ghế.

“Hả?” Trang Úy ở đầu dây bên kia hỏi cô.

“Nghe nói… Anh không ăn no.” Chu Duệ nhẹ nhàng mở miệng.

“Không, anh ăn rất no.” Trang Úy không hiểu, cơ sở tập huấn chuẩn bị cơm khá ngon, ngày nào anh cũng ăn no.

“Triệu Tình nói… Em không cho anh ăn no.” Chu Duệ bực anh nghe không hiểu.

“Hả? Em đang nói gì vậy? Duệ Duệ.” Trang Úy hiểu ra, cười lớn.

Chu Duệ cảm thấy tiếng cười này của anh thật chói tai, cô tức giận, nhưng anh lại giống người không sao cả.

“Em còn nghe nói, Trần Uyển Hân định cho anh ăn thêm… Anh có ăn vụng không?” Chu Duệ nhìn chằm chằm chân mình đến xuất thần, cong chân lại co cơ thể mình thành một cục, tức giận hỏi anh.

“Anh không ăn.” Trang Úy đã hiểu, Chu Duệ đang ghen, cho rằng anh ở bên ngoài ăn vụng.

Khóe miệng anh trộm cong lên, nhưng lại không dám cười thành tiếng.

Sao anh lại cảm thấy, cô giống một người vợ nghi ngờ chồng mình lừa dối.

Anh vừa nói ra hai chữ này, tâm trạng bực bội của Chu Duệ lập tức dịu đi, chỉ cần anh nói, cô đều tin.

“Chu Duệ.” Trang Úy lại gọi cô.

“Miệng anh rất kén chọn.”

Anh cũng dùng phương thức nói chuyện của cô để nói với cô, anh chỉ muốn cô.

“Ồ.” Chu Duệ giả bộ như không có việc gì, trong lòng lại vui sướng như nở hoa.

“Tuy anh kén chọn, nhưng anh ăn rất nhiều. Sau này, em có thể cho anh ăn nhiều hơn không?” Giọng nói của Trang Úy mang theo ý cười phát ra từ ống nghe.

Những bong bóng màu hồng xuất hiện xung quanh cô, Chu Duệ che miệng cười trộm, một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng đáp lại một tiếng: “Được.”

Mười lăm ngày không dài, nhưng cũng đủ để nỗi nhớ tích thành sông.

Triệu Tình thấy Chu Duệ vừa tan học đã gấp gáp thu dọn sạch vở, hiểu ngay, cô trêu chọc: “Cậu muốn đi tìm bạn trai à?”

“Mình sẽ không nói cho cậu biết.” Động tác của Chu Duệ không ngừng, nhưng nụ cười trên khóe miệng lại lộ ra tâm trạng của cô.

“Chậc. Một tháng không gặp, không cần nóng vội như vậy.” Triệu Tình ở bên tai cô nói nhỏ.

Chu Duệ nhíu mày trừng mắt nhìn cô, trách cứ: “Cậu nói gì vậy?”

“Không có không có, đi nhanh đi, chắc Trang Úy đang sốt ruột đợi cậu.” Triệu Tình đẩy cô.

Chu Duệ không tranh luận với cô nữa, trong đầu cô đều là Trang Úy, muốn gặp anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận